Đại Chúa Tể

Chương 1190: Truyền nhân



- Không biết hai vị đối với tuyệt học của ta “Nhất Khí Hóa Tam Thanh" có chút hứng thú nào không?

Viêm Đế cùng Võ Tổ nghe được lời này từ Thiên Đế thì đều dừng một chút, xoáy mặc liếc nhìn nhau, nở nụ cười, tuy nói Thiên Đế vào thời kỳ viễn cổ tiếng tăm lừng lẫy là đỉnh cao cường giả, Nhất Khí Hóa Tam Thanh càng là tuyệt thế thần thông nổi tiếng, uy năng khó lường, nếu là Thiên Chí Tôn tầm thường, sẽ thèm thuồng đến cực điểm.

Nhưng mà hai người bọn họ lại là nhân vật bực nào, tự tôn cũng cao ngất, Nhất Khí Hóa Tam Thanh tuy cường hoành, nhưng lại khó có thể khiến cho bọn hắn thèm thuồng, bọn hắn tự tin sở học do bọn hắn sáng chế, cũng không thua so với Nhất Khí Hóa Tam Thanh chút nào.

Hơn nữa một khi muốn tu luyện tuyệt học của Thiên Đế Nhất Khí Hóa Tam Thanh, chẳng khác nào nói truyền thừa của Thiên Đế lại được Thiên Đế nhận lấy, điều này đối với bọn hắn mà nói, thật là một điều không thể tiếp nhận.

Bọn hắn có thể tôn kính đại nghĩa của Thiên Đế, nhưng lại không muốn thu lấy truyền thừa của hắn, hơn nữa tại nơi đây còn có rất nhiều tiểu bối, với thân phận của bọn hắn, lại đi tranh đoạt truyền thừa cùng tiểu bối, thật là có chút buồn cười.

Cho nên, sau khi Thiên Đế nói ra thì hai người bọn họ đều cười cười, nói:

- Cơ duyên như thế, hay là lưu lại cho người hữu duyên đi.

Thiên Đế nghe vậy, cũng mỉm cười gật đầu, hiển nhiên cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, trước mắt hai người, cũng là tồn tại giống như phi phàm, coi như là hắn thời kỳ toàn thịnh, đều chưa chắc có thể chiến thắng, cho nên một điều chắc chắn rằng đối phương sẽ không ngấp nghé thèm thuồn tuyệt kỹ Nhất Khí Hóa Tam Thanh của hắn, hơn nữa trước đó hắn đã nói để thăm dò, vì xem ra, nơi này hiển nhiên cũng có người thích hợp hơn so với Viêm Đế cùng Võ Tổ.

Vì vậy, Thiên Đế chuyển ánh mắt, trực tiếp nhìn về phía Mục Trần, cười nói:

- Vậy còn ngươi?

Nhìn thấy Thiên Đế đột nhiên nhìn về phía mình, Mục Trần cũng là ngẩn người, trước đó hắn nghe Thiên Đế, nói còn tưởng rằng Thiên Đế muốn đem Nhất Khí Hóa Tam Thanh đưa cho Viêm Đế cùng Võ Tổ, tuy hắn cũng có chút tiếc nuối, nhưng nhưng lại không thèm thuồng lắm, lần này bên trong Thượng Cổ Thiên Cung, hắn có thể tu thành Bất Hủ Kim Thân, đã là cực kỳ thỏa mãn.

Nhưng không ngờ tới Viêm Đế cùng Võ Tổ đều chối từ, mà Thiên Đế thì nhìn về phía hắn, hơn nữa trong ánh mắt Thiên Đế rất thưởng thức hắn, hiển nhiên là bởi vì hắn tu thành Bất Hủ Kim Thân, đối với hắn có chút ưu ái.

Bên cạnh Cửu U liền vội lặng lẽ đẩy Mục Trần lên, đây chính là cơ duyên trời cho, nếu là thật sự có thể đạt được Nhất Khí Hóa Tam Thanh, thì lợi ích đối với Mục Trần hiển nhiên là vô cùng to lớn.

