Đại Đường Cuồng Sĩ

Chương 348: Thế cục biến đổi đột ngột



Vương Hiếu Kiệt dẫn một trăm ngàn đại quân đuổi tới Du Quan, nhưng y cũng không có nóng lòng Bắc thượng, một mặt gấp gáp Bắc thượng là tối kỵ của binh gia, mặt khác Phương Đan Thanh đã dẫn bại binh lui về đến Du Quan, nếu Liễu Thành đã thất thủ, y không cần phải nóng lòng Bắc thượng cứu viện rồi, còn không bằng đóng vững đánh chắc, từng bước đẩy mạnh tiến lên.

Buổi trưa hôm nay, thám tử mang tới cho Vương Hiếu Kiệt một tin tức quan trọng, Khiết Đan đã rút lui về phía Bắc, đại quân đi về hướng đông, tin tức này khiến Vương Hiếu Kiệt ý thức được thế cục Liêu Đông đã thay đổi, y lập tức triệu tập vài đại tướng thảo luận đối sách.

Vương Hiếu Kiệt đứng trước một bức bản đồ thật lớn, dùng cây gỗ chỉ vào vùng Liễu Thành nói:
- Lần này Khiết Đan xuất binh gấp gáp, tất nhiên không có mang đầy đủ hậu cần tiếp tế, thêm vào lại là mùa đông, hậu cần tiếp tế không thuận tiện, Tôn Vạn Vinh tất nhiên là muốn dĩ chiến dưỡng binh, tiến vào đoạt lấy Hà Bắc, gã lại không ngờ rằng đại quân chúng ta đúng lúc tới rồi, giữ được Du Quan, cứ như vậy, bọn họ hoặc là rút về phía bắc, hoặc là đi Liễu Thành đánh cướp.

Phương Đan Thanh bên cạnh gật đầu nói:
- Liễu Thành là vùng an cư của trăm vạn người Cao Ly, năm nay thu hoạch không tệ, nếu quân Khiết Đan đi Liễu Thành cướp bóc, tất nhiên nhận được lượng lương thực lớn, giải quyết xong mối lo tiếp viện hậu cần.

Lúc này, chủ bộ Trương Thuyết bổ sung:
- Ta lại cảm thấy khả năng Khiết Đan rút về hang ổ không lớn, Tôn Vạn Vinh là muốn lấy chiến dương oai, thành lập uy tín, nếu y cứ như vậy rút về hang ổ, chức vị đại tù trưởng Khả Hãn này của y cũng làm không lâu, y tất nhiên sẽ trăm phương nghìn kế cùng chúng ta giằng co.

Mọi người mồm năm miệng mười nghị luận, Vương Hiếu Kiệt vừa liếc nhìn phó tướng Tô Hồng Huy, thấy y vẫn trầm tư không nói, liền hỏi:
- Tô tướng quân, cái nhìn của ngươi thế nào?

Tô Hồng Huy thở dài nói:
- Ta lo lắng đây là người Khiết Đan dùng kế dụ binh, mấy tháng trước quân Đường liên tiếp bị đánh bại, chính là trúng kế dụ binh của Khiết Đan, ta hoài nghi lúc này đây bọn họ lại cố làm lại kế sách đó.

Vương Hiếu Kiệt trầm tư một lát, chậm rãi hướng mọi người nói:
- Tô tướng quân nói rất có đạo lý, Khiết Đan đông tiến quy mô lớn, sao có thể không lo lắng ta từ sau lưng cắt đứt đường lui của bọn họ? Hẳn là bọn họ dùng kế dụ binh, nhưng ta có thể tương kế tựu kế, mượn cơ hội này đánh bại Khiết Đan, vừa cũng bắt được Tôn Vạn Vinh.

Trương Thuyết vội vàng hỏi:
- Không biết tổng quản tương kế tựu kế như thế nào?

