Đại Ác Nhân

Chương 7



Hai tay Tà Tích cố gắng làm như vô tình trượt xuống ghế ngồi, tay phải trong phút chốc như có làn hơi trắng bay ra từ ngón trỏ, ngón trỏ nàng như tích độc, hơi có màu tái đi. Đây là một khả năng đặc biệt của nàng, nếu không sao lại vượt qua được tên Đao si Trịnh Lâm trở thành sát thủ đứng đầu Thất Trọng tháp chứ.

"Tích nhi, làm việc cho ta, ta sẽ không giết..."

Không chờ hắn nói xong, Tà Tích đã lắc đầu.

"Ta là sát thủ, chỉ làm việc nhận lợi ích, ta không nhận chủ nhân."

Khuôn mặt lạnh lùng, đôi mắt tựa tiếu phi tiếu làm Trần Lâm Tư ngẩn ra. 

Đúng là nữ nhân hắn nhìn trúng rất kiên cường nha. Nếu là kẻ khác, được làm việc cho quan nhất phẩm, từ bỏ được thân phận thấp kém lại tránh được nguy cơ mất mạng này thì đã như vớ được ngọn cỏ cứu mạng còn nàng thì,...

Tà Tích suốt quảng đường còn lại đều nhắm mắt, xem Trần Lâm Tư như không khí. 

Thật ra nàng cũng không phải cố tình làm ra vẻ mà là Nhuyễn hương cũng bá đạo quá a. Tay nàng cũng sắp không còn cảm giác mà vẫn còn độc.

"Mệt?"

Không đáp lại lời Trần Lâm Tư hỏi, Tà Tích tiếp tục giả ngốc. Nàng giờ cảm giác tay phải đã mất cảm giác rồi. Tuy nội công cũng hồi phục chút ít nhưng vẫn rất khó chịu

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.