Đại Đạo Độc Hành

Chương 1152: Trước cửa Thánh Khư quần hùng tụ!



Lạc Ly nhịn không được hỏi: “Đây là có ý gì?”

Bạch Ức Tình nói: “Chúng ta ở cửa lớn này để lại ấn kí, đợi cho đại môn Thánh Khư mở ra, dựa vào ấn kí để lại, tiếp tục vào”.

Lạc Ly hỏi: “Truyền thuyết mỗi lần tiến vào Thánh Khư đều là cảnh sắc khác nhau, cơ duyên khác nhau.

Không biết lần này là cơ duyên gì?”

Thiên Xà Vương nói: “Lần cuối cùng ta đi tới Thánh Khư, tiến vào thế giới băng tuyết, thế giới này thật sự là vô cùng rét lạnh, có thể đóng băng tất cả.

Nhưng mà ở trong thế giới đó, có vô số tuyết tinh.

Nhưng tuyết tinh đó, cực trí tinh hoa trong thiên địa, được một hạt để luyện hóa là có thể sinh ra một phân thân, nắm trong tay một lần một lần trọng sinh lực.

Chí bảo trong truyền thuyết kia, ở Thánh Khư này, ngươi lấy được bao nhiêu là có thể mang ra bấy nhiêu!

Nhưng nếu ngươi trầm mê trong đó, sẽ bị sự rét lạnh vô tận mà làm cho đông lạnh mà chết.

Cùng ta đến đây còn có Cửu Tinh Long Hoàng, hắn là một trong thất đại long hoàng, thủ hạ của Long Thần Thần Chủ, Long Thần Đệ Tam Thực Huyết Huyền Tôn, mạnh mẽ, uy nghiêm!

Ở trước mặt hắn, ta chính là một tiểu lâu la, chẳng là cái gì, nhưng mà hắn chính là ở trước mặt ta, tham lam lấy tuyết tinh, cuối cùng bị chôn sống, đông lạnh mà chết.

Chính là một khắc bị đông lạnh mà chết kia, tay hắn vẫn đang lấy, trên khuôn mặt vẫn là nụ cười tham lam đó, nụ cười đó ta vĩnh viễn không quên!

Cho nên ta tỉnh táo, rời khỏi nơi đó, bây giờ ta vẫn còn sống, thậm chí còn mạnh hơn Cửu Tinh Long Hoàng năm đó, hôm nay ta lại đi tới nơi này, không biết lần này tới đây, đến cùng là cái gì!”

Nghe Thiên Xà Vương nói xong, mọi người không nói gì, nhìn về phía cung môn lớn kia.

Trên cao nhất cung môn kia, có một đồng hồ cát, đồng hồ cát kia đã không còn bao nhiêu cát rơi xuống, khi nào toàn bộ cát biến mất thì cung môn này sẽ mở ra.

Mọi người chờ đợi, khoảng hơn một ngày, từ xa truyền đến tiếng kêu gào.

Lục tục có người kéo đến.

Ban đầu chi là mấy kẻ nửa người nửa ngựa, bọn họ tiếng lớn gầm rú:

“Thực sự là kì quái, cửa cuối cùng sao lại không có?”

“Lần này đúng là gặp quỷ rồi, đệ nhất quan này ma tinh đều biến mất, không gặp một ai, cửa thứ hai hỏa linh tinh nào cũng thi nhau nổi giận, cửa thứ tư Phi Hoàng như chết sạch, cửa thứ bảy cũng biến mất không thấy đâu!”

“Đúng, nhưng mà lần này chúng ta thực sự nhẹ nhàng, cứ thế mà an toàn đến Thanh Khư!”

“Đây là ông trời giúp chúng ta, đúng là may mắn!”

Nghe bọn họ nghị luận, mọi người nhìn về phía Lạc Ly!

Cái này đều liên quan đến hắn, Lạc Ly mặt không biến sắc, mắt nhìn mũi, mũi nhìn miệng, miệng nhìn tâm, coi như không nghe thấy gì.

Sau đám nhân mã kia là một đám đám tinh tinh hầu tử, bọn họ cũng cao hứng không thôi, Thánh Khư này cũng không nguy hiểm như trong truyền thuyết, thoải mái mà qua.

Sau đó là một nhóm tu sĩ tộc người, nhìn thấy pháp bảo trên người bọn họ, nhất thời Lạc Ly có cảm giác quen thuộc, lúc đó Lạc Ly cũng từng thấy ở Lý Dục, bọn họ hẳn là tu sĩ của Thiên Lang đại thế giới.

Sau đó một đội nhân mã đi đến, Thánh Khư hiểm trở này bị Lạc Ly đi qua một vòng, phế tam qua, cho nên rất nhiều người thuận lợi thông qua.

Lập tức trước Thánh Khư này, giống như xa thủy mã long, vô cùng náo nhiệt.

Lúc này đám người U Minh đại thế giới luôn truy sát Lạc Ly dọc đường đi cũng xuất hiện, nhưng bọn họ chỉ còn lại tam đại quỷ thánh, quỷ tộc khác đều biến mất không thấy đâu.