Mục Trần cũng không ra vẻ sĩ diện, thành thật nhẹ gật đầu, nói:

- Vãn bối sớm nghe nói qua danh tiếng Nhất Khí Hóa Tam Thanh, bất quá sợ không có thiên phú cùng phúc duyên…

Viêm Đế cùng Võ Tổ thấy thế, khẽ gật đầu, dùng thân phận của bọn hắn, nếu từ chối thì không có người nào có ý kiến, dù sao với tư cách loại này, mà Mục Trần cũng như bọn hắn không chấp nhận, không thể nghi ngờ là có chút kiêu căng, tuyệt thế thần thông như thế, coi như là những Siêu cấp thế lực, đều động tâm, huống chi Mục Trần? Cho nên Mục Trần thoải mái thừa nhận, ngược lại là lộ ra tính cách rất thành thật.

- Ha ha, tốt, ngươi tên tiểu bối này rất là thành thật.

Thiên Đế nghe vậy, cũng là gật đầu cười, hiển nhiên đã thỏa mãn đối với câu trả lời của Mục Trần.

- Ngươi có thể tu thành Bất Hủ Kim Thân, chính là cùng ta có duyên, vì thế ta sẽ truyền thụ tuyệt thế thần công này cho ngươi để nó không mất đi.

Nghe được điêu này, coi như là tâm tính Mục Trần vốn kiên định cũng nhịn không được nổi lên một vòng kích động, sau đó cũng không nói nhiều, trịnh trọng thi lễ đối với Thiên Đế một cái.

- Ha ha, Thiên Đế tiền bối gặp được truyền nhân, ngược lại là đáng mừng.

Viêm Đế nhìn thấy Thiên Đế có ý định đem Nhất Khí Hóa Tam Thanh truyền cho Mục Trần, cũng là mỉm cười, hắn cũng là có chút thoả mãn, xem ra con gái mình cũng có ánh mắt nhìn người.

- Ma Đế đã trừ, chúng ta cũng không cần ở lại rồi.

Viêm Đế cùng Võ Tổ đồng thời nói ra, Thiên Đế muốn truyền thụ tuyệt thế thần thông cho Mục Trần, bọn hắn cũng không tiện ở chỗ này. Thiên Đế đối với hai người ôm quyền, nói:

- Ngoại Vực tộc tà tâm bất tử, mong rằng hai vị chiếu cố cho Đại Thiên Thế Giới nhiều hơn.

Thần sắc Viêm Đế cùng Võ Tổ nghiêm nghị gật đầu, hôm nay Ngoại Vực tộc là đại địch của bọn hắn, tự nhiên là bọn hắn sẽ theo dõi để phòng ngừa Ngoại Vực tộc trở lại.

Ánh mắt Viêm Đế chuyển hướng về phía Mục Trần, mỉm cười, tay áo vung lên, một cây đèn cổ xưa bay về phía Mục Trần, thấy thế hắn vội vàng tiếp nhận.

- Mục Trần tiểu hữu, tạ ơn ngươi đã xuất thủ cứu giúp tiểu nữ, ngày sau nếu có gặp phải nguy cơ, cần Vô Tận Hỏa Vực ta tương trợ, chỉ cần đốt đèn này, ta sẽ đến đây.

Viêm Đế cười nói.

Mục Trần nghe vậy, không khỏi cả kinh, đây cũng không phải là lễ vật tầm thường, đã có vật ấy trong tay, tương đương với một lá bài tẩy kinh khủng, tùy thời hắn có thể thỉnh một vị cường giả đỉnh cao của Đại Thiên Thế Giới tương trợ, đây tuyệt đối chính là báu vật bảo vệ tánh mạng cực kỳ quý trọng không cách nào hình dung.

Dù sao muốn thỉnh động Viêm Đế ra tay, bảo bối bậc này không biết bao nhiêu thế lực đem hết toàn lực đều là muốn đạt được.

Khi Mục Trần vẫn còn đang kinh ngạc cùng choáng ngợp thì một bên Võ Tổ cũng cười cười, nói:

- Tiêu huynh đã làm ra thủ bút như vậy, nếu ta không bồi hoàn vật gì đó, sợ là sẽ bị nha đầu kia lải nhải mãi không thôi.

