Đại Chúa Tể

Chương 1234: Kẻ chặn giết và Người trợ giúp



Thanh âm tức giận, tựa như tiếng sấm sét từ cửu thiên vang vọng ở bên trong đất trời, dẫn tới thiên địa chấn động, mắt trần có thể thấy Linh Lực chấn động, điên cuồng bừa bãi quét ra.

Mà ở giữa Linh Lực chấn động tàn sát bừa bãi, một bàn tay khô héo, giống như một tòa cự sơn che khuất bầu trời, trực tiếp hướng tới chỗ Mục Trần bao phủ xuống.

Biến cố thình lình xảy ra, khiến cho tâm thần Mục Trần sợ hãi không kịp ứng biến, hắn chỉ biết lựa chọn lùi lại thật nhanh đứng phía sau Tòa Phù Đồ Tháp bằng thủy tinh.

Đồng thời, tâm thần hắn tiến vào trong Phù Đồ Tháp, thúc giục Thủy Tinh Bàn lập tức quang mang phát ra, hào quang tựa hồ là có thêm cảm giác thần thánh, hào quang hội tụ, trực tiếp tạo thành vòng xoáy không gian.

Vòng xoáy vừa thành hình, Mục Trần thúc giục Phù Đồ Tháp Thủy Tinh mong muốn chui vào nơi đây chạy trốn.

"Con chuột nhắt, muốn trốn chạy sao? !"

Bất quá, vào lúc này sau khi âm thanh tức giận kia truyền đến, bỗng nhiên có vô số ngôi sao xuất hiện tại địa phương này, nhìn kỹ mới phát hiện, những ánh sao kia là từ hàng trăm triệu Linh ấn tương liên tạo thành một tòa Siêu Cấp Linh Trận bao phủ toàn bộ địa phương này.

Đạo Siêu Cấp Linh Trận kia vừa xuất hiện, Mục Trần cảm giác được, toàn bộ địa phương này đều đã rơi vào sự khống chế của người vừa mới tới, lúc này trong nội tâm của hắn như muốn nổ tung vì sửng sốt.

"Không được ngăn cảng lão phu!"

Tiếng hừ lạnh, từ xa xa truyền đến, nháy mắt sau đó, Mục Trần hoảng sợ phát hiện, vòng xoáy không gian sau lưng hắn, vào lúc này yên tĩnh lại, hơn nữa tâm thần hắn đang ẩn núp bên trong Thủy Tinh Phù Đồ Tháp, cũng không cách nào nhúc nhích.

Cái loại cảm giác này, có nghĩa là toàn bộ không gian ở đây, đều là bị phong ấn giam cầm, mà hắn, giống như con muỗi trong hổ phách. Nhìn rất sống động, nhưng thì không cách nào nhúc nhích.

Đối mặt với loại tình huống này, mặc dù tâm tính của Mục Trần có được trui rèn cứng cõi bao nhiêu vào lúc này đều có chút tuyệt vọng. Bất quá dù sao hắn cũng vẫn không chấp nhận bị kềm chế, lúc này hắn liền là cắn răng một cái, ý định làm nổ Thủy Tinh Phù Đồ Tháp, hơn nữa còn muốn tự bạo tâm thần.

Chẳng qua là nếu làm như vậy, tổn thất hiển nhiên cũng quá mức thảm trọng. Không đề cập tới Thủy Tinh Phù Đồ Tháp tu luyện khó khăn cỡ nào, dựa theo suy đoán của Mục Trần, chỉ sợ hắn chỉ có một cơ hội duy nhất, nếu như bỏ qua, có lẽ hắn không còn cách nào tu thành Thủy Tinh Phù Đồ Tháp.

Hơn nữa trọng yếu nhất là, nếu như tâm thần không tự hủy, nói không chừng cũng sẽ bị cường giả của Phù Đồ Cổ Tộc nhờ vào đó tìm kiếm được chỗ của hắn, nói như vậy, hắn cũng sẽ bại lộ, điều này hiển nhiên càng không ổn.

Cho nên, vì phòng ngừa loại tình huống này, Mục Trần tình nguyện tự bạo Thủy Tinh Phù Đồ Tháp cùng với đạo tâm thần này.

"Bạo cho ta!"

"Ồ?"

