Đại Ca Xã Hội Đen "Cầm Thú Tinh Khiết"

Chương 9: Thấy sắc nổi lòng tham




"Hả!"

Toàn trường im lặng, lúc đầu Ma Tử còn cảm thấy thế gian này, người đàn ông như thế vốn không thấy nhiều, giết vô cùng đáng tiếc, hôm nay Trình Thất nói như vậy, ngược lại cảm thấy có thể được, hơn nữa, nhìn nét mặt người đàn ông này không lộ ra xúc động chút nào, giết cũng có cảm giác không thành tựu, không hổ là Chị Thất, ngoan độc!

Quả nhiên, nét mặt chê cười của Lạc Viêm Hành cứng đờ, khóe miệng khẽ nhếch đổi lại thành co quắp, đần độn quay đầu lại, nếu không phải đôi mắt bị che, giờ phút này nhất định là hai mắt trợn tròn, sau khi biết đối phương cũng không phải là đùa giỡn, trong phút chốc giữa hai lông mày bắn ra ác độc, có thể thấy được bị sỉ nhục biết bao nhiêu.

"Hít!"

Hàn Dục và Bạch Diệp Thành đồng thời cũng hít khí lạnh, vẻ mặt người phụ nữ trong màn hình rất nghiêm túc, vả lại hiểu rất rõ, loại người đó tuyệt đối nói được làm được, Hàn Dục nghĩ thầm, dù sao hôm nay nước xa không cứu được lửa gần, cũng còn tốt hơn so với bỏ mạng, có thể kéo dài thời gian, lập tức đè máy truyền tin trấn an: "Anh Hành, như vậy cũng không phải không tốt, núi xanh còn đó, sợ gì không có củi đốt!" Trừ nói như vậy, anh ta còn có thể nói gì?

Trách thì trách bọn họ làm việc không thuận tiện, sau này nhất định không có quả ngon để ăn, cố gắng giữ được tính mệnh mới là kế sách tốt nhất.

Cả khuôn mặt Bạch Diệp Thành vặn vẹo thành một nhúm, giống như chính anh ta sẽ bị cưỡng hiếp: "Oh My God! Đại ca, Hàn Dục nói không sai, tạm thời anh hy sinh nhan sắc đi, đụng phải loại phụ nữ này, tôi không còn cách nào, mặc dù người phụ nữ này xấu xí kinh khủng, hơn nữa tôi nhìn mặt cô ta dinh dưỡng không đầy đủ, cũng biết bộ ngực nhất định giống bánh bao xá xíu. . . . . ."

"Bánh bao xá xíu cũng là bao!" Hàn Dục trợn mắt nhìn Bạch Diệp Thành một cái, đến lúc nào rồi hả ? Còn kích thích đại ca, có trời mới biết Anh Hành thích loại phụ nữ dịu dàng hiền thục, khéo léo động lòng người, mà chị Thất này hoàn toàn chính là loại anh ấy chán ghét nhất, Bạch Diệp Thành, đây không phải là liên tiếp gặp họa sao?

Lạc Viêm Hành nghe xong, gân xanh trên trán cũng nhảy lên thình thịch, môi mỏng mím chặt thành một đường, lộ ra vạn lần không muốn, nhưng vừa nghĩ đến lời nói của Bạch Diệp Thành, cũng đành phải như thế.

"Anh Hành, anh yên tâm, chúng tôi tuyệt đối sẽ tìm được anh trước khi bị độc thủ thật thê thảm!" Hàn Dục ném tai nghe xuống, nhìn thấy số người ở trong phòng cũng không ít, anh ta cũng không dám xác định 100%, vì giữ mặt mũi cho người đứng đầu, phất tay nói: "Đều đi ra ngoài!"

Bảy cô gái đã sớm nghe được tim gan run sợ, thả tai nghe xuống, chạy như bay ra ngoài, nếu nghe được những gì không nên nghe, sợ rằng lối thoát tốt nhất của bọn họ chính là cái chết.

