Đại Chúa Tể

Chương 1162: Thu phục Đồ Linh Vệ



Biên soạn Lão Bảo - Hội fan Đại Chúa Tể

Ầm ầm!

Chiến trường trên không, chiến ý dường như quét sạch ra, trăm vạn đạo huyết quang dâng lên, lực lượng vốn có mỗi một đạo huyết quang đều làm cho tâm thần Mục Trần run rẩy, nếu bản tôn hắn ở đây, chỉ sợ sẽ bị hủy diệt đến ngay cả cặn cũng không còn.

Đây chính là lực lượng Đồ Linh Vệ thời kỳ toàn thịnh à...

Ầm!

Không gian chấn vỡ, khiến cho Mục Trần kinh hãi không thôi, loại chiến ý huyết quang tựa như hủy diệt, gào thét mà đến, cuối cùng đánh vào phía trên thân thể "Mục Trần".

Bị oanh kích, một loại đau nhức kịch liệt từ sâu trong linh hồn vọt tới, trực tiếp làm cho Mục Trần không nhịn được kêu thảm, loại công kích đáng sợ, làm cho hắn có một loại ảo giác như chân chính bị hủy diệt

Ầm! Ầm ầm!

Mấy chục vạn trượng trên bầu trời, vào lúc này vỡ nát, vô số vết rạn lan tràn, sau đó Mục Trần nhìn thấy, hắn cỗ thân thể của già nua, trực tiếp vì loại công kích này mà vỡ nát...

Vị cường giả kia đã từng là một vị Địa Chí Tôn, cứ như vậy vẫn lạc dưới sát ý của Đồ Linh Vệ!

Hắc ám trước mắt, như đang cọ rửa ý niệm của Mục Trần loại cọ rửa đáng sợ này mang đến đau nhức kịch liệt không cách nào tưởng tượng, làm cho Mục Trần điên cuồng.

Sau đó, loại đau nhức kịch liệt kia tán đi, tiếp theo đó, hắn lại phát hiện cảnh tượng chung quanh lần thứ hai xuất hiện biến ảo...

Lần này không gian chung quanh hắn, vẫn như cũ có một chi quân đội khoác trọng giáp, khí thế thôn thiên, mà thân thể của hắn cũng thay đổi từ già nua, biến thành một bộ dáng trung niên.

Nhưng có chỗ giống nhau là, thân thể của vị trung niên này ẩn chứa lực lượng đáng sợ, hiển nhiên hắn là một vị Địa Chí Tôn.

Nhìn thấy một màn này, Mục Trần có chút giật mình, ảo giác này cứ liên tiếp hiện lên có lẽ chính là những cường giả đã từng bị Đồ Linh Vệ chỗ trấn áp, chẳng lẽ hiện tại muốn đem các loại vẫn lạc đều cho hắn xem một lần để kiểm nghiệm ý chí của hắn?

Vừa nghĩ tới đó, Mục Trần không khỏi có chút phát khổ, vừa rồi loại kịch liệt đau nhức kia. Thật sự là làm cho hắn không cách nào quên, nếu là tâm trí không kiên định, chỉ sợ chỉ một lần cũng đủ để cho hắn nổi điên...

Bất quá, Mục Trần cũng phát giác được, trải qua Đồ Linh Vệ chiến ý lần lượt cọ rửa cùng hủy diệt. Hắn đối với Đồ Linh Vệ chiến ý, cũng dần dần liên kết phù hợp.

Cho nên đây cũng là khảo nghiệm Đồ Linh Vệ chiến ý, chỉ cần có thể tiếp nhận, như vậy về sau hắn có thể mượn binh phù, chân chính phát huy ra lực lượng Đồ Linh Vệ.

- Đã như vậy... thì tới đi!

Mục Trần đột nhiên cắn răng một cái, thân thể căng cứng, giờ khắc này, bất luận hắn phòng ngự như thế nào đều là không có hiệu quả, đã là như thế. Hảo hảo hưởng thụ một chút, cái này gọi là Đồ Linh Vệ chiến ý cọ rửa đi!

Ầm!

Vô huyết quang chiến ý hội tụ tại chân trời, tựa như là một vòng huyết hồng liệt nhật, đột nhiên rơi xuống, cuối cùng hung hăng đánh vào thân thể "Mục Trần ".

Kịch liệt đau nhức, lần thứ hai điên cuồng vọt tới, che mất não hải Mục Trần.

Ầm! Ầm!

Thời gian kế tiếp, Mục Trần bắt đầu trải qua một lần lại một lần hủy diệt, về sau loại kịch liệt đau nhức kia. Đã là sâu tận xương tủy, cơ hồ khiến người người chết lặng.

Trải qua trọn vẹn tám lần, chính là nói cường giả Địa Chí Tôn đã từng vẫn lạc trong tay Đồ Linh Vệ có tám vị.

