Đại Chúa Tể

Chương 1270: Một kiếm



Oanh!

Linh lực mênh mông vô tận, từ phía trung tâm là Lầm Đông lão nhân, lan tràn khắp bốn phương tám hướng, cuối cùng mạnh mẽ bá đạo hướng về phía khu vực của Mục Trần cùng Lạc Ly.

Phanh!

Dưới công thế mạnh mẽ ấy,thân thể Mục Trần cùng Lạc Ly đều rung lên, mặc dù chí tôn pháp thân phía sau họ cũng bộc phát ra linh lực mênh mông, nhưng tuyến phòng thủ của họ vẫn từ từ bị ăn mòn.

Mặc dù trong số hạ vị Địa Chí Tôn, hai người cũng là kẻ xuất sắc, thậm chí có năng lực vượt cấp khiêu chiến, nhưng trước mắt, Lầm Đông lão nhân này cũng không phải thượng vị địa chí tôn, mà là một vị Đại Viên Mãn Địa Chí Tôn chân chính.

Tầng thứ này, dù chĩ dùng linh lực cũng đủ áp chế hai người Mục Trần.

Hơn nữa, hiện giờ bọn họ cũng mới chỉ thua thiệt ở phương diện xâm chiếm linh lực, chứ không phải là giao đấu chính diện, nếu không, một khi khai chiến, dù Mục Trần cùng Lạc Ly liên thủ, sợ rằng cũng khó có thẻ địch nỗi.

Dù sao, chênh lệch giữa Hạ vị Địa Chí Tôn và Đại Viên Mãn Địa chí tôn, thật sự quá khó có thể vượt qua.

Lam Đông lão nhản nhìn phòng tuyến linh lực của 2 người dần dần bị xâm chiếm, khoé miệng cũng nở ra nụ cười lạnh, nếu cứ tiếp tục theo tốc độ này. có lẽ sau một nén nhang, hắn có thề chiếm được ước chừng khoảng bảy, thậm chí tám thành tẩy lễ.

Mà vừa nghĩ tới việc có thẻ độc chiếm đến tám thành tẩy lễ, dù là với tâm tính của Lầm Đông lão nhân cũng không nhịn được cảm giác mừng như điên trong lòng.

- Đúng là trời ban phúc duyên!

Lầm Đông lão nhân cười lớn trong lòng, nếu không phải lần này Mục Trần cùng Lạc Ly đoạt được 2 danh ngạch đại lục chi tử, làm Chiến Hoàng gai mắt, thì có lẽ hắn cũng không có cơ hội ngon lành thế này, dù sao theo quy củ từ trước, đẻ chiếu cố cho danh ngạch hạ vị cùng thượng vị địa chí tôn, tẩy lễ lực đều bị tày thiên chiến hoàng đích thân phân chia.

Trong lúc lẫm đông lão nhân đang âm thầm đắc ỷ, lông mày Lạc Ly cũng nhăn lại, nàng nhìn Mục Trần truyền âm Mục Trần, làm sao bây giờ? Nếu tiếp tục như thế, tẩy lễ lực của chúng ta sợ rằng chẳng còn được bao nhiêu."

Mục Trần hít sâu một hơi, áp lực mà Lầm Đông lão nhân gây ra cho hắn, cũng có chút ngoài ỷ muốn, quả nhiên so với thượng vị địa chí tôn như Linh Chiến Tử, đại viên mãn địa chí tôn mạnh hơn quá nhiều

Bất quá, muốn cướp đi tẩy lễ lực của hắn cũng không dễ dàng như vậy.

Nghĩ đến đây, trong mắt Mục Trần có hàn quang loé lên, hai tay hắn đột nhiên kết ấn, không gian sau lưng dao động, ngay sau đó liền thấy 2 thân ảnh hiện ra, chính là Hắc Bạch Mục Trần.

Hai người này vừa xuất hiện, liền ngồi xếp bằng xuống, linh lực bàng bạc bộc phát ra, gia nhập vào phòng tuyến, ngăn cản sự ăn mòn của lẫm đông lão nhản.

Ma sau khi hai người gia nhập, tốc độ ăn mòn của Lầm Đông lão nhân lập tức yếu đi, thi thoảng lại có một khu vực nho nhỏ lại bị Mục Trần đoạt lại.

- Tiểu tử này đúng là khó giải quyết!

Lầm Đông lão nhân nhận ra tình huống như thế, chân mày cũng cau lại, hắn không nghĩ rằng một tên hạ vị địa chí tôn như Mục Trần, lại khó chơi như vậy.

Nếu 2 bên trực tiếp đối chiến, tất nhiên Lảm Đông lão nhàn sẽ không sợ Mục Trần, dù Mục Trần có hai hoá thân kỳ bí, nhưng Lẫm Đông lão nhân vẫn có lòng tin chiến thắng tuyệt đối.