Mục Trần cắn răng một cái, quyết định thật nhanh, muốn tự bạo, bất quá ngay tại lúc này, đột nhiên hắn cảm giác được, tâm thần hắn tại khu vực này, đột nhiên xuất hiện từng đạo Linh ấn, những Linh ấn này cũng là từ trong Siêu Cấp Linh Trận tách ra. Nhưng lúc này, chúng tựa hồ có chút thoát ly khống chế, bởi vì chúng nó đột nhiên liên kết với nhau.

Loại tình huống này, lập tức khiến cho vùng không gian giam cầm này được giải khai, tinh thần của Mục Trần đối với Thủy Tinh Phù Đồ Tháp, lần nữa được liên hệ và có thể khống chế trở lại.

Tình huống như vậy tới cực kỳ đột ngột, thậm chí ngay cả Mục Trần cũng chưa phục hồi tinh thần lại, bất quá cũng may hắn phản ứng nhanh, lúc này không chút nghĩ ngợi. Thúc giục Thủy Tinh Phù Đồ Tháp chui về không gian vòng xoáy phía sau lưng.

"Hộ Tổ Linh Trận làm sao xuất hiện sơ hở? !"

Từ những tình huống như vậy, người xuất thủ kia cũng kinh ngạc lên tiếng, chợt hắn nhìn đến vòng xoáy không gian nơi Mục Trần chạy trốn, lập tức nổi giận: "Đứng lại cho ta!"

Ầm!

Trên bầu trời, bàn tay khô héo trực tiếp chụp xuống, trời đất phảng phất đều vào lúc này sụp xuống, một cỗ lực lượng kinh khủng không cách nào hình dung, xuyên thấu không gian, trong khoảnh khắc liền bao phủ lên phía trên Mục Trần.

Loại lực lượng này, hiển nhiên ai cũng hiểu hắn cũng không có ý định bắt sống, loại chuột nhắt này, coi như là gạt bỏ tại chỗ, cũng không để cho hắn đào tẩu!

Lực lượng hủy diệt lần nữa hạ xuống, điều này làm cho da đầu Mục Trần đều run lên, chỉ cần cho hắn thêm thời gian ba hơi thở, hắn là có thể xuyên qua vòng xoáy không gian, chạy trốn khỏi nơi đây!

Người xuất thủ kia cực kỳ tàn nhẫn, hoàn toàn không cho hắn loại cơ hội này.

Ngắn ngủn ba hơi, chỉ ba hơi là có thể biết được ranh giới của sự sống chết.

Mục Trần chỉ có thể trơ mắt cảm giác lực lượng hủy diệt đang gào thét tới, bất quá biến cố lại lần nữa xuất hiện.

Ong ong.

Không gian quanh thân Mục Trần, lại lần nữa xuất hiện vô số đạo Linh ấn, những Linh ấn kia dĩ nhiên là dẫn động Hộ Tổ Linh Trận, sau đó hình thành một lá chắn mỏng phía trên Mục Trần.

Ầm!

Tuy nói bình chướng lập tức đã phá, nhưng lại vừa vặn cấp cho hắn thời gian ba cái hô hấp.

Mục Trần thao túng Thủy Tinh Phù Đồ Tháp, vào lúc này xông vào vòng xoáy không gian, vào lúc này hắn mới có tâm tình nhìn thoáng qua những Linh ấn kia, nghĩ đi nghĩ lại, hắn nhận ra một ít khí tức thân thiết phát ra từ đó.

Lúc này hắn mới bừng tỉnh, trong nội tâm lúc này không nhịn được hét lên.

"Mẫu thân. . . Thì ra là ngươi xuất thủ không?"

Hốc mắt của Mục Trần lập tức đỏ lên khi nhận ra điều đó, mọi cái đều là từ mẫu thân hắn trợ giúp!

Trong Phù Đồ Cổ Tộc này, ngườit duy nhất có năng lực trợ giúp hắn, cũng chỉ có mẹ ruột của hắn. "Mẫu thân, chờ ta, ta nhất định sẽ cứu ngươi, để cho người cùng cha đoàn tụ!"

Vòng xoáy không gian nhanh chóng tối om, mảnh không gian cổ xưa cũng từ từ tiêu tán, trong lòng Mục Trần yên lặng lại.

Sau khi tinh thần của Mục Trần cùng với Thủy Tinh Phù Đồ Tháp xông vào vòng xoáy không gian, những âm thanh hủy diệt chấn động cũng lập tức tiêu tán, mấy tức về sau, một lão giả toàn thân toát ra khí tức mục nát từ trên trời giáng xuống, hắn trực tiếp là xuất hiện ở địa phương vòng xoáy không gian tiêu tán.

