Đại Chúa Tể

Chương 1315: Thi Ma Tộc



"Cung nghênh vương của chúng ta"

âm thanh cuồn cuộn vang vọng trong thiên địa, khiến cho Mục Trần cũng cảm thấy hơi run sợ, sau đó hắn hơi kinh ngạc nhìn huyền long quân, hiển nhiên cũng không nghĩ tới đội quân mà hắn cực kỳ thèm thuồng này lại nhận hắn làm vương.

Thời khắc này, cho dù bằng định lực của Mục Trần, cũng không nhịn được mà tim đập thình thịch, khuôn mặt dù cố hết sức giữ vẻ bình tĩnh, nhưng vẫn không thể che dấu được vẻ vui mừng.

Sau đó, hắn cũng không che dấu nữa, trên mặt hiện vẻ mừng rỡ như điên.

Vì hắn vô cùng rõ ràng đội quân này cường đại cỡ nào, tuy rằng khi ngủ say có một ít chiến sĩ bị thời gian ăn mòn, khiến cho huyền long quân có chút tổn thất, nhưng bất kể thế nào đây cũng lá một đội quân cường đại đủ chống lại thiên chí tôn.

Đợi đến lúc Mục Trần có thể thật sự khống chế đội quân này, thì dù đối mặt với thiên chí tôn hắn cũng không hề sợ hãi.

Hiện giờ trên đại thiên thế giới, muốn chế tạo ra một đội quân như thế này cần bỏ ra tài nguyên cùng công sức cực kỳ khổng lồ, chỉ sợ dù là siêu cấp thế lực bình thường cũng không thể nào làm được.

Giống như vũ gia, hoặc là tây thiên chiến điện, bọn họ cũng có thiên chí tôn trấn giữ, nhưng cũng tuyệt đối không có đội quân cấp bậc này.

Mà nếu để Mục Trần tự mình thành lập quân đội thi chỉ sợ hắn vét rỗng cả Mục Phủ cũng không được nổi 1/10 huyền long quân.

Vì nguyên do này mới khiến MỤc Trần kích động đến mức không khống chế được cảm xúc.

"chư vị xin đứng lên đi". Trong lòng kích động trong chốc lát, rốt cục Mục Trần cũng thu liễm cảm xúc lại,sau đó ôm quyền nói với nam tử cao lớn cùng đông đảo huyền long quân.

Thái độ của hắn cực kỳ khách khí, cũng không vì huyền long quân đã thừa nhận hắn mà tỏ ra kiêu căng, huyền long quân bây giờ cũng không phải là chiến khôi như trước,mà là quân đội có sức sống, cho nên cũng nên làm ít chuyện lấy lòng người.

Soạt soạt.

Trên quảng trường, mấy vạn huyền long chiến sĩ đều đứng dậy, nam tử cao lớn cung kính nói :"Xin mời tân vương thượng vị, nhận quân phù!"

Ngón tay của hắn chỉ hướng thạch đài ở trung tâm quảng trường.

Mục trần thấy vậy cũng không vội vã, thân hình vừa động, từ từ bay xuống chỗ thạch đài, đưa mắt nhìn đông đảo huyền long chiến sĩ.

"Thuộc hạ Khương Long, thống lĩnh huyền long quân, ra mắt tân vương"

Nam tử cao lớn cúi đầu với mục trần, sau đó hắn cắn đầu lưỡi một cái, phun ra một ngụm máu tươi.

Phụt phụt!

khi miệng hắn phun ra máu, tất cả những huyền long chiến sĩ khác cũng đều phun ra một ngụm máu tươi, máu tươi nhanh chóng hội tụ, cuối cùng biến thanh một viên huyết cầu trôi lơ lửng trước mặt mục trần.

Huyết cầu cuồn cuộn ngưng tụ, sau đó một chiếc long phù đỏ như máu từ đó hiện ra, hút tất cả tinh huyết vào.

long phù trôi lơ lửng trước mặt mục trần, trên đó tản ra một loại sức mạnh kỳ diệu, ánh mắt Mục trần có chút nóng bỏng nhìn nó, hắn biết chỉ cần luyện hoá miếng long phù này thì huyền long quân sẽ chính thức thuộc về hắn.

cho nên hắn cũng không do dự cắn đầu lưỡi một cái, bắn ra một ngụm máu tươi, rơi lên trên long phù, máu tươi nhanh chóng dung nhập vào long phù, sau đó Mục Trần liền cảm giác được, hiện giờ giữa hắn và huyền long quân có một loại liên hệ thân thiết.

