Đại Chúa Tể

Chương 1137: Sơ ngộ Già Lâu La



Biên soạn Lão Bảo - Hội fan DCT.

Bốn người Mục Trần rời đi, nhờ uy của Kim Long đệ tử, cho dù có không ít người biết được bọn Mục Trần đã thu được bảo bối bên trong Long Đảo, nhưng vẫn như cũ không người nào dám tiến hành theo dõi bọn hắn, thậm chí ngay cả Hạ Vũ, đều chỉ có thể đứng nhìn bọn hắn rời đi, mà không dám xuất thủ.

Sau khi rời Long Đảo, bốn người Mục Trần cũng không đi tìm thủ phủ trên thạch đảo khác, tuy nói trong thủ phủ trên thạch đảo sẽ có nhiều cơ hội có được những bảo bối quí hiêm, nhưng bây giờ bọn hắn, đamg chú trọng vào địa phương quan trọng trong truyền thuyết kia Thiên Trì.

Dù sao, Thiên Trì tẩy lễ, đối với bọn hắn những người chưa đột phá Địa Chí Tôn mà nói, thật sự là một cơ duyên cực kỳ khó có được, thậm chí ngay cả Tiêu Tiêu, Lâm Tĩnh thân phận bực này, đều phải động tâm huống chi là Mục Trần.

Mục tiêu đã định, bốn người Mục Trần tiếp đi, nhưng mà cho dù là tốc độ cao nhất bực này, khi bọn hắn xuyên qua vô tận Huyền Không Đảo cũng đã tầm nửa ngày

Một thạch đảo lẻ loi, thoáng hiện ra bốn người Mục Trần, chỉ liếc mắt nhìn, phương viên trong vòng trăm dặm, bầu trời trở nên trống trải, những thạch đảo gần như thưa thớt và không xuát hiện nữa, nơi này đã gần như là điểm cuối.

"Nơi này đã tiếp cận nơi sâu nhất của Thượng Cổ Thiên Cung."

Mục Trần giương mắt nhìn nơi xa, thiên địa linh lực nơi này, nồng đậm làm cho người cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, Linh Vụ giữa thiên địa phun trào, bên trên còn có linh vân sặc sỡ loá mắt xuất hiện, chỉ có linh lực ngưng tụ tới một loại trình độ kinh người, mới có thể hình thành. Ánh mắt trông về phía xa, núi non núi non trùng điệp, mơ hồ có thể thấy được một số thạch tháp bị tàn phá đứng sừng sững bên trên ở một số đỉnh núi, phảng phất có một cung điện hình dáng cổ xưa xuất hiện.

Toàn bộ thiên địa, đều bao phủ bởi khí tức cổ xưa.

"Xuyên qua thạch đảo, chúng ta hẳn đã tiếp cận Thiên Trì." Mục Trần lấy ra địa đồ, đối chiếu một chút, sau đó hướng về phía tam nữ nói ra.

Tiêu Tiêu điểm nhẹ trán, con ngươi vũ mị nhìn lướt qua mảnh thiên địa yên tĩnh này, nơi này mặc dù gió êm sóng lặng, không có bất kỳ nguy cơ gì, nhưng chẳng biết tại sao, nàng lại cảm giác được có chút không ổn.

"Đã nhận ra?" Mục Trần nhìn sắc mặt của nàng, cười một tiếng.

"Chuyện gì xảy ra?" Lâm Tĩnh cũng nghi ngờ hỏi, hiển nhiên đồng dạng cũng có cảm ứng, nhưng lại không cách nào cảm giác ra nguy hiểm từ nơi nào.

Đôi mắt đẹp của Cửu U cũng mảnh Thiên Địa này, nhưng trong lúc nhất thời cũng không tìm ra vấn đề.

"Trông thấy những cột sáng này không?" Mục Trần duỗi ngón tay ra, chỉ hướng những cột sáng lớn chừng quả đấm trong thiên địa, những cột sáng này tựa hồ là từ linh vân phiêu đãng trên bầu trời bắn xuống tới, từ xa nhìn lại, chỉ là giống như quang mang chiết xạ xuống.

Nghe được Mục Trần nhắc nhở, Tiêu Tiêu, Lâm Tĩnh, Cửu U tam nữ mới phát giác được, những cột sáng này, tựa hồ có dị dạng ba động.

Tiêu Tiêu cong ngón tay búng ra linh lực quét sạch đi ra, cuốn theo một khối cự nham, vọt tới một đạo quang trụ, cự nham vừa mới chạm vào cột sáng, xùy một tiếng, bị phân thành hai, đứt gãy chỗ đứt bóng loáng như gương, với kết quả như vậy cho thấy đây không phải là một cột sáng bình thường, mà như là một thanh kiếm sắc bén vô cùng.

"A?" Tam nữ thần sắc đều kinh ngạc.

