Đại Chúa Tể

Chương 1211: Giết Cho Người Xem



Dịch giả: Trọng Hữu - Biên Tập: ‪#‎LKVD

“Thiên La Đại Lục... Bắc giới Mục Phủ?”

Thanh âm bình tĩnh của Mục Trần vang lên tại trên không Lạc Thần Thành, Huyết Linh Tử lông mày hơi nhíu lại, Thiên La Đại Lục chính là Siêu Cấp Đại Lục, hắn tự nhiên là nghe nói qua, thế nhưng cái gọi là bắc giới liền rất xa lạ, huống chi chưa nghe nói qua Mục Phủ...

Nghĩ đến đây, trong lòng Huyết Linh Tử lo lắng cũng dần thu vào, hắn còn tưởng rằng Mục Trần đến từ nơi nào đó có nội tình đáng sợ như Viễn Cổ Chủng Tộc gì gì đó, nhưng dưới mắt mà xem, sau lưng hắn tựa hồ cũng không hề có thế lực đáng sợ nào làm cho người ta kiêng kị.

Một người trẻ tuổi như vậy đã là Hạ vị Địa Chí Tôn, tuy làm cho người ta sợ hãi thán phục, nhưng trong mắt của hắn xem ta muốn giết Mục Trần chỉ hơi phiền toái một tức thời gian mà thôi.

Thân là Huyết Thần Tộc tộc trưởng, lịch duyệt cùng thủ đoạn của Huyết Linh Tử, hiển nhiên đều là cay độc và ngoan độc cực kỳ.

“Cái gì Mục Phủ...chưa từng nghe qua.”

Ánh mắt Huyết Linh Tử âm trầm, lại lần nữa nhìn tới trên người của Mục Trần, sau đó hờ hững nói: “Tiểu bối, ta niệm tình ngươi tu luyện không được dễ dàng, nếu lúc này lập tức một mình ly khai, tất cả hành động của người lúc trước ta có thể làm như không nhìn thấy, bằng không mà nói, ta sẽ cho ngươi minh bạch, đắc tội Huyết Thần Tộc, là ngu xuẩn đến tột.”

Hắn cho rằng mình hành động như vậy, coi như cho Mục Trần biết khó mà lui, người trẻ tuổi này nếu thật sự thấy rõ ràng thế cục, như vậy hắn cũng nên biết, hắn vẻn vẹn chỉ là một vị Hạ vị Địa Chí Tôn, căn bản là không dao động được cục diện trước mắt.

Bất quá, ngay tại thời điểm Huyết Linh Tử cho rằng Mục Trần sẽ rút lui, nhưng là nhìn thấy Mục Trần khẽ nở nụ cười, rồi sau đó, hắn chính là thấy người sau giơ tay lên chỉ, chỉ hướng xa xa phía hắn.

“lão gia hỏa cậy mình lão trâu... CÚT CHO TA!”

Ba chữ cuối cùng vừa ra khỏi miêng,khuôn mặt Mục Trần lập tức băng hàn, thanh âm trầm thấp, ẩn chứa sát ý nồng nặc phun ra, rồi sau đó vẫn còn như sấm nổ, từng lần một vang vọng ở bên trong đất trời.

Trong Thiên Địa vô số cường giả vào lúc này đều là sắc mặt cứng ngắc, bọn hắn trợn mắt hốc mồm nhìn qua Mục Trần, hiển nhiên là bị khiếp sợ đến không nhẹ.

Huyết Linh Tử chính là một Thượng vị Địa Chí Tôn a!

Hơn nữa sau lưng hắn, còn có thế lực khổng lồ Huyết Thần Tộc!

Đây tuyệt đối là chân chính quái vật khổng lồ, tuy nói Mục Trần đã là Hạ vị Địa Chí Tôn thân mang thực lực tương đối bất phàm, nhưng nếu chỉ như vậy mà muốn cùng Huyết Thần Tộc đọ sức mà nói vẫn còn non nớt quá nhiều.

Mà vào lúc thiên địa yên tĩnh, sắc mặt của Huyết Linh Tử cũng triệt triệt để để âm trầm xuống, hắn nhìn chòng chọc vào Mục Trần, một lát sau khóe miệng có một vòng sâm nhiên tươi cười chậm rãi nhấc lên.