- Rất đơn giản, ta dẫn hai vạn quân Bắc thượng, ra vẻ tiến vào bẫy của người Khiết Đan, người Khiết Đan tất nhiên sẽ từ tứ phía vây quanh, Tô tướng quân thì dẫn bảy vạn người từ ngoại bộ tiến công, quân của hai chúng ta trong ứng ngoại hợp, nhất định có thể đánh bại quân Khiết Đan.

Nói đến đây, Vương Hiếu Kiệt ánh mắt lợi hại nhìn chằm chằm Tô Hồng Huy, đang chờ đợi y trả lời, Tô Hồng Huy yên lặng gật gật đầu, y đã tiếp nhận phương án của Vương Hiếu Kiệt.

Tô Hồng Huy trở lại đại trướng của mình, trước lúc xuất phát Võ Tam Tư luôn dặn y mãi, phải cho Võ Ý Tông trở thành chủ tướng nghênh chiến với Khiết Đan, để công lớn tiêu diệt Khiết Đan rơi vào tay Võ Ý Tông, mà hiện tại Vương Hiếu Kiệt chuẩn bị tương kế tựu kế, toàn diệt chủ lực Khiết Đan, cứ như vậy Võ Ý Tông có mò ra cũng không có một chút công lao, y trở về ăn nói thế nào với Võ Tam Tư đây?

Tô Hồng Huy thực tại cảm thấy tâm phiền ý loạn, một mặt quân lệnh như sơn, y không thể cãi lệnh của Vương Hiếu Kiệt, mặt khác quyền quý vô tình, một khi y đắc tội Võ Tam Tư, sĩ đồ và vinh hoa phú quý tuổi già của y đều trôi theo nước chảy, y nên làm cái gì bây giờ?

Lúc này, một gã thân vệ ở cửa trướng bẩm báo:
- Tô tướng quân, có người đưa tin cho tướng quân, đang ở bên ngoài chờ!

Tô Hồng Huy ngẩn ra, vội vàng nói:
- Dẫn y vào.

Một lát, thân vệ dẫn theo một gã nam tử tiến vào, nam tử tiến lên khom người thi lễ:
- Tham kiến Tô tướng quân!

- Ngươi là người phương nào? Phụng mệnh của ai đưa tin cho ta?
Tô Hồng Huy liếc mắt đánh giá gã một cái hỏi.

Nam tử từ trong lòng lấy ra một phong thư, hai tay dâng lên cho Tô Hồng Huy:
- Tô tướng quân vừa thấy sẽ biết!

Tô Hồng Huy nhận lấy phong thư, liếc sơ qua, lập tức y cả kinh đứng bật dậy, không ngờ là Võ Tam Tư tự tay viết thư cho y, y vội vàng mở thư, xem kỹ một lần, trong lòng lập tức trở nên nặng nề, Võ Tam Tư trong thư lại cường điệu, nhất định phải để Võ Ý Tông lập nhiều công lớn, nếu Tô Hồng Huy y làm không được, vậy trong danh sách rửa sạch vây cánh Tiết Hoài Nghĩa tiếp theo, y sẽ đứng mũi chịu sào, Tô Hồng Huy lập tức cảm nhận được áp lực cực lớn, chuyện này y nên làm thế nào mới tốt?

Thời gian đã dần dần đến thượng tuần tháng 11, khoảng cách tới ngày Lý Trân lập gia đình chỉ còn lại có mười ngày, Lý Tuyền cũng từ Trường An trở về gấp, toàn lực vì đệ đệ chuẩn bị mở hôn lễ, may quần áo, bố trí động phòng, hôn đường, thuê xe ngựa, tìm đội cổ nhạc, an bài người tiếp tân và người điều khiển chương trình, còn phải viết thiệp mời, vân vân… Loay hoay Lý Tuyền chân không chạm đất.