Bạch Diệp Thành lại không chịu đi khỏi, cùng Khâu Hạo Vũ cẩn thận lắng nghe, đời này, đây là lần đầu tiên kinh hiểm kích thích như vậy, Anh Hành cũng gặp phải chuyện như thế này, thật khó tin!

Rốt cuộc nhìn thấy khuôn mặt của người đàn ông lộ ra vẻ sợ hãi, ở trong lòng Trình Thất không ngừng cười ha ha, đấu với cô sao, trở về luyện 1.800 năm nữa đi, rất có cảm giác thành tựu rồi, xoay người quả quyết ra lệnh: "Mang vào trong phòng cho tôi!"

"Dạ!" Lộ Băng và Đông Phương Minh gật đầu, Chị Thất làm thật? Nhất định là muốn Tiền Dâm Hậu Sát, nhưng đây không phải là cách của đàn ông thường làm sao? Chị Thất cũng quá. . . . . . muốn chồng đi?

Trình Thất thấy rất nhiều các anh em cũng không đồng ý, cảm thấy trừng phạt quá nhẹ? Vỗ vỗ bả vai của Bàn Tử: "Yên tâm, tôi sẽ để cho anh ta sống không bằng chết!" Được rồi, cô thấy sắc nổi lòng tham, nhưng chỉ kiếm cớ thỏa mãn cho lòng riêng của mình mà thôi, đợi ngày mai sẽ trừng phạt, mặc dù cuộc đời này không có đàn ông cũng vui rồi.

Vừa vặn cũng chặt đứt một chút ý nghĩ không nên có, thời niên thiếu mong đợi có thể cùng Nhị gia bạc đầu chẳng xa nhau, hôm nay ngược lại cảm thấy rất buồn cười, người ta sao có thể coi trọng cô sao? Phá thân, cũng sẽ thử làm thiêu thân lao đầu vào lửa, sau này trong lòng chỉ có sự nghiệp thôi.

Bàn Tử kỳ quái nhìn chằm chằm cái chấm nhỏ xíu màu đen trong lỗ tai người đàn ông, có chút chướng mắt, tiện tay ném vào trong một góc, lúc này mới thô lỗ đẩy người đàn ông theo sát sau lưng Trình Thất.

"Này, uy uy!" Hàn Dục kinh hoảng đứng lên, đáng chết, chẳng những đại ca thoát khỏi tầm mắt, còn không cách nào trò chuyện, phải làm sao đây?

Khâu Hạo Vũ thấy mắt kính cũng bị ném tới một góc, cũng đưa tay nâng trán: "May mắn đại ca vẫn còn bông tai, mặc dù anh ấy không nghe được chúng ta nói chuyện, nhưng chúng ta có thể nghe được động tĩnh bên anh ấy, anh không nên hốt hoảng trước, nhìn kỹ hẵn nói!"

"Oh My God, vừa nghĩ tới đại ca bị loại phụ nữ này chà đạp, tôi liền đau lòng, đây quả thực là phí của trời nha, Anh Hành vẫn còn xử nam !" . Hơn nữa dựa theo tác phong làm việc nghiêm chỉnh của đại ca, đoán chừng súng lục cũng chưa từng bắn, lần đầu tiên bị dâm phụ bực này cường bạo, làm sao chịu được?

Trong khi giãy chết, nếu ở trong tay loại phụ nữ này có phản ứng, đó mới là mất mặt.

Lần đầu tiên, Lạc Viêm Hành biết thế nào là sợ hãi, cũng không phải là anh khác người, cho dù thật sự bị róc xương lóc thịt, cũng sẽ không nhíu mày, chẳng qua, đường đường là một Hội Trưởng, đứng ở đỉnh cao nhất thế giới, lại bị một phụ nữ muốn làm gì thì làm, mặc kệ là ở bên trong, nếu bị truyền đi sẽ không còn mặt mũi, phá hỏng uy tín của ‘Long’.