Thoại âm rơi xuống, hắn cong ngón tay búng ra, một miếng Thạch Phù bay về phía Mục Trần, nói:

- Vật ấy cùng cây đèn kia giống nhau, nếu bóp nát ngọc phù ta sẽ có cảm ứng.

Mục Trần tiếp được Thạch Phù cùng cây đèn, có chút đã trầm mặc, đối với Viêm Đế cùng Võ Tổ ôm quyền thi lễ, nói:

- Hai vị tiền bối đã tặng lễ vật quá trân quý vãn bối sẽ không dám quên.

Dùng sự thông tuệ của hắn, như thế nào không biết Viêm Đế cùng Võ Tổ làm ra thủ bút như vậy là muốn cho hắn một phần lực lượng bảo vệ, dù sao trên con đường cường giả, cần vượt qua mọi chông gai, gian nan trùng trùng điệp điệp, kiếp nạn rất nhiều, vô số thiên chi kiêu tử vẫn phải chết non, mà Viêm Đế cùng Võ Tổ cũng nhìn ra hắn rất có tiềm năng cho nên không muốn thấy hắn vẫn lạc, lúc này mới cho hắn phần ân tình này, để bảo vệ tính mạng.

Viêm Đế cùng Võ Tổ nghe vậy, ngược lại là thấy kinh ngạc, hiển nhiên là không nghĩ tới Mục Trần có thể biết được ý đồ của bọn hắn, cùng nhìn nhau cười cười, tên tiểu bối này, thật đúng là đặc sắc, ngày sau thành tựu sẽ bất phàm.

Hai người bọn hắn đã từng trãi nhiều, cho nên đối với thế hệ trẻ chưa bao giờ có cái nhìn khinh thị, mặc dù hôm nay địa vị bọn hắn tại Đại Thiên Thế Giới cao cao tại thượng, nhưng người trẻ tuổi trước mắt tiềm lực phi phàm, bọn hắn cũng vui vẻ kết một cái thiện duyên.

- Mục Trần, nếu có cơ hội hãy tới Võ Cảnh tìm ta.

Lâm Tĩnh có chút không rời bỏ nói, dưới mắt nàng biết một khi phụ thân tự mình đến đây, hiển nhiên nàng cũng chỉ có thể theo trở về.

- Còn ngươi nữa yên tâm, phiếu nợ của Đại Hạ Hoàng Triều ta sẽ cho người đi thu, đến lúc đó sẽ đưa một phần cho ngươi.

Những lúc như vậy, nàng lại vẫn không có quên món nợ cũ, muốn đi tìm Đại Hạ Hoàng Triều đòi nợ.

- Lần này ta trở về, liền sẽ đột phá Địa Chí Tôn, lần sau tương kiến, ngươi nhưng chớ có bị ta bỏ qua.

Tiêu Tiêu cười cười nói, dung nhan tinh xảo rộ lên vẻ yêu mị.

Mục Trần đều là cười gật đầu, thầm chúc hai nữ bảo trọng.

Một đoàn người cáo biệt, Viêm Đế cùng Võ Tổ cũng không hề ở lâu, mang theo Tiêu Tiêu cùng Lâm Tĩnh, trực tiếp phá không mà đi, trong chớp mắt, biến mất tại nghĩa trang Thiên Đế.

Mục Trần nhìn qua bóng dáng Viêm Đế cùng Võ Tổ, khí độ của hai vị Chí tôn này, khiến cho hắn không khỏi bồi hồi, đây mới thực sự là cái thế cường giả, mặc dù trời có sập xuống, cũng có thể ngăn chặn.

- Đại Thiên Thế Giới có nhân vật bậc này thủ hộ, coi như là Ngoại Vực tộc ngóc đầu trở lại, cũng khó có thể chiến thắng.