Lý Trân mấy ngày này đã ở Khẩn La Mật Khổ luyện tập mã cầu, bởi vì chiến sự Liêu Đông, sớm định ra hạ tuần tháng mười tiến hành thi đấu cá nhân mã cầu một lần nữa, cuối cùng định ở ba ngày sau tiến hành, Lý Trân tuy rằng kỹ thuật mã cầu siêu quần, nhưng thật lâu không có sờ bóng trượng, hắn cũng có chút không lưu loát rùi, nhất định phải luyện tập một trận mới được.

'Phanh!' một tiếng giòn vang, trên sân mã cầu Hữu vệ, Lý Trân ngoài năm mươi bước phát một kình xạ, mã cầu đánh ra một đường cong, chuẩn xác bay vào trong cầu môn, xung quanh Nội Vệ sĩ binh xem luyện tập trầm trồ khen ngợi, năm mươi bước đánh bóng vào cầu môn, cho dù là Đậu Tiên Vân cũng không chắc có thể nắm chắc.

Lý Trân vung gậy một cái, hắn cảm giác tay mình cảm không phải quá tốt, mấu chốt là lòng của hắn hơi loạn, mười ngày nữa hắn sẽ làm chú rể vào động phòng rồi, cưới Địch Yến làm vợ, điều này làm cho trong lòng hắn vừa khẩn trương, lại vừa chờ mong.

Đúng lúc này, xa xa một gã kỵ sĩ chạy gấp, chính là Lang tướng Trương Lê, chỉ thấy y vẻ mặt lo lắng, chạy vội tới biên sân bóng ddã hô lớn:
- Tướng quân! Xảy ra chuyện rồi.

Lý Trân nghe thanh âm của y không đúng, liền dừng lại, đang muốn đánh một bóng trượng, giục ngựa chạy ra đón chào, cười hỏi:
- Xem ngươi lo lắng như vậy. Đã xảy ra chuyện gì rồi hả?

- Tướng quân, đã xảy ra chuyện, quân Đường ở Liêu Đông đại bại, Vương đại tướng quân bất hạnh bỏ mình!"

- Hả!

Lý Trân cũng sợ ngây người, hắn một phát bắt lấy tay Trương Lê vội hỏi:
- Rốt cuộc chuyện gì xảy ra?

- Là chủ bộ Trương Thuyết cấp báo, quân Khiết Đan dụ địch xâm nhập, bị Vương đại tướng quân xuyên qua, tương kế tựu kế, y dẫn hai vạn quân làm tiên phong, sát nhập vào quân địch, Tô Hồng Huy dẫn bảy vạn đại quân tiếp ứng, sau đó hai quân trong ứng ngoại hợp, một lần hành động đánh tan Khiết Đan.

Ý nghĩ của Lý Trân xoay chuyển nhanh, đó là một sách lược rất tốt, làm sao lại xảy ra vấn đề được? Hắn lại vội hỏi:
- Vậy làm sao có thể thất bại?

Trương Lê thở dài, oán hận nói:
- Mấu chốt là Tô Hồng Huy không đi tiếp ứng, Vương đại tướng quân bị bao vây, hai quân chém giết một ngày, chỉ có Trương Thuyết dẫn mấy nghìn người liều chết thoát ra, còn Vương đại tướng quân bị vây đến vách núi, bất hạnh rơi xuống vách đá ——

Trong lòng Lý Trân ảm đạm, vì Vương Hiếu Kiệt bỏ mình mà khổ sở, trong lòng hắn cũng phẫn nộ dâng trào, vì sao Tô Hồng Huy không đi tiếp ứng? Đây chính là phản bội theo địch rồi!

- Hiện tại Thánh Thượng ứng đối như thế nào?
Lý Trân lại hỏi.

Trương Lê lắc đầu:
- Ta cũng không biết, nghe nói Thánh Thượng và chính sự đường đang nghị sự khẩn cấp.

Đúng lúc này, phương xa lại có hai gã hoạn quan chạy tới, từ rất xa đã hô lớn:
- Lý tướng quân! Thánh Thượng khẩu dụ, tuyên người lập tức tới chính sự đường.

Lý Trân đã không có tâm tư huấn luyện mã cầu rồi, hắn quay đầu ngựa lại liền chạy về hướng Ứng Thiên Môn.

