Đại Đạo Độc Hành

Chương 1091-2: Đại chiến bắt đầu đệ nhất sát! (2)



Mệnh lệnh này vừa ra, nhất thời trong mười chín thượng môn trống vắng như chùa chiền, lẳng lặng tán đồng.

Nhưng mà mọi người không biết, Càn Khôn Thánh Ma lão nhân lại lén ra đạo mệnh lệnh thứ hai:

“Xé tan toàn bộ pháp trận phòng ngự của ngũ đại châu, toàn bộ tu sĩ của Liên Minh Diệt Nguyên, không động gì dến ngũ đại châu, những chuyện khác, chúng ta mặc kệ!”

Bọn họ xé tan thế phòng ngự của ngũ đại châu, ngũ đại bàng môn của Hỗn Nguyên tông rời đi, nhất thời ngũ đại châu rơi vào trạng thái không có người thống trị.

Vô số tán tu đến xem đánh nhau, chiếm tiện nghi lập tức phát hiện ra cơ hội.

Có người to gan, tiến vào đại lục này, đào xới quáng mạch thuộc về Tĩnh Lâm tông, không ai quản đến, lập tức vô số tán tu cũng ùa vào theo.

Ở trên ngũ đại châu này, có vô số quáng mạch, linh viên, các loại tài nguyên quý giá để tu tiên, cái này với tán tu mà nói chính là một bữa thịnh yến mĩ vị, bọn họ tiến vào, điên cuồng cướp sạch.

Ở trong quáng mạch linh viên này cũng có tiềm ẩn cấm chế, bọn họ nhất thời kích hoạt, một tiếng nổ lớn, hơn trăm tán tu lập tức hóa thành tro bụi.

Nhưng vẫn có càng nhiều tán tu xông vào!

Bọn họ trở thành kẻ mở đường, vật hi sinh cho Liên Minh Diệt Nguyên, đem vô số sát chiêu ở ngũ đại châu mà Hỗn Nguyên tông đã bố trí, dẫn phát toàn bộ.

Rất nhanh, thiên địa tài nguyên được khai thác nhưng cũng không thỏa mãn nổi dục vọng của các tán tu này.

Trong tài nguyên này, tài nguyên lớn nhất chính là bản thân nhân tộc!

Phàm nhân ở ngũ đại châu đều có thể nói là phụ thuộc vào Hỗn Nguyên tông, văn minh tu tiên kéo dài mấy vạn năm, rất nhiều nhà phú hộ phàm nhân dều có linh thạch, có tích lũy phù lục pháp khí, vạn nhất hậu đại của mình có linh căn thì có thể đi theo con đường tu tiên.

Tài phú này, lập tức khiến đám tán tu này đỏ cả mắt, bọn họ lập tức bắt đầu lấy cớ thanh trừ dư nghiệt Hỗn Nguyên tông đến để đốt giết cướp bóc!

Trong lúc nhất thời, trên ngũ đại châu, sương khói mờ mịt, tiếng kêu thảm không ngừng, lê dân chúng sinh bị tàn sát!

Nhìn thấy cảnh này, vô số tu sĩ Hỗn Nguyên tông tim mật vỡ nát, nhưng Hỗn Nguyên tông Tuyên Châu đại lục, diện tích có hạn, không thể nào cứu được toàn bộ, vốn tu sĩ sẽ không đánh lây đến phàm nhân nhưng Liên Minh Diệt Nguyên nói thì hay mà xuống tay lại quá tàn độc!

Thật ra bản thân Liên Minh Diệt Nguyên cũng chia làm hai phái!

Một nhóm người không nghĩ như thế, một nhóm người lại kiên trì như thế, dù sao mình không động thủ, đều là tán tu làm, cứ thế thanh trừng dư nghiệt Hỗn Nguyên tông, một đá chọi hai chim!

Hỗn loạn như thế ước chừng ba ngày, có khoảng ngàn vạn phàm nhân vì thế mà chết, vô số gia đình tan vỡ, thậm chí có một số tán tu điên cuồng bắn đầu tìm nhân dược.

Cơ thể yêu thú này, có thể làm vật liệu luyện thuốc, có một số nhân tộc đặc thù cũng là vật liệu luyện thuốc tốt nhất, được gọi là nhân dược!

Ngay lúc đám tán tu tung hoành ngạc ngược thì Càn Khôn Thánh Ma lão nhân đột nhiên hạ lệnh:

“Thật quá đáng!

Tán tu này quá vi phạm thiên đạo rồi!

Thật đáng chết!”

Trong nháy mắt, ở ngoài ngũ đại châu, cấm chế dâng lên, đây là Liên Minh Diệt Nguyên bày ra!

Lập tức toàn bộ tu há hốc mồm, bọn họ đều bị vây khốn!

Càn Khôn Thánh Ma lão nhân tiếp tục nói:

“Đám người biến thái kia lại không nghe lệnh của ta, giết sạch nhân tộc!

Đáng ra phải giết sạch các ngươi nhưng niệm tình các ngươi tu hành không dễ, cho các ngươi một cơ hội, đi tấn công đại lục Hỗn Nguyên tông Tuyên Châu!

