Đặc Công Trọng Sinh Ở Trường Học

Quyển 1 - Chương 38: Tài trí hơn người



Hoàng Bột Nam tựa hồ cố ý kéo tầm mắt đến trên người Mạc Tử Hàm, ánh mắt đó làm cho Mạc Tử Hàm không thoải mái.

Cô lẳng lặng ngồi một chỗ, trên người mặc bộ đồng phục rộng thùng thình, hai má nhỏ gầy, ánh mắt thật to, mái tóc đen buộc ra sau đầu thành một cái đuôi ngựa.

Chỉ có mười bốn tuổi, nhìn qua lại gầy teo nho nhỏ, không nhấc mắt, nếu cô không nói lời nào, không đối diện với người, bộ dáng kia giống như một bần cùng lớn lên trong xóm nghèo.

Cô cúi đầu, tựa hồ là không dám ngẩng đầu.

Mạc Quân Bảo rất không hiểu ánh mắt khen nói, “Đúng vậy, đứa nhỏ này từ nhỏ không nói được vài câu, ai ngờ đến thời điểm mấu chốt cứu bác ba nó một mạng! Ha ha.”

Thị trưởng Bạch chỉ tùy ý nhìn lướt qua, căn bản không để ý tới Mạc Quân Bảo, chỉ nhìn Hoàng Bột Nam cười nói, “Hoàng tiên sinh, hôm nay mạo muội mời ngài đi ra, kỳ thật là có chuyện muốn thương lượng cùng ngài.”

Hoàng Bột Nam sửng sốt, không ngờ có người ngoài ở, thị trưởng Bạch vẫn nhắc tới việc này như cũ. Hắn lúc này cười nói, “Tôi mời ngài, tôi mời ngài! Thị trưởng Bạch có thể hãnh diện cùng Hoàng mỗ ăn bữa cơm rau dưa, đối với Hoàng mỗ mà nói chính là vinh hạnh rất lớn! Hôm nay không nói chuyện công việc, chờ ngày nào đó thị trưởng Bạch có rảnh, tôi sẽ tìm ngài cùng một chỗ nói chuyện.”

Thị trưởng Bạch nghe vậy, tuy rằng khóe môi mang cười như trước, nhưng sắc mắt đã trầm trầm.

Thị trưởng Bạch tên là Bạch Tử Chấn, có thể ở ba mươi tuổi đảm nhiệm chức thị trưởng, tuy rằng chỉ là thành phố cấp huyện, nhưng vẫn nhìn ra được hắn có bối cảnh khổng lồ sau lưng.

Hoàng Bột Nam không ngốc, Bạch Tử Chấn này từ khi đến Lan Thành bắt tay ngay vào nắm kinh tế, hắn lũng đoạn toàn bộ nghiệp vận chuyển hành khách Lan Thành, Bạch Tử Chấn không có lòng tốt, một lòng cân nhắc suy nghĩ thu mua tập đoàn vận chuyển hành khách của hắn đến danh nghĩa chính phủ.

“Hoàng tiên sinh, ý của tôi nói ngài cũng rõ ràng, có chuyện tôi sẽ nói thẳng. Hiện tại rất nhiều thành phố lớn vừa, sản nghiệp vận chuyển hành khách đều do chính phủ cầm giữ, vận chuyển hành khách không phải là việc nhỏ, liên quan đến dân sinh trị an toàn bộ thành phố, giao cho chính phủ quản lý, như vậy cũng dễ quan sát. Nhưng Hoàng tiên sinh dù sao cũng là người làm ăn, chính phủ sẽ không bạc đãi ngài, làm tập đoàn vận chuyển hành khách trở thành sản nghiệp quốc hữu, ngài chiếm cổ phần ở bên trong, hơn nữa đảm nhiệm chức chủ tịch như cũ, ở mặt danh hiệu, hưởng thụ đãi ngộ ngang cấp cán bộ.”

Bao gồm Hoàng Bột Nam ở bên trong, ai cũng thật không ngờ, thị trưởng Bạch này công khai nói ra ý đồ lần này đến như thế, căn bản mặc kệ Hoàng Bột Nam có phải vẫn cố ý ngắt lời hay không.

Mạc Quân Bảo còn đỡ, không có văn hóa gì, căn bản nghe không hiểu đối phương đang nói cái gì, nhưng có thể nghe ra được ý thị trưởng Bạch là muốn đại biểu chính phủ thu mua tập đoàn vận chuyển hành khách. Việc này không có liên quan gì tới tiểu dân chúng, hắn cũng không ngửi được ra hương vị khác gì, chỉ cảm thấy thị trưởng Bạch đưa ra đãi ngộ không tệ, hơn nữa cũng thực hợp lý.

Vương Phượng Anh đại khái nghe hiểu, nhưng về phương diện này bà cũng không hiểu lắm, về phần cụ bà, căn bản chính là mắt điếc tai ngơ vùi đầu dùng bữa.

Mạc Tử Hàm ngồi ở một bên nhìn Hoàng Bột Nam sắc mặt đã trở nên cứng ngắc, trong lòng nhất thời hiểu rất nhiều.

Bác ba Mạc Quân Nghĩa nếu là người của thị trưởng Bạch, gặp mặt Hoàng Bột Nam đại khái cũng là chịu thị trưởng Bạch nhờ vả, mặc kệ ngày ấy ám sát Mạc Quân Nghĩa có phải người của Hoàng Bột Nam hay không, trong lòng Mạc Tử Hàm đều hình dung ra được chuyện này. Mà làm cho cô nghi hoặc là, Mạc Quân Nghĩa vậy mà lại được thị trưởng Bạch coi trọng.