Đại Đường chính sự đường ở trong Minh Đường, là nơi các tướng quốc thảo luận quân quốc đại sự, lúc này, nữ hoàng Võ Tắc Thiên và vài tướng quốc cùng với Thượng thư các bộ, hơn hai mươi đại thần đang khẩn cấp thảo luận thế cục thế cục Hà Bắc.

Lúc này tình huống của thế cục ở tiền phương so với Trương Lê nói cho Lý Trân còn nghiêm trọng hơn nhiều lắm, sau khi Tôn Vạn Vinh đánh bại Vương Hiếu Kiệt, lập tức suất lĩnh đại quân tấn công mạnh vào Mật Vân, đã công phá huyện Mật Vân, Lạc Vụ Chỉnh tiên phong dẫn mấy ngàn kỵ binh Khiết Đan đột nhập Hà Bắc, dọc đường đốt giết đánh cướp, nhanh chóng xuôi nam.

Suất lĩnh một trăm ngàn đại quân đến Triệu Châu, Võ Ý Tông bị mấy ngàn kỵ binh Khiết Đan dọa cho vỡ mật, dẫn một trăm ngàn đại quân lui xuống phía nam trấn giữ Tương Châu, vô số lương thảo đồ quân nhu rơi vào trong tay quân Khiết Đan, Khiết Đan mấy ngàn kỵ binh chiếm lĩnh Triệu Châu, cũng ở Triệu Châu giết hại mấy vạn dân thường, để thị uy với Đường triều.

Ngay vừa rồi, Võ Tắc Thiên lại nhận được cấp báo Hà Bắc, trấn thủ Du Quan Tô Hồng Huy đã suất lĩnh bảy vạn đại quân cứu viện U Châu, phải chặt đứt thông đạo đại quân Khiết Đan tiến vào Hà Bắc, nhưng quân Đường cũng tại phía bắc U Châu gặp phải quân chủ lực Khiết Đan tiến sát Hà Bắc, hai quân ở vùng Liễu Thành triển khai chiến đấu kịch liệt.

Lúc này khiến Võ Tắc Thiên cực kỳ lo lắng nữa là, một trăm ngàn đại quân của Võ Ý Tông vẫn án binh bất động tại Tương Châu, không chịu Bắc thượng trợ giúp Tô Hồng Huy.

Mà Khiết Đan cùng viện quân người Hề đang liên tục không ngừng dũng mãnh tiến vào U Châu, lúc này lương thảo U Châu của tuyến tiếp viện quân Đường đã bị quân Khiết Đan chặt đứt, bảy vạn quân Đường của Tô Hồng Huy đã lâm vào khốn cảnh.

Chính sự đường yên ắng không tiếng động, Võ Tắc Thiên đang khoanh tay đi qua đi lại, lâm vào trầm tư, các đại thần không dám quấy rầy ý nghĩ của bà.

Thật lâu sau, Võ Tắc Thiên ngẩng đầu liếc mắt nhìn mọi người một cái, bà thở dài nói:
- Các vị ái khanh không cần bận tâm cảm nhận của trẫm, có lời gì cứ việc nói thẳng, Hà Bắc tình thế nguy cấp, trẫm phải mau mau tìm được kế sách cứu nguy cơ ở Hà Bắc.

Địch Nhân Kiệt và Lâu Sư Đức trao đổi ánh mắt một cái, Địch Nhân Kiệt tiến lên khom người nói:
- Bệ hạ, hiện tại vấn đề là, chúng ta ở Hà Bắc có viện quân, nhưng chủ tướng bất lực, vi thần đề nghị bệ hạ lập tức đổi chủ tướng mới, chỉ cần một trăm ngàn đại quân có thể Bắc thượng trợ giúp Tô Hồng Huy, thế cục liền lập tức sẽ có chuyển cơ, ít nhất sẽ không chuyển biến xấu thêm nữa.