Siết chặt hai quả đấm, cố gắng tránh thoát, vẫn có lòng nhưng không có sức, thứ chết tiệt này là thuốc gì? Bạch Diệp Thành, cậu tốt nhất cầu nguyện tối nay gió êm sóng lặng, nếu không cậu sẽ biết tay.

Đám thuộc hạ ngồi vây quanh bàn ăn, mang theo nụ cười tà có thâm ý khác, bàn tán: "Chị Thất không giống phụ nữ khác, đủ dũng mãnh!"

"Ừm, các người nói, chị ấy sẽ hành hạ tên nhóc này như thế nào?"

"Thủ đoạn của Chị Thất, tôi và anh há có thể nghĩ ra sao? Mặc kệ như thế nào, chậc, chậc, chậc, một chữ, thảm!"

Vốn là phụ nữ phải chịu thua thiệt, đến nơi này, lại thành địa ngục của đàn ông, có thể nói là trời đất điên đảo.

Trong một căn nhà nho nhỏ, tối nay thế nào cũng phải chịu sự dâng hiến, cũng bởi vì tối nay, quyết định hướng đi không tầm thường trong tương lai.

Trong phòng ngủ đơn sơ, ánh đèn mờ nhạt, vì vậy lộ ra một chút mập mờ, không một chút tạp âm, đều là tiếng thở dốc nặng nề của người đàn ông, nằm ngang trên giường gỗ, hai chân bị trói vào đầu giường, toàn thân trần truồng, chiếc bụng bằng phẳng không có chút thịt dư, buộc một vòng xích sắt, các biện pháp an toàn ngược lại làm rất chu đáo.

Hai cánh tay mở lớn, bị cột trên đầu giường, nếu không phải vết thương trên mu bàn tay truyền đến cơn đau nhói, Lạc Viêm Hành thật sự cho rằng đây là một cơn ác mộng, đến giờ cũng không tin Lạc Viêm Hành anh sẽ gặp chuyện như thế, nhắm mắt không nói tiếng nào chờ đợi cứu viện, mặc kệ người phụ nữ này sẽ làm gì kế tiếp, cũng sẽ không dễ dàng tha thứ.

Trình Thất rất hưởng thụ ngồi ở trên sô pha, lấy trà thay rượu, bưng lên một chén chậm chạp không chịu uống vào, tầm mắt chưa từng rời khỏi thân thể trên giường, chưa từng thấy qua mạnh mẽ, bắp đùi kia to khỏe nhưng không lộ ra thịt dư, vừa vặn và tương xứng với thân thể quá cao, bắp chân bao phủ sợi lông măng màu đen lưa thưa, móng chân cũng được cắt tỉa vô cùng trơn tròn, nếu không phải không muốn bị người này ghi nhớ vào tâm trí, thật sự muốn ngay lập tức mở lớp vải che đôi mắt màu xanh lục.

Không cúi đầu, không lên tiếng, thái độ trước sau như một, không thể không nói có dũng khí!

Hai khối cơ ngực rắn chắc đang theo hô hấp nặng nề của chủ nhân mà lên xuống, bởi vì thần kinh cẳng thẳng, tám khối cơ bụng hoàn toàn gồ lên, có thể thấy được thường ngày tương đối chăm chỉ rèn luyện, xuống chút nữa, thấy nơi cấm trẻ nhỏ, vẫn nhịn không được ‘ực’ một tiếng, nuốt vào nước miếng đói khát, con bà nó, cô khẩn trương cái gì? Đây chẳng qua là tù binh của cô, mặc cho cô xâm lược, không cần kiêng dè.

Lạc Viêm Hành nghe được một tiếng thèm thuồng kia, chân mày chau càng chặt hơn, lạnh lùng nói: "Tôi mặc kệ cô là ai, lập tức thả tôi ra, nếu không cô không chịu nổi!"

