Đại Chúa Tể

Chương 1179: Cường giả đỉnh cao xuất hiện



Biên soạn Lão Bảo - Hội fan Đại Chúa Tể

Nghĩa trang mênh mông nhìn không thấy cuối, bên ngoài lại có không gian phá toái, vô số đạo không gian toái phiến hình thành một luồn không gian loạn lưu, gào thét xung quanh tạo thành một vùng rất nguy hiểm.

Tuy nhiên điều kinh khủng nhất, vẫn là hai cổ lực lượng đáng sợ đang phát ra kia.

- Đi thôi.

Mặc dù khí tức tại nơi này rất khủng bố nhưng Mục Trần cũng không sợ hãi, hắn trầm ngâm một chút, sau đó nhìn về Tiêu Tiêu và các nàng, đã vất vả vào nơi này tự nhiên không có khả năng quay đầu lại.

Tam nữ tự nhiên không hề dị nghị, đoàn người thận trọng lướt đi, xuyên qua những không gian loạn lưu, đoàn người đã đi vào trong nghĩa trang tối tăm.

Khi chân của bọn hắn bước vào nghĩa trang, lập tức cảm giác được một cổ áp bách bao phủ trên thân mình, dưới cổ áp bách đó ngay cả linh lực trong cơ thể bọn hắn, đều trở nên trì trệ.

Tuy nhiên đoàn người cũng không phải là nhân vật tầm thường, vận chuyển linh lực chống cự lại áp bách, sau đó mới ngẩng đầu nhìn về phía trong nghĩa trang.

Tất cả các ánh mắt lúc này đều chấn động.

Tại điểm cuối nghĩa trang, có vô số ngọn núi nguy nga phiêu phù ở trên bầu trời, khắp mặt đất thì có đầy khe hở sâu không thấy đáy, những khe hở kia uốn lượn chiếm giữ giống như cự long màu đen.

- Không gian nơi này đã bị đánh nát tất cả các quy tắc đều hỗn loạn lên.

Tiêu Tiêu nhìn qua, khuôn mặt có chút kinh ngạc, dạng chiến đấu gì, mới có thể làm cho không gian nơi đây đều là không cách nào phục hồi như cũ.

Sắc mặt Mục Trần cũng trở nên nghiêm túc, vừa muốn nói chuyện ánh mắt đột nhiên lay động. Nhìn về phía hướng khác, ở những địa phương kia, cũng có lưu quang lướt đến. Cuối cùng hóa thành một bóng người rơi vào trong thiên đế nghĩa trang này.

Những người này, hiển nhiên cũng là người của các phe thế lực khác đang hướng về thiên đế nghĩa trang.

Mà ở những người này, Mục Trần nhìn thấy một đạo thân ảnh quen thuộc, đó là Đại Hạ Hoàng Triều Hạ Hoằng, lúc này hai ánh mắt oán độc nhìn chằm chằm vào Mục Trần.

- Hắc hắc, Mục Trần trước kia ngươi đắc ý càn rỡ vô cùng!

Hạ Hoằng âm trầm nhìn Mục Trần, khóe miệng nhếch lên cười.

Nếu là ở trước đó, hắn gặp Mục Trần chỉ có thể rụt lại đầu trốn tránh, nhưng dưới mắt lại không giống với lúc trước, khi hắn bước chân vào thiên đế nghĩa trang, Mục Trần trong mắt hắn tựa như là người sắp chết.

Bởi vì khi hắn đến nơi này, là hắn đã thông báo cho phụ hoàng hắn và kêu gọi thêm các thế lực hỗ trợ.

Nhưng mà, đối với ánh mắt oán độc từ Hạ Hoằng, Mục Trần lại không để ý tới mà vẫn tiếp tục đi, về phần ánh mắt nhìn hay lời hăm dọa từ phía Hạ Hoàng, Mục Trần cũng đã sớm chuẩn bị.

Hắn bỏ qua ánh mắt Hạ Hoằng, điều đó làm cho khuôn mặt Hạ Hoàng trở nên bóp méo, vẻ mặt dữ tợn chợt một quả ngọc phù trong tay thoáng hiện ra.

- Mục Trần, tí nữa ta nhất định phải cho ngươi quỳ xuống cầu xin ta tha mạng!

Hạ Hoằng gầm nhẹ, ngọc phù trong tay trực tiếp bóp nát.

OÀ..ÀNH!

Ngọc phù vỡ vụn, lập tức có linh lực cường đại bạo phát ra, linh lực hội tụ xé rách không gian, tạo thành một đường hầm không gian hơn một trượng.

Thông đạo sau khi thành hình lập tức có một bóng người to lớn cao ngạo xuất hiện chậm rãi,

Đạo nhân ảnh kia bước ra khỏi đường hầm không gian, nhất thời linh lực mênh mông bàng bạc giống như phong bạo phóng xuất ra. Từng tòa phiêu phù phụ cận ở trên bầu trời, bị loại linh lực bàng bạc này chấn động biến thành bột phấn.

