Đại Chúa Tể

Chương 157: Linh trị




Lời nói lăng lệ của Mục Trần vang vang trong không trung, đôi mắt đen như phát ra hàn khí như bảo kiếm rời vỏ, bắn thẳng tới Dương Hoằng bên kia, linh khí trong thiên địa bồng bềnh dao động.

Vô số tân sinh trên bốn bình đài đều chăm chú quan sát hai đối thủ đang đối chọi gay gắt, đôi mắt vô cùng tò mò và chờ mong, háo hức chờ đợi hai trận chiến của hai trong bốn người ưu tú nhất khảo nghiệm Bắc Thương giới. Đôi oan gia này đánh nhau sẽ phấn khích thế nào đây?

Dương Hoằng nghe Mục Trần nói như thế, miệng cười cũng trầm lại, lạnh lùng nhìn qua hắn, linh lực hùng hậu trong bàn tay toát ra, cười nói:

- Ta cũng rất tò mò muốn thử, xem ngươi làm như thế nào mà bằng thực lực Thần Phách cảnh trung kỳ lại có thể đánh bại cường giả Dung Thiên cảnh.

Bốn mắt đối nhau tóe lửa, sát khí băng hàn dập dờn.

- Thôi nào, bây giờ cũng chưa phải lúc cho các ngươi tranh đấu.

Bạch lão xuất hiện giữa không trung, phất tay liền đánh vỡ không khí căng thẳng do hai người đối chọi gay gắt mà bất ổn. Lão nói:

- Một tháng nữa, đại hội tân sinh sẽ được tổ chức, khi đó muốn tranh chiến thì cứ thoải mái. Trong đại hội kia ai có thể trổ hết tài năng siêu việt những kẻ khác, sẽ chân chính là đệ nhất tân sinh của Bắc Thương linh viện chúng ta năm nay.

Đám tân sinh nghe Bạch lão nói liền sáng rỡ hai mắt. Có lẽ vị trí đệ nhất kia đối với phần đông bọn họ thì có hơi quá xa xôi, nhưng bọn họ không ngại gì mà hiển lộ uy phong của chính mình trong đại hội, mang lại một chút danh tiếng cho bản thân. Dù sao trong cái đám tân sinh đông nghẹt mà con số lên đến 20v, toàn bộ đều có tài năng vượt bậc, muốn uy phong vân vũ cũng không phải là chuyện đơn giản.

Thiếu niên tuổi trẻ khí thịnh, một chút hư danh cũng có thể khiến cho cả đám sôi máu nóng đầu, thúc đẩy bọn họ phấn đấu vươn lên.

Mộc Khuê cũng tỏ ra thích thú, hắn vốn trời sinh hiếu chiến, trong Linh Lộ cũng là một nhân vật hàng đầu, không kém hơn Dương Hoằng bao nhiêu. Cái vị trí đệ nhất kia hắn không thể nào dễ dàng dâng tặng cho người khác, dù cho đám kia không phải mấy cây đèn dầu đi chăng nữa.

Băng Thanh thì vẫn lạnh lùng thản nhiên, ánh mắt cũng không mấy dao động.

Sát khí của Mục Trần dần dần thu lại, bước lùi một chút. Đúng là hiện tại không phải cơ hội giao chiến tốt nhất với Dương Hoằng, thực lực tên kia hiện tại cũng là Dung Thiên cảnh sơ kỳ, không yếu hơn An Nhiên chút nào. Hơn nữa Dương Hoằng chắc chắn phải có những bản lĩnh đặc biệt, không thể coi thường. Nếu bây giờ mà chân chính ra tay, thắng bại khó lường.

- Từ giờ trở đi, các ngươi đã chính thức là đệ tử Bắc Thương linh viện. Bất kể mọi người có thân phận gia cảnh gì trước đây, vào đến nơi này cũng chỉ là đệ tử, là tân sinh. Muốn có địa vị và tôn kính, thì hãy tỏ bản lĩnh ra cho người khác kinh sợ.

Bạch lão cười nhạt, quét mắt qua vô số tân sinh, bình thản cất giọng đều đều.

- Bây giờ các ngươi sẽ được sắp xếp lưu trú tại khu vực tân sinh, có 4 khu phân biệt nhau ở bốn hướng, sẽ có đạo sư dẫn các ngươi qua đó.

Thình lình có mười mấy luồng hào quang bắn tới, lơ lửng trên không trung. Đó là những đạo sư trung niên, linh lực dao động hùng hậu, bất cứ ai cũng là cường giả Dung Thiên cảnh.

Mục Trần nhìn thấy đám người vừa tới cũng thầm than sợ hãi. Thật là Bắc Thương linh viện, chỉ là một đạo sư đã có thực lực Dung Thiên cảnh, tùy tiện bốc một người vào Bắc Linh cảnh, chắc chắn sẽ là bá chủ.