Ai không đi chết, người đi phá được đại lục Tuyên Châu sẽ được thưởng lớn!

Người có biểu hiện tốt, có thể gia nhập toàn bộ tông môn trong Liên Minh Diệt Nguyên!”

Một đạo pháp lệnh, Càn Khôn Thánh Ma lão nhân đùa bỡn người trong thiên hạ trong lòng bàn tay!

Hắn lấy tán tu phá tan toàn bộ cấm chế phía trên ngũ đại châu Hỗn Nguyên tông, toàn bộ cấm chế, diệt sát các tu sĩ phân tán của Hỗn Nguyên tông, sau đó thúc đẩy tán tu đi công sát đại lục Hỗn Nguyên tông Tuyên Châu, để mấy con kền kền ngu ngốc xem náo nhiệt kia trở thành vật hi sinh, không thể không tiến lên phía trước!

Toàn bộ những tu sĩ tự do, ngươi xem ta, ta xem ngươi, không biết làm sao cho phải!

Trong đó có một người hét lớn: “Hỗn Nguyên tông kia như tường đồng vách sắt, đây là để chúng ta đi tìm chết, chúng ta...”

Một đạo hào quang đánh xuống, người này lập tức hóa thành tro bụi!

Càn Khôn Thánh Ma lão nhân nói:

“Không đi, bây giờ lập tức chết đi, có thể còn sống lại được!”

Sau đó ở ngoài cấm chế kia xuất hiện vô số Nguyên Anh, bọn họ chính là tu sĩ chấp pháp của Liên Minh Diệt Nguyên, bọn họ kích sát toàn bộ những tán tu ngăn cản phía trước.

Dưới sự đồ sát của bọn họ, nhất thời các tán tu chẳng có cách nào, trốn về phía khác, đó chính là Hỗn Nguyên tông, bọn họ chỉ có thể tấn công Hỗn Nguyên tông Tuyên Châu!

Trong lúc nhất thời, ngàn vạn tán tu xông về phía Hỗn Nguyên tông.

Nhìn thấy cảnh này, Đường Thả chân nhất nhìn Càn Khôn Thánh Ma lão nhân nói:

“Khổ sư huynh, quả nhiên lợi hại!

Kế này, đuổi sói nuốt hổ, những tán tu này không còn đường quay đầu, có thể đem cấm chế hộ tông của Hỗn Nguyên tông tiêu hao không còn gì!”

Càn Khôn Thánh Ma lão nhân mỉm cười nói: “Hỗn Nguyên tông nào có dễ dàng bị tiêu diệt như vậy, chỉ là muốn giết đám kền kền ngu ngốc này, chúng ta phải ra sức mà đánh!”

Sau khi bọn họ nói chuyện, ở trong một khu viện có ba Nguyên Anh đi ra, đều già nua vô cùng, trong đó có một người ho khan không ngừng, sau đó hắn nói:

“Các vị huynh đệ, đến đây đi, chúng ta chọn ra một Phản Hư xui xẻo, để thiên hạ nhớ rõ sự đáng sợ của Thất Sát tông chúng ta!”

Không bao lâu sau, một tiếng nổ vang, phía trên đại lục Minh Châu, một Phản Hư chiến tử!

Xuất Khiếu tông Đại Phiền Chân nhất, tự nhận nhục thân của mình mạnh mẽ, pháp lực vô biên nhưng không ngờ lại có Thất Sát thông tham gia chiến cục.

Không ngờ là, không có đề phòng, bị tam đại Nguyên Anh của Thất Sát tông, tự đốt bản thân, lấy Thất sát thập thất tuyệt, đột nhiên tập kích, tiêu diệt tại chỗ, trận chiến này mất đi một Phản Hư!

***

Ước chừng ba trăm vạn tán tu, dưới sự thúc giục của Liên Minh Diệt Nguyên, xông vào đại trận của Hỗn Nguyên tông Tuyên Châu.

Trong lúc nhất thời, vô số người ngự không bay lên, đầy trời đều là tu sĩ.

Mà ở phía trên ngũ đại châu, bắt đầu dựng lên từng đạo độc hoàn, hạ thiên đạo pháp tắc đến mức thấp nhất, Phản Hư Chân nhất có thể dễ dàng ra tay.

Tán tu này bay tới vùng cách đại lục Tuyên Châu khoảng ngàn dặm, bên trong đại hải kia phát ra vô số ánh sáng nhạt, trong nháy mắt trên biển lớn kia, từng đạo hào quang bay ra.

Lưu ly hải Thấu giáp lưu ly pháo, Kim phù đồ Xuyên giáp truy hồn sát, Vạn ngục viêm Tiêu thổ vạn lý bạo!

Nơi nào đạo hào quang chiếu đến, lập tức những tán tu đó hóa thành mưa máu đầy trời, chết ngay tại chỗ.

Trên biển lớn kia, bốn phương tám hướng, xuất hiện sáu trăm Đạo ma đại trận.

Đạo ma này đem pháp thuật của mình, toàn lực mà ra.

Đặc biệt những tán tu không việc ác nào không làm bị tu sĩ Hỗn Nguyên tông nhớ kĩ, cứ nhằm bọn họ mà đánh!

---------------

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.