"Đó là linh vân, linh lực trong đó bị hội tụ, chiết xạ xuống, giống như lưới bao phủ thiên địa, những cột sáng này cực kỳ sắc bén, xem như Cửu phẩm Chí Tôn đụng tới, đều phải mất đi cánh tay hoặc chân." Mục Trần chỉ chỉ lên những linh vân đang phiêu đãng trên bầu trời, tùy ý nói ra.

Tam nữ nghe vậy, khuôn mặt biến sắc, nếu không có phòng bị xông qua những cột sáng kia, e là cho dù cường hãn như các nàng, đều phải đánh đổi một số thứ trên cơ thể.

"Bên trong Thượng Cổ Thiên Cung này, khắp nơi đều là bẫy rập trí mạng." Cửu U nhịn không được nói.

"Những này cũng đều là thủ đoạn phòng ngự bên trong Thượng Cổ Thiên Cung, bởi vì năm đó ngoại tộc tiến công Thiên La đại lục nó được mở ra và sau đó chưa từng được đóng lại." Mục Trần khẽ thở dài một tiếng, bởi vì hắn nhìn thấy, bên trên đại địa xa xa, có vô số hài cốt, tàn giáp cùng vũ khí vỡ vụn khắp nơi có thể thấy được, những hài cốt này, tản ra hào quang nhỏ yếu, hiển nhiên bọn hắn khi còn sống, đều là cường giả thực lực cường hãn.

Xem ra năm đó nơi này bạo phát đại chiến cực thảm liệt, dẫn đến nhiều cường giả vẫn lạc bên trong Thượng Cổ Thiên Cung.

"Nhưng vì sao luôn chưa từng trông thấy thi hài ngoại tộc?" Mục Trần đột nhiên nghĩ đến, tựa hồ từ đầu đến cuối, hắn cũng chưa từng nhìn thấy ngoại tộc thi hài.

"Bởi vì ngoại tộc tu luyện tà lực không hợp với linh lực đại thiên thế giới, cho nên sau khi ngã xuống thi hài bọn hắn theo thời gian trôi qua, dần dần bị thiên địa linh lực hòa tan." Lâm Tĩnh lên tiếng giải thích nói, loại chuyện này, cường giả bình thường rất ít biết được, nhưng nàng lại biết, thân là con gái Võ Tổ, nàng hiển nhiên đối với ngoại vực dị tộc hiểu rất rõ ràng.

Lúc này Mục Trần mới chợt hiểu.

"Chúng ta lên đường thôi, những này cột sáng mặc dù phiền phức, nhưng chỉ cần cẩn thận tránh đi là được." Mục Trần nói ra, sau đó tốc độ liền chậm lại đoàn người lướt đi, đến gần cột, trực tiếp lách qua, mà những cột sáng có lực sát thương cũng không nhúc nhích tí nào, không có bất luận hành vi truy kích, hiển nhiên trải qua ngàn vạn tuế nguyệt, những biện pháp phòng ngự này, cũng xuất hiện sơ hở.

Tam nữ nhìn thấy Mục Trần an ổn tiến lên, cũng là khẽ thở phào một cái, sau đó nhanh chóng đi theo.

Mảnh linh vân bao phủ khu vực này, làm cho tốc độ nhóm Mục Trần chậm lại rất nhiều, chẳng qua có nhắc nhở của hắn, nên cho dù linh vân có dày đặt bọn hắn cũng thuận lợi xuyên qua.

Thuận lợi xuyên qua khu vực Linh Văn, tốc độ bốn người Mục Trần lại lần nữa tăng thêm đi về phía trước gần nửa canh giờ, sau đó tốc độ lại bắt đầu chậm xuống.

Bởi vì bọn hắn nghe được phương xa thiên địa, tựa hồ là có thanh âm kỳ dị truyền đến.

Rầm rầm.

Đó là tiếng nước thanh thúy.

Bất quá âm thanh loại nước này rơi vào trong tai bọn hắn lại trở làm cho linh lực trong cơ thể phảng phất như nhận lấy một loại dẫn động nào đó, không tự chủ được sôi trào lên, cái loại cảm giác này, tựa như là người sắp chết, gặp được cam tuyền từ trên trời giáng xuống.

Bốn người Mục Trần phát giác được linh lực trong thể nội sôi trào, vội vàng cưỡng ép áp chế, một lát sau, dần dần bình tĩnh trở lại, thần sắc trên mặt, đều là có chút chấn động.

Đây chỉ là một số tiếng nước truyền đến mà thôi, vậy mà có thể đem linh lực trong cơ thể bọn hắn phun trào, vị trí phát ra âm thanh tiếng nước này hẳn là nơi màbọn họ đang muốn đến!

Thiên Trì!

Bốn người Mục Trần tất cả 8 con mắt đều phát sáng lên, trên mặt xuất hiện một vẻ kích động, sau đó tốc độ bọn họ đột nhiên tăng tốc, mười mấy hơi thở sau, vượt qua một tòa vạn trượng sơn phong phía trước.