Bắc Thương linh viện, quả là một con quái vật to lớn.

Những đạo sư kia vừa đến liền phân tán ra, bắt đầu phân chia đệ tử. Đám người Mục Trần nhìn thấy một đạo sư xinh đẹp đang tiến đến chỗ bọn họ. Một mỹ phụ áo đỏ, dung nhan xinh đẹp, ánh mắt quyến rũ thành thục phong tình, nét cười khúc khích rất mê hoặc.

Vị đạo sư nọ đến chỗ Mục Trần, chợt vung tay lên, một quầng sáng liền bao phủ khu vực này, trùm lên khoảng 2000 đệ tử.

- Mấy tiểu tử kia, ta là đạo sư của tân sinh các ngươi, ta được giao phó hướng dẫn các ngươi một thời gian, gọi ta là Mục Lăng nhé, sau này có việc gì không hiểu cứ tới tìm ta.

Đôi mắt đưa tình liếc ngang nhìn đám tân sinh đang ngây ngốc mà cười dài.

Đám tân sinh nam khác đứng gần cái lồng hào quang màu đỏ kia thì không khỏi hậm hực, ghen tức nhìn về bóng người xinh đẹp nọ, chợt quay đầu lại vị đạo sư đực rựa của mình, bất giác lắc đầu thở dài. Hẳn nhiên cũng là một lũ hám gái.

- Đi thôi, đi theo ta, ta dẫn các ngươi đi.

Mục Lăng phất tay, lắc mình đi sâu vào Bắc Thương linh viện.

- Đi nào.

Mục Trần quay sang mỉm cười với Lạc Li, rồi lắc người đuổi theo, lần lượt Diệp Khinh Linh, Duẫn nhi, Mặc Lĩnh nhanh chóng đi theo. Bọn họ cũng vừa may chung một khối lớp học với Mục Trần, sau này có thể hỗ trợ lẫn nhau.

Mấy nghìn người chầm chậm đi theo Mục Lăng xuống khỏi bình đài, lập tức một mảng xanh um đập vào mắt, một điện phủ tu luyện to lớn xuất hiện. Xa xa có thể nhìn thấy vô số người đang xẹt qua xẹt lại trên không.

Được Mục Lăng dẫn đi, đoàn người đi về hướng tây hơn 10 phút sau mới dừng lại. Vị đạo sư xinh đẹp giơ ngón tay thanh mảnh chỉ về phía trước, mỉm cười nhẹ nhàng nói:

- Đây là chỗ các ngươi ở.

Mục Trần nhìn qua, dưới tán cây mát mẻ, một hồ nước trong suốt điểm xuyến khung cảnh, dãy dãy phòng ốc đơn giản sạch sẽ đang tọa lạc.

- Linh khí ở đây...

Mục Trần đột nhiên kinh ngạc, hắn phát hiện linh khí thiên địa trong khu vực này nồng đậm hơn rất nhiều. Mà sự dày đặc này khi đi vào càng sâu thì càng đâm hơn.

- Không ngờ ở đây có một Tụ Linh trận bí ẩn thật to lớn!

Đôi mắt lợi hại của Mục Trần đảo qua, dĩ nhiên quan sát tinh tế hơn xưa nhiều, hắn lập tức phát hiện ra dao động đặc biệt mà quen thuộc của linh trận.

Chỉ là chỗ ở của tân sinh, lại có một Tụ Linh trận. Hơn nữa xem linh khí nồng đậm thế này, cấp bậc tuyệt đối cao hơn Tụ Linh trận cấp 3 ở Bắc Linh viện.

- Tiểu tử kia, quan sát thật nhạy bén.

Mục Lăng liền thấy phát hiện của Mục Trần, nàng cười, cất tiếng nói với mọi người:

- Chỗ ở này của các ngươi được một Tụ Linh trận cấp 4 bao phủ.

Đám tân sinh nghe nói liền xôn xao. Tụ Linh trận, xưa nay luôn là tiêu chí quan trọng đánh giá tiềm lực của bất kỳ một thế lực lớn nhỏ nào. Có lẽ ở đây không ít người đã thấy qua Tụ Linh trận cấp 4 hoặc có thể còn cao hơn, nhưng thiết kế Tụ Linh trận ngay tại chỗ ở có lẽ là lần đầu tiên.

- À con nữa, khu vực ở của tân sinh cũng được chia làm ba đẳng: giáp, ất, bính. Các ngươi được phân về bính đẳng, là khu vực vòng ngoài của Tụ Linh trận cấp 4, linh khí ở đó cũng không tồi, bất quá so với giáp-ất hai đẳng kia thì chênh lệch một chút.