Điều này làm cho Mục Trần cảm giác hoảng sợ, bởi vì hắn biết rõ, muốn chân chính hủy diệt một vị Địa Chí Tôn có bao nhiêu gian nan, loại cường giả đó tồn tại, nếu muốn địch lại một chi quân đội tinh nhuệ thì có thể không lại, nhưng muốn chạy trốn vẫn có rất nhiều thủ đoạn.

Nhưng dưới mắt, 8 vị Địa Chí Tôn, cuối cùng đều là không thể thành công đào thoát, ngược lại là vẫn lạc.

Bởi vậy có thể thấy được, thời kỳ Đồ Linh Vệ toàn thịnh, đến tột cùng là bực nào mạnh mẽ.

Sâu trong tâm trí Mục Trần, hắn thở dài một hơi phát hiện, tại đã trải qua lần thứ 8 bị chiến ý Đồ Linh Vệ hủy diệt cùng cọ rửa, mảnh không gian này rốt cục bắt đầu xuất hiện phá toái.

Ý niệm Mục Trần, vào lúc này nhanh chóng trở về.

Phốc phốc!

Bên trong cự điện, Mục Trần đóng chặt hai mắt, đột nhiên mở ra, sau đó, hắn trực tiếp là phun ra một ngụm máu tươi, trên trán, gân xanh đều nổi lên, khiến cho khuôn mặt hắn có vẻ hơi dữ tợn.

Trước loại đau nhức kịch liệt, theo ý niệm trở về, hạ đến nhục thể của hắn.

Hô!

Mục Trần dồn dập thở, sau một hồi khá lâu, nắm chắc quả đấm chút xíu buông lỏng, tay hắn run run vuốt ve cái trán, không nhịn được cười khổ một tiếng.

Trước đó mỗi lần bị chiến ý hủy diệt và cọ rửa, thật sự là làm cho hắn có chút sợ hãi, bất quá nhờ vậy mà hắn hiểu rõ ràng chiến ý Đồ Linh Vệ hung hãn cùng bá đạo cỡ nào.

Đây chính là cấp bậc Địa Chí Tôn tồn tại a, cứ như vậy bị bọn hắn trấn áp chém giết trọn vẹn 8 vị! (má công nhận đọc chap ĐCT về sau mọi người có thấy tác giả cứ lập đi lập lại 1 nội dung ít nhất là 3 lần không)

Bực này chiến ý, nếu như đặt ở Thiên La đại lục hôm nay, sợ là bất luận đỉnh tiêm thế lực nào cũng phải câm như hến.

Nhưng làm cho Mục Trần có chút vui chính là, loại chiến ý cọ rửa khó có thể chịu đựng kia, cuối cùng hắn cũng đã vượt qua, mà bây giờ, hắn mơ hồ cảm giác được, hắn cùng với Đồ Linh Vệ, đã có một chút xíu liên hệ.

Hơn nữa, Mục Trần vuốt ve cái trán bàn tay đột nhiên dừng một chút, trong đôi mắt, cũng có vẻ không thể tin được hiện ra.

Bởi vì vào lúc này, hắn thình lình phát hiện, ý niệm của hắn, đúng là giống như thủy triều, cấp tốc tăng cường.

Hai mắt Mục Trần, lần thứ hai trở nên óng ánh trong suốt, chi quang kỳ dị phát ra, ý niệm càn quét, trực tiếp ở giữa không trung hóa thành tầng tầng lớp lớp chiến văn, số lượng trực tiếp đột phá đến 75 vạn!

75 vạn đạo chiến văn?!

Miệng Mục Trần không nhịn không được nới rộng ra một chút, ngắn ngủi hơn mười phút, hắn ngưng luyện ra được 75 vạn chiến văn, vì sao tăng lên tới loại tình trạng này?

- Là bởi vì chiến ý Đồ Linh Vệ cọ rửa?!

Mục Trần rất nhanh liền biết, trước đó hắn thừa nhận loại chiến ý cọ rửa, mặc dù mang đến cho hắn kịch liệt đau nhức, nhưng cuối cùng cũng cho hắn một cái kết hoàn hảo khó có thể tưởng tượng.

Tăng trưởng 15 vạn đạo chiến văn!

Nếu để cho Mục Trần tu luyện, chỉ sợ tối thiểu cần gần nửa năm, đây còn là bởi vì hắn thiên phú siêu trác cùng cơ duyên, mà bây giờ, lại ở nơi này hơn mười khắc hoàn thành.

Trong lòng Mục Trần, vui sướng không nhịn được dâng lên, sau đó hắn nhếch miệng khẽ cười, bằng vào hắn lúc này ý niệm chi lực, lại thêm binh phù hiệp trợ, như vậy một chi Đồ Linh Vệ, liền chân chính có thể từ trong tay của hắn phát huy sức mạnh trở lại.