Võ Tắc Thiên hiểu Địch Nhân Kiệt muốn chỉ chính là Võ Ý Tông, vốn tưởng rằng Võ Ý Tông có thể có khả năng hơn Võ Du Nghi, lại không nghĩ đến Võ Ý Tông so với Võ Du Nghi càng vô năng hơn, thực tại khiến Võ Tắc Thiên đối với con cháu Võ thị thất vọng sâu sắc, hiện tại bà cũng không thể trông cậy vào Võ thị gia tộc nữa, liền gật gật đầu hỏi:
- Không biết Địch khanh đề cử người nào làm chủ tướng?

Địch Nhân Kiệt vốn định đề cử Lý Đán làm chủ tướng, nhưng ông cũng biết, bây giờ còn một thời gian dài nữa mới đến lúc đó, một khi đề cử dòng họ Lý thị, chắc chắn khiến cho Thánh Thượng cảnh giác, ngược lại bất lợi cho việc làm dịu đi thế cục Hà Bắc.

Ông quay đầu lại nhìn thoáng qua Lâu Sư Đức, liền chậm rãi nói:
- Vi thần đề cử Lâu tướng quốc làm Hà Bắc đạo tổng quản, thống soái một trăm ngàn đại quân Bắc thượng tiến công Khiết Đan.

Địch Nhân Kiệt đề cử Lâu Sư Đức, Võ Tắc Thiên cũng không cảm thấy kỳ quái, Lâu Sư Đức bắt đầu từ quan văn ứng mộ nhập ngũ, tây trưng Thổ Phiên, nhiều lần lập chiến công, được bổ nhiệm làm Vi điện Trung thị Ngự Sử kiêm Tư Mã Hà Nguyên quân, chủ trì đồn điền.

Sau lại thăng nhiệm Tả Kim Ngô tướng quân, đô đốc Phong Châu, năm trước còn ra đảm nhiệm Lũng Hữu chư quân đại sứ, ông tuy là tướng quốc Đại Đường, nhưng đồng thời cũng là danh tướng Đại Đường, có thể đảm đương trọng trách.

Võ Tắc Thiên lại hỏi Lâu Sư Đức:
- Lâu ái khanh nếu như làm chủ soái, có chuẩn bị dùng người nào làm tướng?

Lâu Sư Đức và Địch Nhân Kiệt từng thương lượng trước, sớm định liệu rồi, ông bước ra khỏi hàng khom người thi lễ nói:
- Hồi bẩm bệ hạ, nếu như thần làm chủ soái, thần còn cần bốn vị Đại tướng, thần cần Tả uy Vệ tướng quân Lý Đa Tộ làm tổng quản hậu quân, thống lĩnh hậu cần quân nhu, thần còn cần Hữu uy Vệ tướng quân Sa Trá Trung Nghĩa làm tổng quản tiền quân, suất quân trước đi cứu viện Tô Hồng Huy, Hữu báo thao Vệ tướng quân Hà Ca Mật và Tả báo thao Vệ tướng quân Dương Huyền Cơ làm tả hữu quân tổng quản, có bốn vị Đại tướng thống quân, thần có thể đánh bại Khiết Đan, thu phục Hà Bắc.

Võ Tắc Thiên vui vẻ nói:
- Nếu Lâu tướng quốc tin tưởng như vậy, trẫm thăng chức cho ngươi làm Hà Bắc đạo tổng quản kiêm Thảo Lỗ Đại tướng quân, lập tức dẫn một trăm ngàn đại quân Bắc thượng, đồng thời tiếp quản quân đội của Võ Ý Tông.

- Vi thần tuân chỉ!

Võ Tắc Thiên một lòng thoáng thất vọng, lại hỏi chúng thần:
- Các vị ái khanh, còn có người nào có thượng sách phá địch, cứ việc nói thoải mái.

Lúc này, Thượng Quan Uyển Nhi xoay người thi lễ nói:
- Uyển Nhi cũng có hai kế sách phá địch hiến cho bệ hạ!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.