Đại Chúa Tể

Chương 1240: Tranh đoạt chiến tiến đến



Kế tiếp mấy ngày, bầu không khí tại Tây Thiên Chiến Thành tiếp tục nóng như lửa, hơn nữa theo thời gian tranh đoạt chiến sắp tới, cái loại khí thế sôi trào nóng như lửa này, cũng là dần dần đến đỉnh phong, cả tòa thành thị, đều như tổ ong sắp vỡ.

Vô số các loại tình báo tin tức không ngừng truyền ra, đặc biệt cái tên có thể đoạt giải quán quân, càng trở thành tiêu điểm chú ý của hầu hết tất cả các con cược cũng như tất cả những cư dân đang sống tại Tây Thiên Chiến Thành thậm chí là Tây Thiên Đại Lục.

Bất quá, dưới bầu không khí này, cũng bắt đầu không ngừng có một ít nhân vật không có thanh danh hiển hách, nhưng là vào lúc này dần dần lộ thực lực cao chót vót, những người này, giấu tài nhiều năm, chính là đợi tranh đoạt Đại Lục Chi Tử lần này, nhờ vào đó Nhất Phi Trùng Thiên (một bước lên trời).

Mà đồng dạng tại dưới bầu không khí này, trận chiến của Mục Trần cùng Hùng Bá trong Quần Hùng Lâu, chỉ một quyền đã đẩy lui một vị Thượng Vị Địa Chí Tôn tin tức cũng nhanh chóng truyền ra, khiến cho hắn có được không ít chú ý.

Bởi vì duyên cớ này, lượng đặt cược cho Mục Trần đoạt giải quán quân trên bảng đặt cược, ngược lại đã đạt đến một ức Chí Tôn Linh Dịch, cũng có thể đứng vào vị trí mười người đứng đầu, chỉ bất quá. . .

Trong đó hơn một trăm triệu, thì có tám nghìn vạn là do chính hắn đặt vào đấy.

Nhưng bất kể như thế nào, một trận chiến cùng Hùng Bá, cũng đã lấy được hiệu quả không nhỏ chấn nhiếp một ít kẻ có ý đồ giành lấy danh ngạch của Mục Trần khiến cho bọn họ thu liễm ý đồ khiêu khích hay thăm dò.

Nguyên nhân cuối cùng, vẫn là Mục Trần ra một cái giá trên trời, một quyền cược tám nghìn vạn. . . Số lượng này, coi như là những Thượng vị Địa Chí Tôn với gia nghiệp đồ sộ cũng phải tán gia bại sản, không có biện pháp vung ra, đương nhiên quan trọng nhất là bọn hắn cũng không có niềm tin tuyệt đối, bỏ ra cái giá như thế là có thể lấy được kết quả mong muốn.

Theo vết xe đổ của Hùng Bá, một quyền kia từ Mục Trần, quá mức quỷ dị, mà sau khi thất thủ Hùng Bá cũng không ở lại Tây Thiên Chiến Thành, cho nên cũng dẫn đến rất nhiều người đều không rõ ràng lắm một quyền nhìn như thông thường của Mục Trần, cuối cùng ẩn chứa bí mật gì, lại có thể làm cho một vị Thượng vị Địa Chí Tôn phải sợ hãi như thế.

Mà những thắc mắc đó, hiển nhiên khiến người ta kiêng kị.

Cho nên, không có tuyệt đối nắm chắc, ngược lại là không ai đi tìm phiền toái, đây cũng là thời gian hắn được thanh tịnh. Chớp mắt mấy ngày liền qua, thời gian tranh đoạt Đại Lục Chi Tử của Tây Thiên Đại Lục cũng đã tới.

Đến thời điểm, bên trong Tây Thiên Chiến Thành, vô số tiếng trống trận vang lên như sấm, tiếng vang truyền khắp thiên địa, khiến cho vô nhiệt huyết số người sôi trào, bởi vì trong tiếng tiếng trống kia, phảng phất ẩn chứa tr chiến ý àn đầy, làm cho chiến ý trong người dâng trào.