Giọng nói rất từ tính, rất dễ nghe, Trình Thất nhìn trên thân người đàn ông không chỉ đẹp trai, hơn nữa còn hấp dẫn, giọng nói cũng con mẹ nó, mê người như vậy, là do 26 năm qua cô bị tĩnh mịch, hay do bản tính sắc nữ? Ngày trước đối với trai đẹp cũng chỉ gần mà xa, vì sao hôm nay điên cuồng như vậy?

Ở tù năm năm, ba chữ Lạc Viêm Hành này theo cô năm năm, mỗi phút mỗi giây, không có lúc nào quên, gần như nằm mơ cũng là ba chữ này, vì vậy hấp dẫn cô hay sao?

Đây là triệu chứng không tốt, người làm chuyện lớn, há có thể tham luyến tình nam nữ? Cho là như vậy, bưng chén lên, hào khí bốc cao uống một hơi cạn sạch, đứng dậy tiến lên ngồi trước giường, bàn tay nhỏ bé tham luyến sờ lên hầu kết người đàn ông, cảm nhận nó ở đầu ngón tay trượt lên trượt xuống, da thịt trơn nhẵn như mỡ đông, màu da mật ong đại biểu cho khỏe mạnh cũng là niềm kiêu ngạo của đàn ông, , sau chậm rãi dời xuống đến ngực, to gan vuốt ve, con ngươi hận không được áp vào trên thân người đàn ông để nhìn cho rõ, cuối cùng đôi tay dừng lại kêu lên: "Không ngờ da của tên nhóc anh tốt như vậy!"

"Ưmh. . . . . . Buông tôi ra, cô quả thật không muốn sống nữa?" Lạc Viêm Hành lại cảm giác dơ bẩn vây quanh, vô cùng ghê tởm, cắn răng tức giận gầm nhẹ, cố gắng toàn lực giãy giụa, xích sắt buộc chặt ở trên bụng phát ra tiếng va chạm, không tới chốc lát, bụng bị bầm đen một mảng.

"Chát!"

Cặp mắt Trình Thất đột nhiên trầm xuống, giơ tay tát một cái trên gò má người đàn ông, sau đó năm ngón tay lạnh lẽo kẹp chặt ở cổ, rút ngắn khoảng cách: "Nhìn rõ tình thế, anh có tư cách gì nói chuyện với tôi như vậy? . Lạc Viêm Hành, đối mặt với thực tế đi, năm năm trước anh nên nghĩ đến sẽ có một ngày này, nếu không phải nhìn thấy anh là một túi da tốt, lão nương đã sớm giết chết tên cháu trai anh rồi!" Dứt lời, dịu dàng vỗ vỗ khóe môi đã chảy máu người đàn ông, thấp giọng, lau đi vết máu chướng mắt, nhìn chằm chằm cánh môi lẩm bẩm nói: "Không biết hôn lên sẽ có cảm giác gì!"

Vẫn còn căm tức vì một cái tát kia, một người đàn ông nào đó vừa nghe, nhất thời nhe răng, thật giống như một con sư tử giận dữ, gằn từng chữ một: "Cô dám!" Hai quả đấm nắm chặt vô cùng mạnh, khớp xương trắng bệch bung ra, có thể thấy được hơi sức đã khôi phục, nhưng toàn thân lại bị giam cầm, hoàn toàn không cho anh cơ hội phản kích.

Trình Thất hoàn toàn không để ý đến sự tức giận và uy hiếp của người đàn ông, thích cánh môi không hài lòng khạc ra lời nói ngông cuồng, cúi đầu há mồm gặm toàn bộ, đầu lưỡi quét sạch một vòng, vui vẻ nói: "Thật mềm, cũng không biết bị bao nhiêu phụ nữ thưởng thức qua rồi !"