Sơn phong phía trước biến mất, trong khoảnh khắc không gian trước mắt trở nên trống trải đến vô tận, đồng thời có hào quang sáng chói đập vào mặt, nhóm Mục Trần phải lấy linh lực bảo vệ con mắt, nhưng vẫn cảm thấy nhói đau, cặp mắt phải nhắm nghiền lại.

Kéo dài một lát, bọn hắn mới dần thích ứng, sau đó tầm mắt trở lên rõ ràng, nhịn không được hít vào một ngụm khí lạnh.

Trước mắt, là một mảnh biển bang bạc không có điểm cuối, màu xanh thẳm, hắc ám tĩnh mịch, nước biển trong suốt sáng long lanh, lóe ra quang trạch, ẩn chứa từng khỏa Tinh Thần, ngẫu nhiên có đoạn nước lại cuồn cuộn, từ đó phun ra vô số bụi Tinh Thạch, mỗi một hạt đều là từ linh lực cô đọng đến cực hạn biến thành, khi những bụi sóng nước này rơi lại vào nước thì lại hóa thành dạng lỏng nước biển.

Trên biển lớn, bởi vì linh khí quá mức nồng đậm, từ xa nhìn lại, phảng phất hóa thành Linh Vụ hình dạng Long Phượng tề minh, vạn thú trào lên, huyền diệu giống như một phương Tiểu Thế Giới.

Mà lại, càng đặc sắc hơn là vũng biển cả này lại là lơ lửng trên bầu trời!

Tại biên giới đại dương kia, không gian đều vỡ vụn, nước biển đập tới, ngay cả không gian cũng chấn động, nhóm Mục Trần cảm ứng rất rõ ràng, một vũng biển cả kia, mặc dù nhìn như tồn tại ở trước mắt, nhưng là ở một không gian khác biệt với bọn hắn.

Hiển nhiên, đây là thủ đoạn phong ấn của một thế lực cường đại thi triển thủ đoạn phong ấn tại một không gian khác.

Bọn Mục Trần bị một vũng biển trước mắt nhìn không thấy điểm cuối chấn nhiếp, sau một lúc trôi qua mới dần lấy lại tinh thần, thần sắc rung động, loại rung động bỗng biến thành vẻ mừng rỡ, bởi vì bọn hắn biết, trước mắt vùng biển lơ lửng tại thiên không này chính là mục tiêu mà bọn hắn đang thèm nhỏ dãi đã lâu.

Thiên Hà!

"Thật không hổ là nền tảng lớn mạnh của Thượng Cổ Thiên Cung " cho dù là thân phận kinh người như Tiêu Tiêu, vào lúc này cũng không nhịn được tán thưởng một tiếng, cái Thiên Hà trước mắt này tuyệt đối là siêu cấp đại thủ bút, năm đó hiển nhiên để sáng tạo ra nó, vị Thiên Đế cai quảng Thượng Cổ Thiên Cung, tất nhiên là đã hao hết tâm cơ, tài nguyên khổng lồ như thế, e là một số siêu cấp thế lực bên trong đại thiên thế giới, đều chưa chắc có thể bỏ ra được.

Lâm Tĩnh cũng là tán đồng gật gật đầu, đây chính là nội tình bên trong của một thế lực đã từng là bá chủ Thiên La đại lục, thật là kinh người.

Khi các nàng đang khi nói chuyện, Mục Trần cũng dần lấy lại tinh thần, hắn đem ánh mắt đang nhìn về Thiên Hà thu hồi, vừa muốn nói chuyện thì đột nhiên tâm thần khẽ động, một loại cảm ứng khác tùy tâm mà sinh ra, hắn đột nhiên quay đầu, nhìn về phía xa xa trên một ngọn núi.

Nơi đó một thân ảnh cô phong đang đứng, một tên nam tử thân mặc áo đen đứng chắp tay, thân thể thon dài, khí thế như vực sâu, thâm bất khả trắc, sừng sững hùng vĩ, vậy mà lúc này khi hắn đứng ở nơi đó lúc, khí thế khiến cho người phải chú ý tới hắn.

Người này phi phàm!

Con ngươi Mục Trần vào lúc này thít lại, một cỗ rét lạnh trong nội tâm bừng lên, thân thể của hắn lập tức căng cứng, tiến nhập trạng thái chiến đấu.

Mặc dù am tử áo đen kia cực kỳ lạ lẫm, nhưng trong nháy mắt Mục Trần liền biết được thân phận của hắn.

Có thể dẫn tới tự chủ cảnh giác từ trong cơ thể hắn, ngoại trừ người tu luyện Đại Nhật Bất Diệt Thân Già Lâu La ra, còn có thể là người nào?!

Mà thời điểm Mục Trần khẽ chấn động, xa xa trên ngọn núi nam tử áo đen cũng có một cỗ phát giác nhìn lại đôi mắt giống như thâm uyên, bắn đến Mục Trần.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.