Tiếng trống trận vang lên, trên không tại Tây Thiên Chiến Thành này, đột nhiên xuất hiện âm thanh xé gió ùn ùn kéo đến, từng đạo Linh Lực mênh mông, không che giấu chút nào, mạnh mẽ phóng lên trời. Những chấn động Linh Lực kia, đều dị thường cường hãn, nếu là đặt ở địa phương khác, một khi xuất hiện, tất nhiên sẽ dẫn tới vạn chúng chú mục, đủ loại kính sợ, nhưng mà hôm nay, số lượng xuất hiện giống như một dòng suối phun ra trong biển rộng không khiến mọi người cảm thấy quá mức bận tâm.

Bởi vậy có thể thấy được, trong sự kiện tranh đoạt Đại Lục Chi Tử của Tây Thiên Đại Lục, đến tột cùng hội tụ bao nhiêu cường giả ẩn tàng.

Tại vị trí trung ương của Tây Thiên Chiến Thành, bên ngoài tòa Tây Thiên Chiến Điện, một quảng trường bằng bạch ngọc đứng sừng sững, lúc này chung quanh quảng trường, sớm đã bị vây quanh bởi biển người tràn ngập.

Trên quảng trường, từng tiếng trống trận không ngừng vang lên, hiển nhiên tiếng trống trận vang vọng khắp thành chính là từ nơi này truyền ra.

Bạch! Bạch!

Giờ này khắc này, trên bầu trời cũng không ngừng có Linh Lực quang ảnh gào thét hiên ra, cuối cùng rơi trên quảng trường, một bóng hình khoanh tay mà đứng, vẻ mặt nghiêm túc, hào khí ngú trời.

Chỉ vì quảng trường này gần Tây Thiên Chiến Điện, mà trong Tây Thiên Chiến Điện có khí tức của vị đại nhân vật phát ra, trước mặt một vị Thiên Chí Tôn, những cường giả ngày bình thường cao cao tại thượng cực hạn ngang ngược, tự nhiên không dám tùy tiện lỗ mãng, mỗi một cái đều là an phận thủ dĩ bộ dáng khiêm nhường.

Mục Trần cùng Lạc Ly vào lúc này cũng vừa bước vào trong sân rộng.

Ngay thời điểm bọn hắn xuất hiện, lập tức đưa tới rất nhiều ánh mắt nhìn tới, chẳng qua là, những ánh mắt này, đều là đã rơi vào Lạc Ly bên cạnh Mục Trần.

Hôm nay Lạc Ly, bận váy dài màu đỏ tía nổi bật thân thể mềm mại thon dài lả lướt, tỏ ra đường cong động lòng người, tản ra một loại chi khí tôn quý tao nhã, mái tóc dài giống như ngân hà thả lỏng xuống, đến bờ eo thon, gương mặt cùng gò má tuyệt mỹ, tuy nói là đã có khăn che mong mỏng, nhưng đôi mắt trong suốt như lưu ly vẫn loáng thoáng khiến cho bao người thất thần, quanh nhà tản mát ra thần thái phi phàm, khiến cho người người nhìn vào có chút tránh né vì tự ti.

"Thật không hổ là truyền nhân của đệ nhất mỹ nhân thời kỳ Thượng Cổ của Đại Thiên thế. . ." Vô số người thở dài, trong ít năm này Lạc Ly, hoàn toàn thoát ly khỏi thời kỳ thiếu nữ trẻ trung, khí độ lúc này ưu nhã ung dung tư thái, quả nhiên là thanh mị động lòng tới cực điểm.

Cái loại xinh đẹp này, không chỉ những người đứng bên ngoài mà ngay cả rất nhiều tên ngang ngược có thực lực đều ghé mắt nhìn, trong lúc nhất thời, khi nhìn thấy Mục Trần đứng ở bên cạnh Lạc Ly, lần nữa khiến người ta cảm thấy e ngại.

"Mấy tên khốn kiếp này."

Mục Trần phát giác được những ánh mắt kia, lập tức tức mắng một tiếng, điều này làm cho Lạc Ly nhìn chăm chú hắn, sau đó nhẹ nhàng cười cười, đôi mắt như lưu ly hướng nhìn về phía Mục Trần, trong chốc lát dẫn tới vô số ánh mắt đều bắn tỉa thẳng tới hắn.

Bạch! Bạch!