Thiên Đế cảm thán một tiếng, sau đó quay đầu nhìn về phía Mục Trần, nói:

- Nhất Khí Hóa Tam Thanh, cần dùng Chân Linh quán đỉnh để tu luyện, như thế ngươi không chỉ có có thể đạt được công pháp tu luyện, còn có thể đạt được ta rất nhiều kinh nghiệm tu luyện, mới có thể tốn thời gian nhanh nhất mà tu thành.

Phương thức dùng chân Linh quán đỉnh, đối với Mục Trần mà nói, đó là chỗ vô cùng tốt nhưng kể từ đó, đối với việc thi triển quán đỉnh sẽ có tổn thương thạt lớn, nhưng hôm nay Thiên Đế vốn đã vẫn lạc, loại tổn thương này hiển nhiên cũng không cần thiết.

Cho nên nghe vậy trong lòng Mục Trần cũng có chút cảm kích, khẽ gật đầu một cái.

- Tu luyện Nhất Khí Hóa Tam Thanh thì lúc biến hình thành chi thân, sẽ có được bản thể có thực lực giống nhau, hơn nữa còn có tiềm lực không ngừng tu luyện để tiến hóa, cho nên ta đề nghị ngươi hãy đột phá đến Địa Chí Tôn, lại tu Nhất Khí Hóa Tam Thanh, như thế ngươi tạo ra hóa thân, cũng có lực lượng Địa Chí Tôn.

Mục Trần nghe vậy, cũng cảm giác chấn động, Nhất Khí Hóa Tam Thanh từ loại nào mà nói, có chút cùng loại với phân thân chi thuật, chỉ có điều loại phân thân chi thuật này quá mức thần diệu, bản phân thân không chỉ có được thực lực của bản thân mà còn có thể tu luyện, tiềm lực quả thực cực lớn.

Khó trách lúc trước Thiên Đế có thể dựa vào sức một mình, chống lại 9 vị Ma Đế chỗ dung hợp mà thành Siêu cấp Ma Đế.

Hôm nay hắn đã ở vào cấp độ Cửu phẩm viên mãn, cách cấp độ Địa Chí Tôn cũng chỉ một bước ngắn, nhưng một bước nho nhỏ này, không biết bao nhiêu thiên kiêu đã dừng lại cả đời.

Mặc dù đối với bản thân thiên phú hắn có rất nhiều tin tưởng, nhưng hắn đoán chừng nếu như dựa theo tu luyện bình thường, muốn đột phá, cũng phải cần thời gian không ngắn…

Thiên Đế nhìn đến thần sắc Mục Trần, là biết được suy nghĩ trong lòng của hắn, lúc này cười nhạt một tiếng, hắn nhìn về Thiên Đế Kiếm ở trong tay, nói:

- Ngươi nếu là người thừa kế của ta, tự nhiên ta sẽ vì ngươi tạo ra một hồi cơ duyên.

- Thiên phú của ngươi Trác Tuyệt, hơn nữa nội tình hùng hậu, Linh lực vững chắc, ta có thể dẫn Thiên Đế Kiếm, vi ngươi quán đỉnh, đồng thời mượn nhờ Thiên Đế Kiếm lực lượng, giúp ngươi hoàn thành đột phá, tiến vào Địa Chí Tôn.

- Thiên Đế Kiếm đã trở nên ảm đạm rồi…

Nói tới đây, Thiên Đế hơi có vẻ tiếc hận.

Mục Trần nghe vậy, trong nội tâm cũng tràn đầy phức tạp cùng cảm xúc, Thiên Đế Kiếm cường đại cùng quý trọng, coi như là Cao giai Thánh Vật, đều so không bằng, cấp bậc Thiên Chí Tôn, đều tâm động, hôm nay dùng hắn làm đại giá, giúp hắn đột phá, cái này có thể thật là thiên đại ân huệ.

- Chớ có cự tuyệt, nếu về sau ngươi có thể bước vào Thiên Chí Tôn cảnh, có lẽ người có thể làm cho Thiên Đế Kiếm lấy lại vinh quang, ngày sau nếu Đại Thiên Thế Giới gặp lại kiếp nạn cũ, ngươi hãy thay ta trừ khử ma tộc.

Thiên Đế nhìn Mục Trần thần tình phức tạp, mỉm cười.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.