- Cái này là nghĩa trang thiên đế sao Hạ Hoằng ngươi làm tốt lắm.

bóng hình kia to lớn cao ngạo xuất hiện, hắn nhìn quanh một vòng, sau đó liền gật đầu tán dương một tiếng.

- Hạ Vũ đâu?

Hạ Hoàng vốn đang tán dương, sau đó đột nhiên tìm kiếm ở chỗ này, hắn cũng không có cảm giác được sóng linh lực của Hạ Vũ.

Hạ Hoằng nghe vậy, lập tức oán độc nhìn về phía Mục Trần:

- Phụ hoàng, hoàng huynh đã vẫn lạc, hung thủ chính là hắn!

Giữa không trung, thân ảnh Hạ Hoàng dừng một chút, sau đó đôi mắt không hề thiện cảm phóng nhìn và dừng lại trên thân thể Mục Trần.

Ông!

Ánh mắt Hạ Hoàng phóng mà đến, Mục Trần lập tức cảm giác được một cổ áp lực kinh khủng như bài sơn đảo hải vọt tới, áp bách này tựa hồ là muốn áp hắn quỳ xuống.

Áp bách kinh khủng bao phủ, sắc mặt Mục Trần cũng âm trầm, bất quá chỉ một tích tắc, hào quang màu tử kim đột nhiên từ trong cơ thể bạo phát đi ra, đem áp bách từ một vị thượng vị Địa Chí Tôn, cứng rắn chống cự, dưới chân mặt đất rạn nứt ra.

- Hả?

Nhìn thấy Mục Trần dùng linh lực bản thân chống cự uy áp, Hạ Hoàng cũng là kinh dị một tiếng, lấy thực lực của hắn một vị thượng vị Địa Chí Tôn mà không thể áp bách được một con kiến hôi cửu phẩm viên mãn, ngược lại linh lực của hắn còn bị đánh vỡ, dưới mắt tiểu tử này đến lông tóc cũng không tổn hao gì?

Mục Trần cắn chặt hàm răng, thừa nhận cái loại linh lực đáng sợ áp bách này nhưng hắn vẫn ngẩng đầu lên, nhìn thẳng về Đại Hạ Hoàng Triều Hạ Hoàng.

Thân hình Hạ Hoàng cao lớn cao ngạo, mặc long bào màu vàng, đứng chắp tay, trong lúc mơ hồ có một loại uy nghiêm phát ra làm người người sợ hãi.

Răng rắc.

Mục Trần nhìn thoáng qua Hạ Hoàng, lúc này không chút do dự bóp nát ngọc thạch Mạn Đồ La cho hắn, nhất thời, cuồng bạo linh lực ở sau lưng hắn hóa thành đường hầm không gian, ngay sau đó, một bóng dáng tiểu kiều hình xinh đẹp, trực tiếp là từ bên trong đường hầm không gian đi ra.

Lúc nàng đang đi ra lập tức, linh lực uy áp trên người Mục Trần đến từ Hạ Hoàng bị|được tiêu trừ đi.

- Đại Hạ Hoàng Triều Hạ Hoàng, không để ý đến thân phận ra tay đối một tên tiểu bối sao?

vẻ mặt Mạn Đồ La non nớt, nhưng âm thanh lạnh như băng vào lúc này vang lên.

Ánh mắt Hạ Hoàng hơi có vẻ âm trầm nhìn qua bóng hình Mạn Đồ La xuất hiện ở sau lưng Mục Trần, thanh âm hờ hững tràn đầy sát ý:

- Con tiểu cẩu này đã giết thái tử Đại Hạ Hoàng Triều ta, nếu Đại La Thiên Vực ngươi muốn bảo vệ hắn Đại Hạ Hoàng Triều ta, cũng chỉ có thể cùng các ngươi khai chiến.

Thoại âm rơi xuống, trong thông đạo sau người Hạ Hoằng lại đi ra thêm hai nhân ảnh khác, là hai vị hạ vị Địa Chí Tôn, hiển nhiên cũng là cường giả đỉnh cao của Đại Hạ Hoàng Triều.

Hai vị hạ vị Địa Chí Tôn, một vị thượng vị Địa Chí Tôn, đội hình như vậy, đã tương đối cường hãn.

Nếu như là thế lực tầm thường đỉnh cấp, thì với đội hình này, chỉ sợ không chút do dự đem Mục Trần giao ra, nhưng Mạn Đồ La vẫn cười nhàn nhạt.

Trong thông đạo sau lưng nàng, cũng có vài nhân ảnh đi ra, linh lực bàng bạc là năm vị hạ vị Địa Chí Tôn.

Năm vị hạ vị Địa Chí Tôn, tự nhiên là những thế lực đỉnh cấp đến từ bắc giới, đương nhiên hôm nay, đều gọi là liên minh bắc giới.