Vào lúc này, trên bầu trời đột nhiên có ba đạo âm thanh xé gió đồng thời vang vọng, ngay sau đó, ba đạo quang ảnh từ trên trời giáng xuống, trực tiếp rơi ở trên quảng trường, nhất thời những ánh mắt đó liền chuyển dời từ Mục Trần hướng về vị trí đó.

Tầm mắt của Mục Trần đồng dạng vào lúc này quét tới, bởi vì trên người ba đạo quang ảnh ở đằng kia, hắn đã nhận ra một ít khí tức tương đối nguy hiểm.

Ánh mắt Mục Trần đảo qua, chỉ thấy ở bên trong ba đạo nhân ảnh kia, một người người mặc áo đen, trên hắc bào, có vô số đường vân như vũ trụ, bộ dáng hắn nhìn qua ước chừng là trung niên, nhưng tóc lại trắng lóa như tuyết, vẻ mặt nho nhã, lộ ra một cỗ khí chất ôn nhuận.

Người thứ hai, cả người khoác một bộ áo bào xanh, lưng đeo một thanh thiết kiếm rỉ sét loang lổ, toàn thân, đều là tản ra một loại kiếm ý bén nhọn giống như đâm vào mắt người, thậm chí ngay cả chỗ bàn chân rơi xuống, đều có kiếm ý gào thét, cắt mặt đất thành đạo đạo vết kiếm.

Thân hình người thứ ba, thì có vẻ khôi ngô, mái tóc dài rối tung, khuôn mặt thô cuồng, toàn bộ người đứng tại chỗ, tản ra một cỗ khí phách không cách nào hình dung.

Mục Trần nhìn ba người này, như có điều suy nghĩ, nếu như hắn đoán không sai thì ba người này, hẳn là ba ngừoi mà Lạc Ly đã từng nhắc tới, ba vị Thượng vị Địa Chí Tôn của Tây Thiên Đại Lục, thanh danh hết sức vang rồi.

Tinh Thần Các Các chủ Liễu Tinh Thần.

Lang Gia Kiếm Tiên Tô Mộ.

Bá Đao Sở Môn.

"Đích xác là có chút bất phàm." ánh mắt Mục Trần chớp lên, ba người này vừa xuất hiện, hắn chính đã phát hiện, trong quảng trường không thiếu cường giả ở cấp độ Thượng vị Địa Chí Tôn đều dùng ánh mắt ngưng trọng nhìn bọn họ, hiển nhiên đối với bọn họ tương đối kiêng kị. Mà hiện tại ba vị này sau khi hiện ra thì thần sắc ngược lại là hơi có vẻ thong dong bình tĩnh, cũng không có như những người khác vào lúc này hiện ra vẻ mặt căng thẳng cùng lo lắng.

Đùng!

Nương theo nhân số trên quảng trường càng ngày càng nhiều, một tiếng trống trận trầm thấp vang vọng lên, sau đó vô số người ở đây chính là cảm ứng, cùng ngẩng đầu lên, ở đằng kia cuối quảng trường, phía trước tòa chiến điện nguy nga, trên thềm đá, có thêm hai vương tọa màu vàng xuất hiện, mà trên một vương tọa đã có một bóng người mặc áo bào màu vàng thân ảnh to lớn cao ngạo, dáng vẻ hơi lười biếng tựa lưng mà ngồi.

Thân ảnh này vừa xuất hiện, cả thiên địa dường như đều là bị bao phủ bởi một loại uy áp vô hình, trong lúc nhất thời, thanh âm sôi trào đột nhiên ngừng lại, từng ánh mắt kính sợ, đều là hội tụ tại trên thân ảnh kia.

"Chiến Hoàng giáng lâm!"

Nháy mắt sau đó, vô số thanh âm cung kính vang lên, tất cả các bóng người xung quanh đều ôm quyền khom người, thần sắc cung kính.

Bởi vì người trên vương tọa kia, là Chúa Tể Giả tại Tây Thiên Đại Lục hôm nay, Thiên Chí Tôn Tây Thiên Chiến Hoàng!

Đối mặt với các thần dân và cường giả xung quanh đang triều bái, Tây Thiên Chiến Hoàng khẽ gật đầu, sau đó ngẩng đầu nhìn qua hư không, cười nói: "Viêm Đế có thể viến thăm Tây Thiên Chiến Điện ta, thật sự là vinh dự cho ta. ."