Mục trần xoè bàn tay ra, nhẹ nhàng cầm lấy long phù, hắn biết lúc này, hắn đã trở thành tân vương duy nhất của huyền long quân.

Trên bầu trời xa xa, vũ thông thấy cảnh này, ánh mắt ghen tỵ đến rỉ máu, bộ dạng oán độc, hận không thể kéo Mục trần xuống bầm thây vạn đoạn.

Hiện giời hắn hối hận không sao tả xiết, nếu sớm thành thế này, hắn tuyệt đối sẽ không để mục trần bước vào mảnh không gian này, dù phải dùng hết thủ đoạn cũng phải ngăn chặn mục trần ở ngoài.

Nếu vậy, hắn cũng không cần đấu chiến ý với mục trần để phân định thắng thua.

Trong mắt vũ thông, mục trần chẳng qua chỉ lá thượng vị địa chí tôn mà thôi, nếu không dùng tới chiến ý thì hắn có niềm tin tuyệt đối có thể chém giết mục trần (quên nó cân 2 vũ thị à mày)

"đáng chết! đáng chết!"

khoé miệng vũ thông run rẩy, lẩm bẩm chửi mắng không ngừng, khoé mắt đỏ ngầu như rỉ máu.

Bất quá Mục Trần hiển nhiên cũng không có thời gian để ý tới sự thống hận của tên bại tướng này, hắn nắm long phù, Đại Chúa Tể ra mắt sớm nhất tại t r u y e n f u l l . v n cảm nhận quyền điều khiển đội quân vô cùng cưỡng hãn này, trong lòng cực kỳ vui sướng, lần này chỉ cần thu hoạch huyền long quân này thôi cũng đã đủ làm chuyến đi thượng cổ thánh uyên trở nên cực kỳ mĩ mãn.

Trên quảng trường, sắc mặt các chiến sĩ huyền long quân có chút tái nhợt, có lẽ là do tổn thất tinh huyết khi ngưng luyện long phù.

ầm!

khương long thống lĩnh nhìn Mục Trần cũng có chút hài lòng, bất quá khi hắn định mở miệng nói chuyện thì cả vùng đất này đột nhiên chấn động một cái.

Nhận ra cỗ chấn động này, Mục trần, khương long đều ngẩn ra, sau đó nhìn về phía vũ thông, tên này còn định giở trò quỷ gì.

Nhưng khi ánh mắt quét tới thì cũng không phát hiện vũ thông làm trò

Gì-

"là ai?!"

Sắc mặt mục trần cùng khương long hơi đổi, dường như nhận ra cái gì, chợt quay đầu nhìn về một chỗ trong hư vô, quát lên giận giữ.

"khặc khặc"

khi tiếng quát chói tai của hắn vang lên, thì vùng hư vô kia chợt vặn vẹo, một đám sương mù màu đen từ trong đó phun ra, chợp mắt sau biến thành một thân ảnh u hắc lơ lửng giữa không trung.

quanh thân ảnh này tràn ngập khí tức tử vong, loại khí tức tà ác này làm cho sắc mặt tất cả chiến sĩ huyền long quân trở nên kịch biến.

"là ngoại vực tà tộc!" con ngươi mục trần co rút lại, loại khí tức làm cho người ta cực kỳ chán ghét này, ngoại trừ ngoại vực tộc ra thì còn ai vào đây nữa.

"ngoại vực tà ma, dám can đảm xông vào huyền long không gian của ta, không biết sống chết!". Lúc này, khương long gầm gừ giận dữ, ánh mắt trờ nên đỏ bừng, hiển nhiên cực kỳ cừu hận.

ầm!

linh lực mênh mông từ trong cơ thẻ bộc phát ra, cập độ linh lực này cũng đã bước vào đại viên mãn địa chí tôn.

Vèo!

Thân hình khương long vừa động, lập tức xuất hiện phía trước thân ảnh tràn đầy khí tức tử vong kia, hắn đánh ra một quyền, gân xanh giống như gân rồng ngọ nguậy, phát ra một luồng sức mạnh kinh khủng.

Bất quá một quyền vô cùng hung hãn này của hắn khi đánh trên người bóng đen thì lại lập tức xuyên thủng qua, bóng đen quỉ dị tiêu tán đi, vài hơi thở sau lại xuất hiện ờ một hướng khác.