Cô đoán rằng Mạc Quân Nghĩa là người của thị trưởng Bạch, không phải là chỉ nghe trong nhà nhàn ngôn toái ngữ mà phán định, mà là vừa rồi Hoàng Bột Nam nói, nếu thị trưởng Bạch và Mạc Quân Nghĩa không có vấn đề gì, như vậytại sao Hoàng Bột Nam lại nhắc tới chuyện Mạc Quân Nghĩa bị ám sát ở trước mặt thị trưởng Bạch, còn giới thiệu Mạc Tử Hàm là cháu gái ông.

Mà Hoàng Bột Nam giờ phút này cầm chiếc đũa, vốn làm động tác gắp đĩa rau, giờ phút này cương ở nơi đó, sắc mặt biến hóa một phen mới cười lớn thu hồi chiếc đũa nói, “Thị trưởng Bạch nói đùa, nói đùa.”

“Bạch mỗ không nói đùa.” Thị trưởng Bạch tựa hồ là kẻ trâu, căn bản không hiểu sắc mặt đối phương, rõ ràng đối phương là không vui nhưng hắn vẫn cứ nói ra.

Cho nên hoặc hắn chính là trẻ trâu. Hoặc hắn chính là không sợ hãi, căn bản không coi trọng Hoàng Bột Nam, hôm nay ăn cơm với hắn đã xem như nể mặt lắm rồi.

Mà biểu tình thị trưởng Bạch giờ phút này hoàn toàn thuyết minh hắn là người thứ hai.

Đáng thương Hoàng Bột Nam còn tính kế nhỏ nhiều lần, giả ngu ngắt lời, nhưng ở trước mặt tuyệt đối quyền lợi, ở trước mặt đối phương thái độ tuyệt đối coi rẻ, căn bản không đáng giá nhắc tới.

Mạc Tử Hàm thế này mới kinh ngạc quan sát Bạch Tử Chấn này, nếu là người bình thường trong quan trường, giờ phút này có bao nhiêu vì yêu quý danh dự, miệng lưỡi nhà quan như lọt vào trong sương mù tìm thiên cơ, mà thái độ Bạch Tử Chấn xử sự sạch sẽ lưu loát như vậy, thực sự kiến cô thưởng thức.

Đương nhiên thưởng thức, là dưới điều kiện tiên quyết đối phương có thể khống chế cục diện này, nếu không sẽ thành thể hiện vô vị và bảo thủ.

“Thị trưởng Bạch.” Hoàng Bột Nam cũng thu hồi miệng cười, thanh âm hơi trầm xuống nói, “Xin thứ cho Hoàng mỗ không tán thưởng, dù sao cổ phần tập đoàn công ty không chỉ thuộc về một mình tôi, chuyện này có thể thông qua hay không, Hoàng mỗ còn phải mời cuộc họp chủ tịch quyết nghị, hơn nữa tập đoàn vận chuyển hành khách này là tôi xây dựng hơn mười năm vất vả mới được, ngài nói thu mua là thu mua, e là không ổn lắm đâu.”

Tuy rằng đáp ứng yêu cầu Bạch Tử Chấn là lựa chọn sáng suốt nhất, đối phương đưa ra đãi ngộ quả thật không tệ, tập đoàn vận chuyển hành khách bị chính phủ thu mua, trong tương lai có lẽ cũng là chiều hướng phát triển.

Nhưng sản nghiệp Hoàng Bột Nam vất vả làm ra, bảo hắn buông tay, chờ đợi chính là chậm rãi bị mất quyền lực. Lại nói, cuộc sống hiện tại thực sự tiêu dao thoải mái, hắn nguyện ý móc nối với chính phủ nhưng không muốn bị khống chế.

“Nói đến thế thôi, mong rằng Hoàng tiên sinh cân nhắc kỹ.” Bạch Tử Chấn mỉm cười nói xong đứng lên nhìn cổ tay, “Tôi còn một số việc cần xử lý, trước hết cáo từ.”

Nói xong không nhìn mọi người trong phòng, bước chân thon dài, trầm ổn đi ra ghế lô.

Nhân viên phục vụ lúc này mang rượu đưa vào ghế lô, vẻ mặt rất lo lắng.

Mạc Quân Bảo xoa xoa tay, có chút câu nệ cười nói, “Hoàng tiên sinh, tôi thấy thị trưởng Bạch cũng có ý tốt đấy, anh đừng tức giận, uống rượu uống rượu!”

Hoàng Bột Nam áp chế tức giận giờ phút này đã bùng nổ, hắn ở thành phố Lan Thành là thân phận gì địa vị gì, Bạch Tử Chấn này dám cho hắn sắc mặt, hôm nay đâu phải là thương lượng, rõ ràng chính là uy hiếp cưỡng bức!

“Uống rượu? Mày xứng uống loại rượu này sao!” Hoàng Bột Nam đầy mặt âm trầm cười lạnh một tiếng. Ở trong lòng hắn, người một nhà Mạc Quân Bảo này, khi hắn cao hứng đương nhiên có thể cho mặt mũi, khi mất hứng, bọn họ tính cái rắm!

Áp chế lửa giận tràn ngập, Hoàng Bột Nam đứng lên đi ta ngoài.

Thẳng đến khi hắn ly khai ghế lô, Mạc Quân Bảo còn ngây ngốc ngồi ở chỗ kia, ngón tay còn chưa chạm được vào bình rượu.

Mạc Tử Hàm nhẹ nhàng thở dài, lòng tràn đầy cảm giác bi ai không hiểu. Người có quyền thế địa vị, thật sự có thể giẫm lên tôn nghiêm người khác sao.

Thị trưởng Bạch giẫm lên tôn nghiêm Hoàng Bột Nam, Hoàng Bột Nam giẫm lên tôn nghiêm bọn họ dân quèn góc đường này.

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.