"Chiến Hoàng có mời, sao ta lại không đến?"

Ngay khi thanh âm Chiến Hoàng rơi xuống, trong hư vô, đột nhiên trở nên vặn vẹo, ngay sau đó có lửa cháy hừng hực từ trong hư không cuồn cuộn quét ra, cuối cùng trên bầu trời, ngưng tụ thành một đạo thân ảnh thon dài.

Quanh thân thân ảnh kia, thiêu đốt hỏa diễm hoa mỹ, thời điểm hắn xuất hiện, tất cả mọi người tại chỗ đều cảm giác được, uy áp Chiến Hoàng vốn là bao phủ thiên địa, lập tức biến mất nhanh chóng.

"Vô Tận Hỏa Vực Viêm Đế? !"

Trong Thiên Địa, vô số ánh mắt ngẩng đầu nhìn lên đều lộ vẻ rung động nhìn qua đạo thân ảnh kia, ánh mắt tràn đầy tôn sùng, tại Đại Thiên thế giới này, danh tiếng Viêm Đế, thật sự là quá mức vang dội.

Tây Thiên Chiến Hoàng tuy rằng cũng là cường giả đỉnh phong trong Đại Thiên thế giới, là nhân vật tuyệt đối có ảnh hưởng rất lớn, nhưng so cùng Viêm Đế nhân vật bực này, thì vẫn kém hơn một bậc.

Một điểm này, coi như là kiêu ngạo như Tây Thiên Chiến Hoàng, đều phải thừa nhận.

Chỉ có điều nhân vật bực này, xưa nay như Thần Long Kiến Thủ Bất Kiến Vĩ (thấy đầu không thấy đuôi), mặc dù dưới mắt chỉ là một đạo linh ảnh của Viêm Đế hàng lâm, nhưng làm sao lần này lại tới Tây Thiên Đại Lục của bọn hắn, quan sát tranh đoạt Đại Lục Chi Tử?

Một số ánh mắt mờ mịt, cuối cùng nhìn về phía Mục Trần, bởi vì thời gian trước tại Lạc Thần Tộc, tựa hồ Mục Trần này đã mời Viêm Đế hiên thân, khiến cho Tây Thiên Chiến Hoàng không thể công mà lui. . .

Hơn nữa, nghe nói danh ngạch tranh đoạt Đại Lục Chi Tử của Mục Trần này, đều là do Viêm Đế ra mặt xin Chiến Hoàng cho hắn. . .

Như vậy cũng rất rõ ràng, lần này Viêm Đế đến đây, nguyên nhân không nhỏ chỉ sợ là vì Mục Trần này.

"Tiểu tử này, thậm chí có loại bối cảnh này? Khó trách hắn không sợ Tây Thiên Chiến Điện. . ." Một ít tên ngang ngược trong nội tâm âm thầm cảm thán, cực kỳ hâm mộ không thôi, trong Đại Thiên thế giới này, muốn cùng có chút quan hệ với Viêm Đế, cũng không phải là chuyện dễ dàng gì.

Mà dưới các ánh mắt tôn sùng, thân ảnh Viêm Đế từ trên dần dần hạ xuống, sau đó rơi vào bên cạnh Chiến Hoàng tại vị trí vương tọa thứ hai.

Sau khi ngồi xuống, ánh mắt Viêm Đế có chút quét qua, nhìn thấy thân ảnh của Mục Trần, hắn liền nở nụ cười gật đầu.

Mục Trần nhìn đến Viêm Đế cũng cười ôm quyền thi lễ một cái.

"Ồ?"

Ánh mắt Viêm Đế dừng lại trên người Mục Trần một chút, đột nhiên đôi mắt hắn lóe lên một cái, trong lòng thầm run lên một vẻ kinh ngạc.

Thời điểm Viêm Đế đang kinh ngạc nhìn vào thân thể Mục Trần thì bản thân hắn cũng cảm giác được Thủy Tinh Phù Đồ Tháp trong cơ thể hắn khẽ run lên, lúc này hắn mới hiểu ra, đồng thời có chút chấn động.

"Chỉ một cái liếc mắt. . . Liền phát hiện ra Thủy Tinh Phù Đồ Tháp trong cơ thể ta sao?"


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.