Hắn xòe bàn tay ra, vuốt ve chỗ không gian này, ý đồ xác định phương vị đối phương từ khí tức lưu lại.

Bất quá, sau một lát, bàn tay hắn thu hồi sắc mặt âm trầm, bởi vì hắn phát hiện, dấu vết không gian ở chỗ này đều bị xóa sạch sẽ.

Cái loại trình độ xóa sạch sẽ như thế này, thậm chí là thực lực như hắn đều không cảm ứng được chút nào. . .

Lão giả ngẩng đầu, nhìn qua cái mảnh thiên địa này mặt mũi âm trầm.

. . .

Trong tháp U ám yên tĩnh, một bóng hình xinh đẹp lẳng lặng ngồi xếp bằng, một lát sau, nàng đột nhiên mở hai mắt ra, nàng nhìn qua hư vô khóe môi nổi lên một nụ cười như có như không.

Bất quá khóe miệng nàng ngay lập tức trở lại như cũ, gương mặt trở về hình dạng không biểu tình.

Ong ong.

Hắc Ám Không Gian trong tháp vào lúc này bắt đầu vặn vẹo, một trương gương mặt già nua từ trong hắc ám hiện ra, mang theo chấn nộ nhìn về phía bóng hình xinh đẹp trong tháp.

"Sảnh Diễn Tĩnh, ngươi vừa mới làm cái gì? !"

Trong tháp bóng hình xinh đẹp ngẩng đầu nhìn thoáng qua khuôn mặt già nua kia, lơ đãng nói: "Ta không biết Đại trưởng lão đang nói cái gì."

Trên khuôn mặt già nua kia tràn đầy tức giận, hắn chợt quát lên: "Lúc trước có tặc nhân lẻn vào Tổ Địa, ăn cắp Tổ Khí. Cuối cùng, Hộ Tổ Linh Trận xảy ra vấn đề gì, che chở kẻ trộm đào tẩu!"

"Việc này quan hệ gì tới ta?" Sảnh Diễn Tĩnh cười nói.

"Hừ, có quan hệ gì? Lúc trước ngươi tạo ra Hộ Tổ Linh Trận, chắc chắn ngươi lưu lại một ít con cờ ẩn giấu trong đó? Ngươi coi lão phu là lão hồ đồ phải không? Ngươi đưa người Tổ Địa ta ăn cắp Tổ Khí, chỉ sợ là đứa trẻ lưu lạc bên ngoài của ngươi chứ? !" Đại trưởng lão hừ lạnh nói.

"Thật sao?" Sảnh Diễn Tĩnh từ chối cho ý kiến.

Âm thanh Đại trưởng lão lạnh lùng nói: "Xem ra lão phu lại khinh thường kẻ này, thời gian mới mấy năm, đã đạt được thành tựu như thế này. . . Nghe nói hắn lại có thể ngưng luyện ra Thánh Phù Đồ tháp, xem ra nó thật sự là kẻ kế thừa huyết mạch của ngươi, đã như vậy tộc ta sẽ đề cao coi trọng đối với hắn, lão phu sẽ phái Trưởng lão đuổi bắt hắn!"

Sắc mặt Sảnh Diễn Tĩnh vốn đang bình tĩnh sau khi nghe lời này, chân mày lá liễu lập tức dựng đứng lên, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Đại trưởng lão, chậm rãi nói: "Nếu như ngươi dám phái Trưởng lão ra tay, vậy đừng trách ta không nể tình ngươi!"

Trưởng lão Phù Đồ Cổ Tộc, địa vị cao cao tại thượng, hơn nữa đều có thực lực Thiên Chí Tôn, một khi ra tay đối với Mục Trần đó là uy hiếp cực lớn.

"Ngươi có thể như thế nào?" Đại trưởng lão mặt âm trầm nói ra, hiển nhiên đối với uy hiếp của Sảnh Diễn Tĩnh cũng cảm thấy bất mãn.

Sảnh Diễn Tĩnh nhàn nhạt liếc mắt nhìn Đại trưởng lão, sau đó hai mắt khép hờ.

Tại lúc Sảnh Diễn Tĩnh nhắm hai mắt, tòa tháp màu đen này lập tức chấn động, sau đó Đại trưởng lão có chút khiếp sợ nhìn thấy, những phong ấn trong tháp nguyên bản để trấn áp Sảnh Diễn Tĩnh vào lúc này từng cái một bị đập nát.