"Ưmh. . . . . . Cô kia, cô đừng làm bừa, buông tôi ra!" trên trán của Lạc Viêm Hành đổ mồ hôi đầm đìa, mặc kệ anh giãy giụa thế nào, cũng đều vô ích, đáng chết, tại sao bọn thủ hạ còn chưa tới?

Trong căn phòng bí mật, Khâu Hạo Vũ khổ sở cúi đầu: "Anh Hành, anh . . . . . ."

"Bị ngược đãi rồi !" Bạch Diệp Thành nói tiếp, người phụ nữ kia, dáng người giống như một tên con trai, đây là Anh Hành lên giường với phụ nữ hay với đàn ông? Cũng không biết ‘Chị Thất’ này đã từng có một chân với bao nhiêu người đàn ông, có thể phóng đãng mạnh hơn đàn ông, chắc hẳn nhất định bẩn thỉu không chịu nổi, khổ Anh Hành rồi, đều là lỗi của anh ta, nếu không phải là anh ta không có tra xét tin tức khí tượng, Anh Hành cần gì chịu sỉ nhục đến mức này?

Càng nghĩ, càng khó chịu, cuối cùng thô lỗ lau mặt một cái, hai hàng lệ trợt xuống, Anh Hành quá thảm, anh ta cũng không đành lòng nghe nữa rồi.

********

"Các người là ai, làm gì?"

"Này, này, này!"

Ba giờ ngắn ngủi, khu vực phía Bắc thành phố F các chung cư thời xa xưa bị lục soát toàn bộ, bày biện của từng nhà xuất hiện trong màn hình, người tới đều mặc đồ đen, cũng không giống như tìm kiếm một trọng phạm, cộng thêm Trần Vĩnh Bình mang theo quân đội, càng giống như là vị quan chức nào đó bị bắt cóc.

"Ông cụ, đây là lệnh lục soát của chúng tôi!" Trần Vĩnh Bình vặn lông mày, đem lệnh lục soát ném tới trước mặt người gác cổng, sau đó dẫn chừng trăm quân nhân xông vào cửa chính: "Cẩn thận lục soát cho tôi! Không được bỏ qua cho bất kỳ chỗ nào, tìm được trước tiên, nhất định có thưởng!" Xoa một chút mồ hôi lạnh trên trán, tại sao lại bị bắt cóc đây?

Theo lý thuyết, Lạc Viêm Hành không giống như người làm việc không đáng tin cậy, trước kia giao dịch với anh trai, không phải cũng thuận thuận lợi sao? Tại sao đến anh ta, lại xảy ra nhiều chuyện rắc rối như thế.

Hàn Dục theo sau, nói xin lỗi: "Trần kiểm soát, thật sự làm phiền anh!" Có anh giúp một tay, lục soát cũng dễ dàng hơn.

Trần Vĩnh Bình không nhịn được khoát tay: "Hàn Dục, tôi đã cho các người mặt mũi rồi, hi vọng đây không phải là các người chơi tôi!" Mẹ đã hao hết tâm lực mới giành được cho anh ta một chức vị quan trọng, nhưng nếu tay không mà về, sẽ không thể trở mình.

"Thật ra 13 thuyền súng ống đạn dược đã trữ hàng ở đảo Quan Nham rồi, nếu anh sốt ruột, chúng tôi có thể cho anh trước!" Hàn Dục tự biết đuối lý, cúi đầu khom lưng.

"Thôi đi, trong 48 giờ, nhất định phải tìm được người cho tôi!" Đối với số lượng hàng khổng lồ như thế, không phải là không động lòng, mặc dù Lạc Viêm Hành làm đường hoàng đi nữa, anh ta cũng biết rõ người kia không phải là người lương thiện, thủ lĩnh xã hội đen, giao thiệp cùng với loại người này, tự nhiên phải vô cùng cẩn thận, không thể mắc sai lầm không đáng có.