- Thực sự nghé con mới sinh không sợ cọp, Huyết Linh Tử âm trầm cười nói, sau đó bàn tay hắn trực tiếp vung lên, nói:

- Nếu con vật nhỏ nhà ngươi muốn ngựa non háu đá như vậy... bỏ mạng lại nơi này đi.

Lời nói vừa ra, thanh âm của hắn đã biến đến vô cùng âm hàn, thậm chí ngay cả không khí trong thiên địa phụ cận, đều là bắt đầu đông kết.

Bạch!

sau lưng Huyết Linh Tử, ba đạo huyết quang hiển hiện, chỉ thấy ba vị Hạ vị Địa Chí Tôn của Huyết Thần Tộc chợt hiện hiện ra, bọn hắn mắt lộ vẻ dữ tợn cùng vẻ châm chọc nhìn qua Mục Trần, tựa như lão sói nhìn cừu non.

Xôn xao.

nhìn thấy Huyết Thần Tộc trực tiếp phái ra ba vị Hạ vị Địa Chí Tôn đi đối phó Mục Trần, trong trời đất vang lên từng trận tiếng xôn xao,bọn họ đối với thủ đoạn Huyết Thần Tộc rất khinh thường, nhưng cũng không thể nói gì hơn, cuối cùng việc này cũng không phải là cái gì quang minh chính đại công bằng quyết đấu, mà là một cuộc chiến liên quan đến một chủng tộc tồn diệt.

Trong việc này che giấu vô tận ân oán cùng máu tanh, bất kỳ thủ đoạn gì thi triển ra đều là làm cho người ta không hề thấy quái lạ.

Cho nên, những cường giả trong Tiểu Tây Thiên Giới tới chỗ này đều âm thầm lắc đầu, vì người thanh niên kia thiên phú siêu việt như vật cũng cảm thấy vô cùng tiếc hận, tuổi tác cùng thiên phú chàng thanh niên này, nếu là kéo dài qua trăm năm nữa, tất nhiên thành tựu phi phàm, nhưng tiếc là... Hắn hẳn phải bỏ mạng nơi đây.

Hiển nhiên, bọn hắn cũng không cho rằng, một Hạ vị Địa Chí Tôn trẻ tuổi như vậy, có thể chạy trốn trong tay ba vị Hạ vị Địa Chí Tôn thành danh nhiều năm, không một tia hy vọng.

“Huyết Linh Tử, muốn ngang ngược tại Lạc Thần Tộc ta, ngươi cũng phải hỏi qua lão phu có đáp ứng hay không!”

Mà ở trong ánh mắt đầy trời tiếc hận, Lạc Thiên Thần liền quát to một tiếng, hai mắt hắn ác liệt nhìn qua Huyết Linh Tử, mênh mông Linh Lực giống như phong bạo từ Kỳ Thể Nội bạo phát đi ra, một đạo Chí Tôn Pháp Tướng khổng lồ theo thời gian trôi qua dần ngưng hiện ra.

Mục Trần là vì Lạc Ly, mới có thể không quản xa vạn dặm đi vào Lạc Thần Tộc, cho nên bất kể như thế nào, Lạc Thiên Thần hắn phải bảo vệ Mục Trần, bằng không mà nói, hắn còn mặt mũi nào nhìn cháu gái của hắn, nếu không làm được, hôm nay không bằng chết ở đây còn tốt hơn.

“Xùy~~, Lão Bất Tử người đấy, năm đó bị huyết ma của ta nguyền rủa trọng thương, tới hôm nay cũng chưa từng hết bệnh, chỉ bằng chút hơi tàn kéo dài của người, cũng có tư cách dọa ta sao?”

Nhưng đối mặt với khí thế kinh người của Lạc Thiên Thần, Huyết Linh Tử lại cười, trong tiếng cười, tràn đầy mỉa mai chi ý cùng khinh miệt.

Mà trong lúc cười to, hắn bước ra một bước, lập tức sau lưng biển máu ngập trời ngưng tụ, biến thành một đạo Huyết Ảnh pháp tướng lớn vô cùng, pháp tướng phun ra nuốt vào ở giữa, huyết vụ tràn ngập mà ra, trong huyết vụ tản ra Huyết Độc khí có thể ăn mòn cả không gian.