Hơn nữa, trong cùng một lúc, Đại trưởng lão cảm giác được trong Phù Đồ Cổ Tộc nhấc lên động tĩnh khổng lồ. Tâm thần nhất quét, sắc mặt đại biến phát hiện, trên bầu trời Phù Đồ Cổ Tộc, những thủ hộ Linh Trận vốn là do Trưởng Lão Viện khống chế, vào lúc này đều không còn bị khống chế bắt đầu vận chuyển. . .

"Ngươi!"

Đại trưởng lão vừa kinh vừa sợ nhìn Sảnh Diễn Tĩnh: "Tạo nghệ Linh Trận của ngươi, đã đến nước này? Lại có thể âm thầm chưởng khống Linh Trận thủ hộ của tộc ta? !"

Sảnh Diễn Tĩnh vươn người đứng dậy, tại quanh thân của nàng, vẫn còn lóe ra vô số Linh ấn như tinh thần, ánh mắt nàng bình tĩnh nhìn hướng Đại trưởng lão, nói: "Đại trưởng lão, năm đó ta chọn thỏa hiệp, quay về nhận trừng phạt trong tộc, không phải là bởi vì ta sợ các ngươi, mà là ta không muốn làm cho con của ta bị liên lụy, nếu quả như vậy, nay ngươi muốn uy hiếp con của ta, các ngươi sẽ trả giá không nhỏ đâu."

Lúc này Sảnh Diễn Tĩnh, lạnh nhạt lộ ra răng nanh, lúc này nàng tựa như sư tử cái, ai chạm đến ranh giới cuối cùng của nàng, như vậy sẽ gặp được khuôn mặt dữ tợn điên cuồng kia.

Mà ranh giới cuối cùng của nàng, hiển nhiên chính là con của nàng, Mục Trần.

Đại trưởng lão nhìn qua trạng thái Sảnh Diễn Tĩnh lúc này, sắc mặt cũng khẽ biến, hắn có thể cảm giác, nếu như hắn thật sự phái ra một Thiên Chí Tôn, chỉ sợ Sảnh Diễn Tĩnh sẽ lập tức tạo phản, tuy nói bằng vào nội tình của Phù Đồ Cổ Tộc có thể trấn áp nàng, nhưng bọn hắn cũng sẽ trả một cái giá thảm trọng.

Cái loại thảm trọng này, rất có thể là một vị Thiên Chí Tôn vẫn lạc.

Điều này đối với Phù Đồ Cổ Tộc mà nói, sẽ chân chính là một vết thương, một vị Thiên Chí Tôn là quí giá đến mức nào, đối với bất kỳ Siêu Cấp Thế Lực của Đại Thiên thế giới, đều không thể bù đắp được tổn thất.

Vì vậy, sau một hồi trầm mặc, Đại trưởng lão mới chậm rãi nói: "Ta có thể không phái người đi truy sát hắn nhưng con của ngươi, cần phải bắt về."

Thanh âm của hắn, tuy rằng trầm thấp, nhưng ý tứ là không thể nghi ngờ, hắn có thể không phái Thiên Chí Tôn đi, nhưng phía dưới Thiên Chí Tôn là có thể phái ra.

Sảnh Diễn Tĩnh nghe vậy, ngược lại là bình tĩnh lại, bởi vì nàng rất rõ ràng những lão già cổ hủ này rất ngoan cố cùng cổ hủ, cho nên có thể làm cho cho bọn họ lùi một bước, cũng đã rất hiếm thấy, cuối cùng nàng cũng không muốn làm cho huyết mạch Phù Đồ Cổ Tộc bị tổn thất.

Về phần phái ra cường giả dưới Thiên Chí Tôn, tuy rằng Sảnh Diễn Tĩnh cũng có chút lo lắng, nhưng lại có thể tiếp nhận, bởi vì nếu như Mục Trần thật sự ngưng luyện ra Thánh Phù Đồ tháp, nói cách khác hắn cũng đã bước chân vào Địa Chí Tôn, là hắn có lực lượng tự vệ, coi như là đánh không lại, cũng có thể thừa cơ thoát thân.

Nàng ngẩng đầu nhìn vào hư vô, ánh mắt phảng phất như xé rách không gian, nhìn thấy hình ảnh của một đứa bé đang vui đùa, khẽ mĩm cười, đồng thời trong lòng khẽ thở dài một cái.

"Con của ta, những gì có thể làm mẫu thân đã làm, phần còn lại chính là phải dựa vào sức của chính ngươi. . ."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.