Tam đại cường giả của Kỳ Lân đại thế giới kia, mãi đến cuối cùng cũng không xuất hiện, bọn họ vĩnh viễn cũng không xuất hiện nữa!

Tam Đại Quỷ Thánh kia gắt gao nhìn đám Lạc Ly, bọn họ phẫn hận không thôi.

Nhưng mà trước Thánh Điện này, bọn họ có ba quỷ thánh, chỉ là nhìn lại, lại không ai dám xông lên.

Đối phương có chín người, bọn họ chỉ có ba, thực lực không cân xứng, chờ đợi cơ hội!

Lúc này số người vây đến ước chừng đạt đến hơn một trăm ba mươi cường giả.

Nhìn mọi người trước mắt, Thiên Xà Vương cảm khái nói:

“Thật nhiều, trước kia mỗi lần tiến vào Thánh Khư cũng chỉ có hơn mười người, lần này nhiều như vậy, khó có thể tưởng tượng nổi.”

Đột nhiên nơi xa có một Ngưu Đầu Nhân thật lớn, tóc hoa râm, già đến độ không đi nổi đường, hắn nhìn về phía này, sau đó hô: “Tiểu Xà, Tiểu Xa, là ngươi sao?”

Thiên Xà Vương xem qua, nhất thời cũng hô: “Tiểu Ngưu Độc Tử, ha ha, Tiểu Ngưu Độc Tử!”

Hắn lập tức đi qua, ôm lấy Ngưu Đầu Nhân kia, hai người gặp nhau đều mừng rỡ!

Ngưu đầu nhân nói: “Lần trước từ biệt, đến giờ ước chừng cũng hơn hai mươi vạn năm rồi!

Con rắn nhỏ năm ấy, giờ đã là Thiên Xà vương rồi!”

Thiên Xà Vương cũng nói: “Đúng, lão gia nhà ngươi, năm ấy vẫn chỉ là một Tiểu Ngưu Độc Tử suốt ngày rúc vào sừng trâu tuyệt đối không chịu quay về, giờ cũng đã quá già rồi!”

Lão Ngưu đầu thở dài một tiếng nói: “Đúng, già đi rồi, cho nên ta nghĩ nhập dịp trước khi chết, đến Thánh Khư này xem một lần!”

Nói đến chỗ này, hắn cùng Thiên Xà Vương cùng nhau cảm thán, nhìn về phía Thánh Khư này!

Thiên Xà Vương nói: “Chính là ở chỗ này, ta phải có được cơ duyên mới có thể từ một con rắn nhỏ trở thành như bây giờ. Mới có thể bất diệt, tồn tại vĩnh hằng!”

Lão ngưu đầu nhân nói: “Ta không có cơ duyên như ngươi, cho nên ta phải chết, nhưng trước khi chế, ta muốn đến đây so một hồi, có lẽ có cơ hội!”

Hai người ở đây tán gẫu một phen, ngay lúc này, lại có người đến, gặp Hải Cự Nhân.

Lạc Ly cẩn thận quan sát, trong hơn một trăm ba mươi kẻ này thì có hơn năm ngươi người là nhân tộc, lần lượt đến từ các thế giới tu tiên nhưu Ngọc Hư đại thế giới, Thiên Lang đại thế giới.

Nhân tộc này cũng chẳng một ai nhìn thấy đồng bọn, đi qua cao hứng gặp nhau.

Phải biết rằng nhân tộc Phản Hư, tấn thăng Phản Hư rồi thì thọ mệnh cũng không quá vạn năm, thiên địa linh khí mỏng manh, Lần cuối cùng xuất hiện ở Thánh Khư này, đến giờ đã là mười vạn năm, lão gia có thể sống qua đoạn thời gian dài như vậy, không ai là nhân tộc cả!

Đây chính là nhược điểm của nhân tộc, vốn so với những chủng tộc đáng sợ như Thiên Xà, Hải Cự Nhân thì yếu hơn rất nhiều, cho nên dù có tiến vào Phản Hư, có lợi hại đến đâu thì thọ mệnh cũng chỉ có vạn năm mà thôi.

Nhưng mà, trong hơn một trăm ba mươi tồn tại, có hơn năm mươi là nhân tộc, các tộc khác, nhiều lắm là bảy, tám, ít thì một hai, không có ai đông đảo được như nhân tộc này.

Đây chính là ưu điểm của nhân tộc, nhân tộc đông đảo, dễ dàng tấn thăng!

Nhiều năm qua không thấy bạn cũ, ngươi một lời ta một câu bắt đầu hàn huyên vui vẻ.

Lạc Ly động thần nghĩ, tùy ý nghe những lời nói chuyện của bọn họ!

“Ai dà, nhớ lại năm ấy, chúng ta chỉ là nanh vuốt của Man Ngưu vương, Man Ngưu vương kia mạnh mẽ cỡ nào, cuối cùng vẫn là chết trong thánh khư.”

---------------

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.