“Các ngươi còn chưa động thủ?”

Huyết Linh Tử triệu hồi ra Chí Tôn Pháp Tướng đem Lạc Thiên Thần ngăn chặn, ánh mắt hắn thâm độc lần nữa nhìn về phía kia ba vị Hạ vị Địa Chí Tôn, lạnh lùng nói.

“Vâng!”

Ba vị Huyết Thần Tộc trưởng lão lập tức đáp, không do dự nữa, trực tiếp là hóa thành ba luồng sáng lấp lánh, mang theo Linh Lực chấn động trời đất, đối với Mục Trần bắn mạnh tới.

“Cản bọn họ lại!”

Lạc Thiên Thần sắc mặt xanh mét chợt quát lên.

Lạc thanh nhai, Lạc Tu nghe vậy, trực tiếp không chút lựa chọn lao ra, thúc giục chiến ý tràn đầy đối với ba vị Địa Chí Tôn gào thét mà đến, còn lại rất nhiều Cường Giả Lạc Thần Tộc không sợ chết lao ra cản bước.

Nhưng mà đối mặt với ba vị Địa Chí Tôn, bọn họ cơ hồ là không hề có tác dụng, ba đạo huyết quang xông thẳng qua, một đạo rồi một đạo phòng ngự lập tức dễ như trở bàn tay bị phá hủy.

Trong lúc nhất thời, Lạc Thần Tộc trực tiếp thành xu thế tan tác

Những người này nguyên bản bởi vì sự xuất hiện của Mục Trần, mà dâng lên chút ít hy vọng, con dân Lạc Thần Tộc cũng là lại lần nữa sắc mặt trắng bệch, bọn hắn lúc này cũng là hoàn toàn tỉnh táo lại, coi như là vị Mục Trần này cũng là một Hạ vị Địa Chí Tôn, nhưng vẫn như trước, không cách nào cứu vãn Lạc Thần Tộc.

Một khi Mục Trần bị Huyết Thần Tộc tiêu diệt, còn có ai dám đối với Lạc Thần Tộc bọn họ giơ tay giúp đỡ?

Lạc Thiên Long cũng ý đồ đi trợ giúp Mục Trần, nhưng hắn bị ba vị Hạ vị Địa Chí Tôn Lạc Thần Tộc Hoàng Tộc chi nhánh vây công không thể động đậy chút nào, nếu ba người này không muốn cùng hắn liều mạng đánh một trận mà nói, chỉ sợ hắn lúc này cũng phải lâm vào tuyệt cảnh.

“Lạc Thiên Long, không nên giãy giụa nữa, Huyết Thần Tộc thế lớn đã là không thể vãn hồi, chúng ta làm như thế, cũng là vì bảo toàn Lạc Thần Tộc, nếu không chúng ta quyết đoán bỏ tối theo sáng, đúng là nguy hiểm diệt tộc!” Ba vị hoàng tộc chi nhánh Hạ vị Địa Chí Tôn trầm giọng nói, bọn hắn tựa hồ cũng không muốn nhìn thấy Lạc Thiên Long vẫn lạc tại nơi đây, nếu như có thể mời chào, đối với bọn hắn mà nói, mới là kết quả tốt nhất.

“Tiểu tử kia không tự lượng sức mình ảo tưởng muốn khiêu chiến Huyết Thần Tộc, chắc chắn phải chết, ngươi muốn Lạc Thần Tộc vì hắn lại tổn thất nặng nề?”

Bất quá, đối với bọn họ mời chào, Lạc Thiên Long quay về dùng ánh mắt khinh bỉ, hắn căn bản là chẳng muốn cùng những người này nói nhảm, chẳng qua vì lần lượt điên cuồng lao ra, mỗi một lần trùng kích, đều là hung hãn vô cùng, làm cho ba vị Hạ vị Địa Chí Tôn chỉ có thể tăng cường phong tỏa, vẫn còn như lồng sắt khóa mãnh hổ, mặc cho hắn lần lượt xông tới, ngược lại đem bản thân bị đâm cho đầu rơi máu chảy.