Nhưng bây giờ, bọn họ là đang tranh đoạt phân ngạch lễ rửa tội, nếu hắn muốn dùng thực lực đại viên mãn địa chí tôn mạnh mẽ cướp đoạt thì rõ ràng không hợp quy tắc.

Cho nên,đối với sự ngăn cản mạnh mẽ của Mục Trần, Lạc Ly, Lẫm Đông lão nhân tạm thời không cách nào chiếm ưu thế tuyệt đối được.

- Hừ, bất quá ưu thế vẫn thuộc về ta.chĩ là tốc độ ăn mòn chậm đi thôi, hết một nén nhang, ta vẫn có thề đạt được 7 thành danh ngạch, như vậy cũng đủ rồi.

Lẫm Đông lão nhân cười lạnh trong lòng, mặc dù Mục Trần phản kháng hết sức, làm cho hắn không thẻ nào chiếm được 8 phần, nhưng 7 thành cũng đủ làm hắn hài lòng rồi.

Nghĩ như vậy, Lẩm Đông lão nhân bắt đầu thúc giục linh lực, xâm thực từng chút một.

Lạc Ly thấy Mục Trần dùng thủ đoạn ổn định lại cục diện, cũng hơi thở phào một hơi, nhưng sắc mặt vẫn nghiêm trọng như trước, vì nàng có thề cảm giác được, dù bọn họ vẫn cứng rắn ngăn cản, nhưng phân ngạch vẫn bị lẫm đông lão nhân xâm thực từng chút một, chẳng qua là tốc độ chậm hơn nhiều so với lúc trước thôi.

- Tiếp tục như thế, sợ rằng hết một nén nhang, chúng ta chỉ có thề giữ lại được 3 phần phân ngạch, đối với 2 người thì thật quá ít ỏi.

Lạc Ly khẽ mím đôi môi nhỏ nhắn, nàng đã quyết định, nếu kết quả cuối cùng như vậy, nàng sẽ đưa hết phân ngạch của mình cho Mục Trần, nếu không, chỉ có dưới 3 phần tẩy lễ lực sẽ không thể nào thuận lợi hoàn thành tẩy lễ được.

Mục Trần cũng không biết suy nghĩ trong lòng Lạc Ly, tâm thần của hắn lại cực kỳ bình tĩnh, không vì phòng tuyến bị ăn mòn mà lo lắng chút nào.

Bộ dáng như thế, dường như đã bỏ qua việc tranh đoạt.

Lam Đông lão nhân thấy vậy, cũng âm thầm khinh thường một tiếng, tiểu tử này coi như là thức thời, cũng biết rằng hai đứa tiểu bối bọn họ căn bản không thẻ nào tranh giành được với hắn.

- Thấy tiểu tử này thức thời như vậy, lão phu cũng để lại cho bọn chúng 3 phần đi, tránh người ta nói lão phu bắt nạt tiểu bối.

Lẫm Đông lão nhân cười toét miệng một tiếng, tỏ ra đại lượng nghĩ thầm trong lòng.

Ở bên ngoài vùng tinh không cỗ xưa, tây thiên chiến hoàng cũng nhìn thấy cảnh này, bất quá hắn lại khẽ nhíu chân mày, vì hắn cũng khá rõ, Mục Trần kia cũng không phải loại người mềm yếu, dù đối thủ có lợi hại thế nào, hắn cũng dám đánh một trận, nếu không, hắn cũng sẽ không ở trước mặt Thiên Chí Tôn như Chiến hoàng, chả tỏ ra tí tôn kính nào.

Nhưng vì sao đối mặt với Lẫm Đông lão nhản chèn ép như thế, hắn vẫn cố nhẫn nhịn?

- Thật sự chịu thua, hay vẫn còn thủ đoạn?

Tây thiên chiến hoàng ánh mắt loé lên một cái, nhưng tới giờ hắn vẫn không tưởng tượng nỗi Mục Trần sẽ dùng cái gì đẻ tranh đoạt với một vị Đại Viên Mãn Địa Chí Tôn.

Mà thời gian Tây Thiên Chiến Hoàng nghi ngờ cũng nhanh chóng trôi qua.

Một nén nhang trôi qua rất nhanh, đã gần cuối mà phiến tinh không cỗ xưa này, đã có khoảng 7 phần phạm vi bị Lẩm Đông lão nhãn chiếm cứ, linh lực mênh mông cỗ xưa, chảy xuôi trong khu vực của hắn.

- Haha!

Thời gian càng về cuối, Lẩm Đông lão nhân cũng không nhịn được sự đắc ý trong lòng, ngửa mặt lên trời cười lớn, có đến 7 phần tẩy lễ lực rơi vào tay hắn, rốt cục hắn cũng cố chút lòng tin sau này đột phá thiên chí tôn rồi.