"hung hăng nhỉ, bất quá mục đích ta tới nơi này cũng không phải vì các ngươi"

Hai mắt hắc ảnh tà ác, lướt nhìn đám người khương long một cái, chợt hắn cười lạnh lẽo :"nhưng giờ có lẽ đúng là lúc các ngươi suy yếu nhất nhỉ, cơ hội này ta sẽ không bỏ qua"

Thanh âm vừa dứt, hắn đáp xuống dưới đất, một bàn tay tái nhợt dị thường đặt lên mặt đất, sau đó ngẩng đầu lên, khói đen hơi tan đi lộ ra một khuôn mặt tái nhợt không chút máu, cười quỷ dị với đám người khương long, mục trần.

"ngăn cản hắn!!"

Mục trần thấy vậy, con ngươi ngưng lại, mặc dù không biết tên ngoại vực tộc này rốt cục muốn làm gì nhưng hắn vẫn cảm thấy cực kỳ bất an, chợt quát lên.

"hắc hắc, chậm rồi."

Nam tử ngoại vực tộc cười lạnh lẽo một tiếng, chỉ thấy trong lòng bàn tay của hắn đột nhiên bộc phát ta một ma trận màu đen, ánh sáng màu đen sềnh sệch tựa như côn trùng giãu dụa, điên cuồng xuyên qua lòng đất, hướng tới chỗ sâu bên trong.

khương long thấy cảnh này,sắc mặt đại biến nóimục tiêu của hắn là thản xác ma đế bị phong ấn dưới lòng đất, mục vương, mau điều khiển chiến ý huyền long quân trấp áp!"

Mục trần nghe vậy, trong lòng cũng không nhịn được mà run lên, dưới lòng đất này lại phong ấn một cái xác ma đế?

Đột nhiên bàn tay hắn nắm chặt long phù, bất quá hắn còn chưa kịp thúc giục huyền long quân thì cả vùng đất nảy đã chấn động kịch liệt, từng vết nứt khổng lò điên cuồng lan ra trên mặt đất.

Vù!

Mặt đất vỡ ra, ma khí cuồn cuộn, đột nhiên, một đạo hắc quang phóng lên cao, một luồng đao dộng cực kỳ đáng sợ tràn ngập thiên địa.

Mục trần có chút hoảng sợ ngẩng đầu, chỉ thấy bên trong hắc quang có một bộ hài cốt đen ngòm, mặt dù hài cốt đã mất đi sức sống, nhưng vẫn lưu lại dao động ma khí vô cùng cường đại.

dựa theo dao động ma khí thì khi còn sống bộ hài cốt này cũng là một vị ma đế thực lực mạnh mẽ.

"haha, quả nhiên ta đoán không sai, chỗ này đúng là có một cỗ thi hài ma đếl". Hắc ảnh kia thấy vậy, nhất thời âm trầm cười to.

Sắc mặt mục trần âm trầm, lúc này hắn đã thúc giục huyền long quân, nhưng hiện giờ hắn có dùng toàn lực thì vẫn chỉ thúc giục được 3000 huyền long quân mà thôi.

Bất quá cũng may là, trong cảm giác của mục trần, nam tử tràn đầy khí tức tử vong này cũng không đạt tới tầng thứ thiên chí tôn, như thế cũng không phải là không thể chống lại.

ầm ầm!

chiến ý cuồng bạo hoá thành hồng lưu, lập tức xuyên thủng không gian đánh về phía nam tử khí tức tử vong kia.

Đối mặt mới chiến ý hồng lưu, nam tử tử vong kia cũng không cứng rắn đấu, thân hình hắn chợt loé, nhanh chóng thối lui.

Nhưng mục trần cũng không định bỏ qua cho hắn, tâm niệm vừa động, từng đạo chiến ý hồng lưu điên cuồng lao ra, hắn cũng nhận ra, mục tiêu của tên này là thi hài ma đế, chỉ cần câu giờ không cho hắn có thời gian lấy được bộ thi hài kia là được.

Nam tử tử vong tránh né mấy lần, dường như cũng bị thế công hung hăng của mục trần làm cho tức giận, hắn cười lạnh lẽo một tiếng, hai chân dừng lại, hắc khí trên khuôn mặt tiêu tán, lộ ra vẻ mặt tái nhợt không chút máu.

ánh mắt của hắn tập trung vào mục trần, lạnh lùng cười một tiếng.

"nếu ngươi đã thành tâm muốn chết thì bổn hoàng tử sẽ cho ngươi toại nguyên, nhớ lấy, người giết ngươi..."

"Hoàng tử Thi ma Tộc, Thi Thiên U!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.