Trong Thiên Địa, lại lần nữa trở nên hỗn loạn cùng vô cùng thê thảm lên.

Mà tại ở bên trong Lạc Thần Thành bên trên một tòa tháp cao, mấy đạo nhân ảnh đang nhìn cục diện thảm thiết kia.

“Chúng ta bây giờ xuất thủ không?” Liễu Thiên Đạo nhìn qua, đối với Mục Trần lấy một địch ba vị Huyết Thần Tộc Địa Chí Tôn, thấp giọng hỏi.

Trước mặt Mạn Đà La cặp mắt khép hờ, thản nhiên nói: “Các ngươi dành thời gian khôi phục.”

Lúc này Liễu Thiên Đạo bốn người trải qua khoảng thời gian chạy đi, trạng thái cũng không tốt lắm, cuối cùng bọn hắn cũng không có cái loại khôi phục biến thái như Mục Trần,dưới mắt Linh Lực bọn hắn chưa từng hoàn toàn khôi phục.

U Minh Cung Chủ do dự một chút, nói: “Đây chính là ba vị Hạ vị Địa Chí Tôn hàng thật giá thật a.”

Hắn tựa hồ là đang nhắc nhở Mạn Đà La, Mục Trần tuy rằng thủ đoạn không thiếu, nhưng phải đối mặt với ba vị Hạ vị Địa Chí Tôn, chỉ sợ vẫn là quá mức hung hiểm.

Nhưng mà đối với nhắc nhở của hắn, Mạn Đà La khóe miệng nhấc lên một vòng đường cong, nàng hài hước nhìn thoáng qua Liễu Thiên Đạo, nói: “Vậy tiếp đó các ngươi liền cẩn thận nhìn một chút, thủ đoạn vị phủ chủ của các ngươi đi.”

“Hiện tại sao??? đều an tĩnh đến dị thường, chuyện nơi đây chỉ sợ sẽ không quá đơn giản như vậy...”

Nói đến chỗ này, tròng mắt của Mạn Đà La, như có như không nhìn thoáng qua địa phương xa xôi.

...

Mục Trần đứng ở phía trên Lạc Hà, hắn nhìn qua ba đạo huyết quang lấy tốc độ kinh người mãnh liệt mà đến, nhưng làm cho người ta kinh ngạc chính là trên mặt hắn, cũng không có xuất hiện chút nào kinh hoảng, ngược lại trong hai tròng mắt kia, có sát ý lạnh như băng đang chảy xuôi.

“Mục Trần...”

Sau lưng có thanh âm của Lạc Ly truyền đến, nàng cũng nhìn thấy ba vị Địa Chí Tôn kia xông thẳng đến chỗ Mục Trần, lúc này trong con ngươi xuất hiện vẻ lo âu, nàng nói khẽ: “Cần ta giúp một tay không?”

Mục Trần mỉm cười, nói: “Linh Kiếp của ngươi sắp tới.”

Lúc này Lạc Ly nhìn bầu trời trên cao, đã có thêm tầng tầng Linh Vân hội tụ, đó là dấu hiệu sắp độ Linh Kiếp, cho nên nàng bây giờ, cũng không thể cùng người khác chiến đấu.

Lạc Ly hàm răng khẽ cắn cặp môi đỏ mọng.

Hô.

Mục Trần hít một hơi thật sâu, hắn quay đầu nhìn về phía Lạc Ly, khẽ cười một tiếng, nói: “Lạc Ly, ngươi tin tưởng ta không?”

Lạc Ly nghe vậy, cũng là nhẹ nhàng cười cười, nói: “Ngươi cứ nói đi?”

Mục Trần nhếch miệng cười cười, sau đó hắn không nói thêm lời nào, trực tiếp cất bước trên mặt nước chậm rãi đi ra, dưới chân bọt nước nhộn nhạo tạo ra rung động, thanh âm của hắn, cùng âm thanh thanh thúy của tiếng nước, cùng một chỗ từ từ truyền đến.

Như vậy tiếp đó, ngươi liền an tâm độ Linh Kiếp... ba con chó điên Này, ta giết cho ngươi xem.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.