Lạc Ly nắm chặt tay ngọc, nàng nhìn Mục Trần, cũng không thấy hắn có chút dao động nào.

Từng phút cuối trôi qua, chỉ thấy trong phiến tinh không cỏ xưa này, linh lực cổ xưa bắt đầu phát sáng rạng ngời, rõ ràng sắp chuyển thành ánh sáng tẩy lễ. Ngón tay Mục Trần tạch tạch gõ đầu gối, mà vừa lúc hắn cảm ứng được thời gian kết thúc, trong con ngươi của hắn bộc phát ra ánh sáng rạng ngời. Hắn đứng phắt dậy, bàn tay nắm chặt, trong tay hiện ra một thanh trường kiếm thuỷ tinh cổ xưa.

Tay hắn cầm trường kiếm, một cỗ khí tức mạnh mẽ không cách nào tả nỗi, như thần linh hạ phàm, quét ngang ra, sau đó, hắn hướng về phía lẫm đông lão nhân nơi xa xa, chém ra một kiếm! hưu!

Dường như có một luồng ánh sáng thuỷ tinh xẹt qua hư không, hướng thẳng về phía lẫm đông lão nhân.

Một kiếm kia, yên lặng không tiếng động, không chút khí thế nào, nhưng đối mặt với một kiếm này, nụ cười trên mặt lẫm đông lão nhân lập tức cứng lại, sau một chớp mắt, khuôn mặt hắn hiện lên vẻ kinh hãi muốn chết.Vì hắn cảm nhận được trên một kiếm kia, có một loại dao động sâu không lường được, dao động đó giống như lúc đối mặt với cường giả như Tây Thiên Chiến Hoàng!

Đó chính là khí tức của Thiên Chí Tôn!

- Thiên Chí Tôn?!

Lam Đông lão nhân hoảng sợ thét chói tai, kinh hãi đến mức hồn lìa khỏi xác, thân thể của hắn theo phản xạ điên cuồng rút lui, linh lực khủng bố cũng vội vàng bị thu hồi, hình thành vô số tầng phòng ngự kiên cố trước người!

Banh banh banh!

Kiếm quang thuỷ tinh xẹt qua, vô số tầng phòng ngự mạnh mẽ bị phá nát, sắc mặt lẫm đông lão nhân càng thêm trắng bệch, ngay lúc kiếm quang thuỷ tinh chém tới, hắn điên cuồng rống to, linh lực trong cơ thể không giữ lại chút nào mà bộc phát ra, hắn hít sâu một hơi, chớp mắt một cái, một đạo hàn lưu xanh đậm từ trong miệng phun ra ngoài.

Luồng hàn lưu này nhìn như bình thường, nhưng vừa phun ra sắc mặt Lầm Đông lão nhân liền tái nhợt đi, rõ ràng là đã dốc hết sức lực.

Phanh

Hàn lưu xanh đậm va vào kiếm quang thuỷ tinh, đầu tiên hàn lưu tan mất, nhưng kiếm quang kia cũng ảm đạm, cuối cùng vỡ nát ra.

Xuy.

Kiếm quang vỡ nát cũng để lại trên ngực lẫm đông lão nhân một vết máu thật sâu, nhưng hắn cũng hơi bất ngờ rằng, một kiếm mang theo khí tức của thiên chí tôn này lại bị hắn cản được.

Lúc trước, hắn thật sự đã nghĩ mình sẽ chết dưới một kiếm này!

Nhưng hình như một kiếm này dù nguy hiểm, nhưng cũng không kinh khủng như hắn tưởng tượng.

Lẫm Đông lão nhân thất thần trong nháy mắt, sau đó lập tức phục hồi, lúc này hắn ngẩng đầu, chợt há hốc mồm toét mắt khi thấy, thời điểm lúc hắn bị một kiếm kia làm kinh hãi, mục trần đã thúc giục linh lực, đoạt lại tất cả những phân ngạch hắn xâm chiếm lúc trước!

Lúc này hắn cũng chỉ còn 3 phần phân ngạch!

- Khốn kiếp.

Lam Đông lão nhản giận dữ gầm thét, linh lực đáng sợ bộc phát lên, bất quá lúc hắn muốn điên cuồng phản công thì, linh lực trong phiến tinh không cỗ xưa này bắt đầu hoá thành ánh sáng vạn trượng, ánh sáng phủ xuống, khắp không gian như ngưng đọng lại, mà thân thể của lẫm đông lão nhân cũng như côn trùng lọt vào trong hổ phách, không thề động đậy.

Thân thể ngưng đọng, ánh mắt hắn giận dữ nhìn về phía Mục Trần, khi ấy, khuôn mặt Mục Trần dường như nở một nụ cười chế giễu!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.