Mục Lăng chỉ vào những căn phòng ở sâu bên trong, linh khí dày đặc một chút:

- Bên đó là những phòng trung tâm Tụ Linh trận, linh khí dĩ nhiên sẽ mạnh hơn bên ngoài.

- Chỗ đó làm sao để chúng ta được ở?

Có tân sinh thèm thuồng hỏi, hẳn nhiên ở khu vực đó tu luyện sẽ tốt hơn nhiều so với ở vòng ngoài.

- Dễ thôi....

Mục Lăng cười khúc khích quyến rũ:

- Chỉ có điều ở bên đó thì có thu phí thuê phòng. Phòng giáp đẳng, phí 2000 linh trị mỗi tháng, phòng ất đẳng thì 1000 linh trị.

Đám tân sinh há mồm ngáp ngáp, suýt nữa nuốt không trôi. Như thế cũng được sao? Phải thuê phòng mới được ở?

- Các tiểu tử à, linh trị rất quan trọng ở Bắc Thương linh viện này đó nha. Bắc Thương linh viện có tổng cộng hơn 100 Tụ Linh trận cấp 4, 60 Tụ Linh trận cấp 5, 20 Tụ Linh trận cấp 6, 10 Tụ Linh trận cấp 7. Còn Tụ Linh trận cấp 8 duy nhất 1 cái.

"É!"

Cả đám tân sinh nghe Mục Lăng đạo sư khoe khoang mà choáng váng chao đảo. Số lượng Tụ Linh trận nhiều thế sao, thật là kinh khủng a.

- Dĩ nhiên... mọi người đừng có bao giờ ngây thơ nghĩ rằng có thể miễn phí sử dụng Tụ Linh trận cao cấp nha.

Mục Lăng cười khanh khách.

- Vậy là ý gì?

Mọi người đều cảm thấy không ổn.

- Ngoại trừ Tụ Linh trận cấp 4 thì miễn phí, không khác gì tu luyện ở phòng mình cả. Còn lại muốn vào tu luyện đều cần phải trả phí linh trị nha. Ta nhớ không lầm thì Tụ Linh trận cấp 7 một ngày phải đóng 5000 linh trị đó.

"Oác!"

Cả đám nghe mà suýt ngất. Cuối cùng đã hiểu được linh trị chính là tiền tài danh vọng, là miếng cơm manh áo, là mọi thứ ở Bắc Thương linh viện này. Không có linh trị, chẳng khác gì thằng ăn mày.

Mục Trần nghe mà khổ não, hiện giờ trong tay hắn cũng chỉ mới có 6100 linh trị, tức là hắn chỉ đủ chi dùng cho việc tu luyện ở Tụ Linh trận cấp 7 trong... một ngày!

Bất quá, cũng rất thú vị.

- Mọi người đừng có tỏ ra khổ sở như thế, thật ra phương án kiếm linh trị cũng không ít đâu.

Mục Lăng cười vui vẻ rất hấp dẫn, nhưng mà nhìn góc nào cũng có vẻ khoái trá khó hiểu.

- Muốn tăng linh trị trong túi, phương án đơn giản nhất là tu luyện tăng thực lực, mỗi tháng rót linh lực vào linh trị bài. Thực lực ngươi tăng cường trong một tháng đó sẽ tăng lên số linh trị tương ứng, đặc biệt mỗi khi đột phá cảnh giới cũng được thưởng một ít....

- Muốn nhanh hơn thì các ngươi có thể đến Lôi vực, bên đó đông đúc lắm nha.

Mục Lăng chỉ về một hướng xa xôi trên không trung cao vút. Mọi người dõi mắt nhìn theo, nơi đó dường như u tối một chút, mơ hồ có không gian uốn khúc, lôi đình lóe sáng.

- Lôi vực là một khu vực tu luyện của Bắc Thương linh viện, ở đó có thiên lôi vô hạn. Thiên lôi đó có công hiệu rèn luyện linh lực, đồng thời còn có thể cường hóa thân thể, phàm là đệ tử Thần Phách cảnh đều được phép tiến vào. Phần tu luyện dư ra, ngưng luyện thiên lôi, luyện thành Thiên Lôi châu, món này ở Bắc Thương linh viện bán rất chạy đó, trong linh trị điện hiện nay định giá đến 200 linh trị một viên.

- 200 linh trị một viên?

Lại thêm một phen giật mình, thứ đó quý thế sao? Xem ra cách này không tồi a.

- Bất quá...

Mục Lăng che miệng cười khúc khích:

- Muốn vào Lôi vực, cũng cần trả linh trị mua vé, nhưng thật ra cũng không nhiều lắm, 500 linh trị là được.

Nghe xong, sắc mặt mọi người liền tối thui, nghiến răng trèo trẹo. Cái Bắc Thương linh viện này, thật là gian thương mà!