Đại Boss Trẻ Con Cực Kỳ Yêu Vợ

Chương 39: Mấy má trong sáng đừng xem, làm ơn




“Tố Tố, tối nay em làm sao vậy? Có vẻ không vui?” Kì Bách đi bàn bạc công việc với đối tác tới tối mới về, thấy Hoàng Tố ngồi trên giường đợi mình thì cảm giác thật thèm a~ Nhưng nói gì thì nói, nhìn mặt Hoàng Tố của anh sao mà gay gắt quá vậy? Chẳng lẽ ai chọc tiểu tử này giận rồi?

“Họ Kì! Anh nói tôi nghe xem, chuyện này là sao hả?” Hoàng Tố 1 cổ tức giận trong bụng đã đành, thế mà Kì Bách càng khơi nguồn, còn giả vờ không biết?

“Hả...? Chuyện gì?” Kì Bách vứt áo khoác xuống sofa, dáng vẻ mệt mỏi định đi tắm thì Hoàng Tố nắm cổ áo anh lại, nhất quyết không cho đi: “Còn chối! Anh có con riêng ở ngoài phải không?”

'Rắc' nắm đấm cửa phòng tắm gãy đôi, mặt của Kì Bách như thể không tin nổi là anh có chuyện này...anh xin thề anh giữ tiết cho đến khi gặp Hoàng Tố mới bung, thì làm sao có con riêng được? Ừ, anh vui vì Hoàng Tố ghen đi, nhưng kết tội anh thế này rất quá đáng.

“Anh...có con riêng...?” Kì Bách lặp lại câu hỏi 1 lần nữa. Có Chúa chứng giám, từ khi gặp Hoàng Tố, ngày ngày đêm đêm đều ở 1 chỗ đến đau mông, về cũng về chung với nhau, lấy đâu ra việc có con riêng?

“Còn giả vờ? Anh nghĩ là tôi ngu ngốc sao? Anh nghĩ là tôi không biết sao? Anh là có con riêng tên Kì Như có đúng không? Anh...anh thật quá đáng!! Rốt cuộc anh có yêu tôi thật lòng không vậy hả?” Nói xong, Hoàng Tố ấm ức ngồi phịch xuống giường, cồn cào tức giận. Từ lúc sáng mới vừa nghe tin từ miệng Thiên Toàn đã thấy rất buồn, cộng thêm việc gọi điện thoại mãi không nghe, tìm cũng không thấy làm cái sự buồn lớn thành cái sự giận. Khiến hết ngày hôm nay anh luôn mắc lỗi, thật là khó chịu!

Kì Bách bất ngờ trước cái hình dạng này của Hoàng Tố, anh cứ tưởng dạng người như Hoàng Tố phải là dỗi lâu dài, nhưng không ngờ dỗi của Hoàng ca ca là dỗi con gái...Nhưng mà...vẫn rất dễ thương...

“Kì Như là cháu gái anh, con của chị gái anh. Con bé không có cha nên lấy họ mẹ cũng tức là họ Kì như anh...Em nghĩ làm sao mà lại con riêng ở đây?” Kì Bách thở dài, ôn nhu xoa đầu cái người nào đó đang hiểu lầm bừng tỉnh trên giường.

“Không tin.” Hoàng Tố hất tay Kì Bách ra, mắt đăm đăm chỗ khác nhưng cái chỗ tức trong bụng vơi đi phân nửa.

Kì Bách lấy tấm hình để trong tủ ra, nhìn nó cũng biết là đã khá lâu, có 2 tấm, 1 tấm đen trắng và 1 tấm màu. Hoàng Tố tuy giận nhưng vẫn liếc mắt qua xem thử. Không ngờ được khi nhỏ Kì Bách lại dễ thương như vậy, tấm đen trắng là lúc Kì Bách cùng chị gái - Kì Tuyết Nhi chụp sinh nhật năm Bách 4 tuổi, nhìn 2 người rất sáng lạng, nhan sắc ai cũng đoán được là khối vàng khối bạc. Tấm có màu là lúc chụp cùng đứa bé gái mặc đầm hoa đang được Kì Bách bế trên tay, kế bên là cả nhà Kì gia, gần đó còn có khuôn mặt quen thuộc của Tuyết Nhi đứng bên cạnh Kì Bách. Hoàng Tố nhìn xong, với đôi mắt của mình, biết chắc Kì Bách không bao giờ ghép hình nên đây hoàn toàn là ảnh thật.

“Tôi...Chủ tịch...Tôi...tôi xin lỗi!!” Hoàng Tố hết sức cuống cuồng khi thấy việc ghen tức vô cớ không bằng chứng có tác hại khủng khiếp đến mức nào.

Tuy nhiên, 1 câu xin lỗi không thỏa lòng Kì Bách nhà ta. Anh chống 2 tay xuống giường, khuôn mặt sát đến nỗi chóp mũi chỉ cần nhích 1 chút là có thể chạm, nụ cười như có như không buông xuống:

“Cởi áo ra.”

Một lời nói mang đầy tính hờn giận và mệnh lệnh.

Hoàng Tố đỏ mặt, lơ ngơ không biết gì thì đã bị đè xuống chiếc giường êm rộng của chủ nhân nơi đây. Chỉ 1 thoáng, chiếc áo sơ mi Hoàng ca nhà ta mặc đã bị xé tan tành, cúc rơi vung vãi đầy giường, vài cái rơi xuống sàn tạo nên âm thanh cực kỳ kích thích.

“Chủ tịch, tôi xin lỗi anh! Trăm lạy ngàn khấn đừng như vậy! Tôi sẽ chết! Sẽ chết đó!!” Hoàng Tố thấy đôi mắt của Kì Bách đã đục lại vì chữ “dục”, nghĩ lại mấy lần trước đã không giận dữ mà lết còn không nổi, đằng này ai đó “ở trong” một khi đã giận thì chắc chắn anh sẽ chết lên chết xuống đó!!!

“À đúng rồi, hay anh tắm đi rồi chúng ta làm nhé, được không, được không?”

“Anh yêu em.”

“Khoan! A!!”

Không đợi cái miệng van xin của Hoàng Tố nói thêm câu nào, ai kia mặt lạnh không màn dạo đầu như bình thường, trực tiếp “tấn công” khiến Hoàng ca ca gần như phát khóc vì quá đau...

P/s: Tui đã để trí tưởng tượng của mọi người bay xa bay cao...và đã thêm chút H để thỏa mãn con t(r)ym của các sắc nữ thèm thịt từ cuốn này...Làm ơn đi, tui không muốn nó bị gắn mác “18+“....

Còn nữa, mấy má dị nghị thể loại này, bấm nút rời khỏi tập truyện, đừng cmt nói nó “Tởm” hay cái gì đó tựa tựa như vậy, tui cực kỳ ghét đó nha.