- Liên minh bắc giới ta là một thể, Đại Hạ Hoàng Triều ngươi nếu là muốn tuyên chiến chúng ta liền tiếp nhận.

Mạn Đồ La cười cười, nói.

Ở sau lưng nàng là năm vị hạ vị Địa Chí Tôn (lấy thịt đè người kiểu băng nhóm nè), cũng bất đắc dĩ nhếch miệng, tuy nói bọn hắn so với đỉnh cấp thế lực như Đại Hạ Hoàng Triều khai chiến mà nói..., cũng có chút ít thua thiệt, nhưng Mạn Đồ La tồn tại nên bọn hắn cũng không dám dị nghị.

Ít nhất, theo đội của bên mình thì liên minh bắc giới thực lực mạnh hơn Đại Hạ Hoàng Triều đấy, nếu quả thật muốn đánh nhau, có thể nói còn có lợi một chút.

Hạ Hoàng nhìn thấy Mạn Đồ La tình nguyện cùng Đại Hạ Hoàng Triều bọn họ khai chiến, muốn bảo vệ Mục Trần, ánh mắt kia cũng trở nên băng hàn, gương mặt hắn không biểu tình, nhưng linh lực quanh thân giống như gió bão chấn động lên, cho thấy nội tâm của hắn đã tức giận.

Không gian ở quanh thân Hạ Hoàng phảng phất đều vì sự tức giận của hắn mà trở nên vặn vẹo.

Nhưng mà, cho dù Hạ Hoàng có bộc phát linh lực ba động như thế nào thì, Mạn Đà La vẫn đứng lơ lửng trên không, thân hình nhỏ bé cũng phát ra sóng linh lực kinh khủng đối chọi gay gắt.

Hai phe nhân mã trong khoảnh khắc giương cung bạt kiếm.

Ong ong!

Trong lúc bọn hắn đang giằng co, tại địa phương này này, đột nhiên có ba động không gian truyền ra, xung quanh những đỉnh tim thế lục đều đã tới và cùng sử dụng không gian ẩn ký mở ra một không gian riêng để có thể triệu hoán lực lượng của mình đến địa phương này.

Thậm chí thế lực gần như chưa bao giờ xuất hiện cũng xuất hiện trên người bọn họ mặc một bộ áo khoác màu đen trên có đính những đường vân màu vàng ghi rõ " Hội fan Đại Chúa Tể" mà nhân vật đứng đầu là một Lão Giả thấp bé nhưng trên người hắn cũng phát ra sóng linh lực không thua kém một vị thượng vị Địa Chí Tôn:))

Vì vậy, trong lúc nhất thời, thiên đế trong nghĩa trang bạo phát sóng linh lực cường đại không ngừng phóng lên trời, linh lực mênh mông vô tận tràn ngập thiên địa, từng vị Địa Chí Tôn, hiện ra bên trong nghĩa trang.

Mà những cường giả đỉnh cao này, rất nhanh phát hiện ra Mạn Đồ La cùng Hạ Hoàng đang giương cung bạt kiếm, họ cũng không có muốn nhúng tay vào, dù sao đôi phương đều có được một vị thượng vị Địa Chí Tôn, hơn nữa đội hình quá cường hãn, nếu nhúng tay vào chỉ sợ sẽ ăn phải tổn thất nặng nề.

Còn nữa, song phương thật muốn đánh nhau, đối với bọn hắn mà nói, vẫn tính là chuyện tốt, tốt nhất là song phương lưỡng bại câu thương, như vậy người cạnh tranh cũng là sẽ giảm bớt.

Bất quá, loại tình huống này, cũng không có kéo dài nữa.

- Ha ha, Mạn Đà La, không nghĩ tới những năm này, ngươi trốn đến bắc giới ta khiến ta ngày nhớ đêm mong.

Một tiếng cười vang vọngđột nhiên tại giữa thiên địa vang lên, dẫn tới rất nhiều cường giả chú ý.

Mục Trần đang nghe thanh âm này, đồng tử co lại, bởi vì hắn thấy, người nọ xưng hô tên của Mạn Đà La, mà không phải ai cũng biết được thân phận của Mạn Đồ La, hiển nhiên người tới chính là đại địch của Mạn Đà La người đứng đầu Tây Thiên La đại lục Thánh Ma cung Thánh Ma hoàng, Lục Hằng.

Mục Trần ngẩng đầu lên, nhìn về phía xa xa, nơi đó không gian rung chuyển, một đạo nhân ảnh phảng phất đạp không gian gợn sóng mà đến, bộ pháp nhìn như chậm rãi, trực tiếp là hiện ra tại tiền phương của bọn hắn.

Bóng người đạp không mà đến kia, vốn là liếc nhìn Mạn Đà La, sau đó ánh mắt của hắn chuyển hướng Mục Trần, mỉm cười, ôn hòa cực kỳ.

- Trên người của ngươi, ta đã nhận ra chấn động của Phúc Hải Ấn, xem ra Già Lâu La đã bại trong tay của ngươi phải không?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.