Mà khi hắn vừa nghĩ tới, chi Đồ Linh Vệ này sẽ để cho hắn chưởng khống, trong lòng của hắn liền không nhịn được bành trướng kích động, nương tựa theo một chi quân đội này, cho dù dưới mắt hắn còn chưa bước vào Địa Chí Tôn, nhưng xem như đụng phải chân chính hạ vị Địa Chí Tôn, hắn cũng có lực lượng chống lại.

Chống lại Địa Chí Tôn a!

Mục Trần mím miệng thật chặt, giờ khắc này, xem như hắn cũng nhịn không nhịn được háo hức cảm thán một tiếng, Địa Chí Tôn trong mắt hắn là cấp bực nào cao cao không thể chạm tới.

Hắn đang một mực mà cố gắng.

Mà dưới mắt, hắn rốt cục cũng có lực lượng để chống lại cấp bậc này.

Tuy nói cần phải mượn sức mạnh của Đồ Linh Vệ, nhưng thân là chiến trận sư, ai cũng hiểu, bọn họ cùng quân đội, vốn là nhất thể, chỉ có cả hai kết hợp, bọn hắn mới có thể phát huy lực lượng chân chính ra, thiếu một thứ cũng không được.

Mục Trần từ phía trên thang đá vươn người đứng dậy, sau đó hắn nhìn qua chi quân đội trước mắt, khí thế thôn thiên, hắn giơ binh phù lên, phía trên binh phù quang mang chớp nhấp nháy, như muốn đem Đồ Linh Vệ mang đi.

Bên trong binh phù, tự có một mảnh tiểu không gian, có thể đem Đồ Linh Vệ đưa vào trong đó, chỉ bất quá, yêu cầu nhất định là tất cả phải là thi binh, không có sinh cơ.

Binh phù quang mang quấn quanh trên người Đồ Linh Vệ, nhưng đột nhiên Mục Trần lại là cảm thấy một cỗ kháng cự nhỏ.

- Hử?

Mục Trần khẽ giật mình, loại kháng cự kia, hẳn là một loại chấp niệm nào đó lưu lại, những Đồ Linh Vệ này, tựa hồ cũng không nguyện ý rời đi, bọn chúng đến chết, đều muốn thủ hộ ở đây.

Loại biến hóa này, làm cho Mục Trần có chút ngoài ý muốn, chợt cau mày, nếu như không cách nào mang Đồ Linh Vệ đi, vậy chuyến này hắn đem tay không mà về sao.

Hắn hiển nhiên hắn không cho phép loại tình huống này phát sinh.

- Chấp niệm à...

Mục Trần tự lẩm bẩm, hắn trầm mặc một lát, đột nhiên quay người, nhìn về phía thân ảnh Nhị điện chủ, sau đó hắn đi đến trước người, khom lưng, cung kính làm một cái vãn bối chi lễ.

- Tiền bối, hào quang Đồ Linh Vệ, không thể để cho bụi bặm nơi này bao bọc, vãn bối nguyện suất lĩnh đội quân này, đợi ngày sau cùng ngoại vực Tà Tộc, quyết chiến sinh tử, cho nên... Mong tiền bối thành toàn!

Thanh âm Mục Trần, quanh quẩn bên trong cự điện, sau đó trầm mặc thật lâu.

Hắn ngẩng đầu, nhìn chăm chú lên khuôn mặt của Nhị điện chủ, hắn tựa hồ là nhìn thấy cái cằm giống như pho tượng vậy, mặc dù đã khô cứng nhưng vẫn lay động gõ vào nhau nhẹ nhàng nâng lên hạ xuống.

Đó tựa hồ là một loại ảo giác, nhưng cũng không hoàn toàn là ảo giác, từ ý nào đó mà nói, cũng là một loại chấp niệm mà Nhị điện chủ một loại lưu lại.

Oanh.

Tại hậu phương, Đồ Linh Vệ đều quỳ một chân, lần này, bọn chúng quỳ lạy cũng không phải là binh phù, mà là Nhị điện chủ.

Mà Mục Trần cũng là vào lúc này phát giác được, những chấp niệm vờn quanh thân Đồ Linh Vệ, vào lúc này lặng lẽ từ từ tiêu tán, điều này làm cho hắn âm thầm thở dài một hơi, quả nhiên, muốn mang Đồ Linh Vệ đi, không chỉ là cần có binh phù, hơn nữa còn cần phải có được sự cho phép của Nhị điện chủ.

Lần thứ hai hắn đối với Nhị điện chủ khom người hành lễ, sau đó binh phù trong tay giương lên, vòng sáng phát ra, lập tức 2000 Đồ Linh Vệ cũng hóa thành quang hoa ngút trời, cuối cùng vọt vào bên trong binh phù.

Đợi đến cuối cùng một đạo quang mang tiến vào binh phù, Mục Trần cũng là thận trọng thu hồi, sau đó không do dự nữa, trực tiếp quay người đi ra khỏi điện.

Đồ Linh Vệ đã tới tay, như vậy tiếp theo đó, hắn nên đi đem bản thể Mạn Đồ La, mang ra ngoài.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.