Đại Đường Song Long Truyện

Chương 585: Lâm trận sợ sệt



Khấu Trọng đi vào Từ Giản, bước lên thành lâu. Dưới bầu trời đầy sao, Vương Thế Sung đứng ở chính giữa đang đánh giá thế trận của Lý Thế Dân. Bên cạnh lão là các tâm phúc đại tướng như Trần Trí Lược, Quách Thiện Tài, Bạt Dã Cương, Trương Chí, Lang Phụng, Tống Mông Thu, và các hàng tướng của Lí Mật như Đoạn Đạt, Đan Hùng Tín, Úc Nguyên Chân, không thấy Dương Công Khanh trong số đó.

Vương Thế Sung thấy Khấu Trọng đi vào, nở nụ cười nói:

- Thiếu Soái nhanh đến bên cạnh Trẫm.

Rồi quay lại các vị tướng lãnh nói:

- Trẫm muốn nói chuyện riêng với Thiếu Soái vài câu.

Chúng tướng lùi ra xa, chỉ còn Vương Thế Sung một mình trên thành lâu.

Khấu Trọng đi đến bên cạnh lão, trong lòng rất muốn đầu tiên chất vấn Vương Thế Sung vì sao lại ngoan tâm vô tình đối phó với Lung Linh Kiều như thế. Sau cùng gã cũng nén được, chậm rãi hỏi:

- Thánh thượng có gì sai bảo?

Vương Thế Sung thần sắc trở nên trầm trọng, trầm giọng đáp:

- Lý Thế Dân không hổ là danh tướng đương thời, đến nhanh hơn dự kiến của ta ba ngày. Nếu không phải Thiếu Soái sớm hôm nay quyết đoán kịp thời, chủ động xuất kích thì khi đại quân của ta vừa đến sẽ bị hắn đánh cho ứng phó không kịp. Tuy không phải vì vậy mà quyết định thắng bại, nhưng cũng sẽ làm dao động tinh thần quân sỹ. Bây giờ mặc dù địch nhân nhiều hơn chúng ta hai vạn, nhưng chúng ta thành cao hào sâu có thể thủ, tình thế thuận lợi hơn nhiều.

Không có Vương Huyền Ứng bên cạnh cản đầu cản đuôi, không khí nói chuyện giữa hai người có phần hòa hợp hơn nhiều. Vốn dĩ, Khấu Vương đều là người biết dùng binh, tránh được rất nhiều những tranh hơi thông thường. Khấu Trọng không trả lời, bởi vì biết lão vẫn còn nói tiếp.

Vương Thế Sung trầm tư một lát, hạ thấp giọng hỏi:

- Còn năm vạn người kia đã đi đâu rồi?

Khấu Trọng trả lời:

- Ta có một câu tận đáy lòng, hy vọng Thánh thượng nghe lọt tai.

Vương Thế Sung quay đầu về phía gã nói

- Nói ra đi!

Khấu Trọng mỉm cười nói:

- Câu đó để sau hãy nói, Thánh thượng gọi ta đến có phải muốn hỏi Tử Lăng tìm ta có việc gì hay không?

Vương Thế Sung nói:

- Chuyện bí mật của huynh đệ ngươi, không nói ra ta cũng không trách.

Khấu Trọng lạnh nhạt nói:

- Tuy là mật thoại, nhưng với Thánh thượng có quan hệ rất lớn. Tử Lăng cho ta biết Thạch Chi Hiên lại vào nhân gian làm ác, mục tiêu của lão là làm cho Khấu Trọng ta không sống được mà rời Lạc Dương, Lý Thế Dân thì không thể về được Quan Trung. Khi đó, thiên hạ có khả năng trở thành đồ trong túi của Thạch Chi Hiên.

Vương Thế Sung thần sắc tỏ ra kinh hãi, một lúc sau ổn định lại, nghiêm trang nói:

- Thiếu Soái ý định thế nào?

Khấu Trọng đáp:

- Nếu như Lạc Dương bị phá, Thánh thượng chỉ cần hướng tới Lý Uyên nói một tiếng đầu hàng, Lý Thế Dân tuyệt không dám động chạm đến người vì quan hệ với Thục Ny. Nhưng Lý Thế Dân tuyệt đối không để lại mạng ta. Lạc Dương rơi vào tay người của Lý Uyên, cùng với Quan Trung hỗ trợ lẫn nhau, Đậu Kiến Đức cũng không thể làm gì được nữa. Khi ấy giá trị lợi dụng của Lý Thế Dân đã hết, hắn cũng sẽ xong đời. Ta nghĩ đơn giản như vậy thôi.

Vương Thế Sung cười lạnh nói:

- Đấy mới chỉ là tính toán của Thạch Chi Hiên, Lạc Dương sẽ không bị hạ được, vĩnh viễn không.

Khấu Trọng nói:

- Những lời từ đáy lòng của ta chính là vì Lạc Dương có giữ được hay không mà nói ra. Nếu như Hoàng thượng có thể bỏ qua hết việc cũ, không để ý tới Lý Thế Dân chia quân đánh phá các thành trì khác, chỉ tử thủ Từ Giản, chúng ta sẽ có cơ hội rất lớn bảo vệ được Lạc Dương.

Vương Thế Sung trầm giọng nói:

- Ngươi có thể hiểu được kế hoạch tác chiến toàn cục của Lý Thế Dân sao?

Khấu Trọng đáp:

- Cái đó rất khó mà sai được. Ngoài năm vạn rưởi quân chủ lực công phá Từ Giản, Lý Thế Dân chia quân lực còn lại làm bốn lộ, trong đó lộ quân theo Hà Dương vượt Đại Hà tấn công Hồi Lạc là quan trọng nhất. Ba lộ còn lại chỉ có tác dụng gây nhiễu loạn để kìm hãm đại quân của Thánh thượng, làm cho người không dám giảm bớt binh lực phòng thủ Lạc Dương. Những đội quân đang giữ các thành trì khác khó mà điều động tới Từ Giản tham chiến được.

Vương Thế Sung ánh mắt nhìn về doanh trại của địch quân phía xa, lẩm bẩm nói:

- Hồi Lạc thành! Hồi Lạc thành!

Khấu Trọng nói tiếp:

- Hiện tại, chỉ huy quân Đường ở Hà Dương chính là Hoàng Quân Hán. Hắn chỉ cần thủ chắc Hà Dương là có thể kìm hãm viện quân của ta, khiến ta tiến thoái không được. Mặt khác, ta không thể thủ chắc Từ Giản. Hiện tại chỉ có một kế là mặc kệ các thành trì khác bị mất, chỉ cần thủ chắc Từ Giản, Lạc Dương sẽ ổn như Thái Sơn. Khi đó, đến lượt Lý Thế Dân thân trong vũng lầy, tiến thoái không được. Chờ tới lúc hắn bị Lý Uyên gọi về, các thành trì bị mất còn sợ gì không lấy lại được?

Vương Thế Sung chăm chú nhìn Khấu Trọng, sau một lúc mở lời:

- Chúng ta có thể thủ chắc Từ Giản chứ?

Khấu Trọng thở dài:

- Có lẽ chỉ có ông trời mới có đủ tư cách trả lời cho Thánh thượng việc này, quan trọng nhất là xem phán đoán và quyết tâm của Thánh thượng. Từ Giản có ý nghĩa to lớn, một khi thất thủ sẽ làm sĩ khí của quân ta bị đả kích nghiêm trọng, hậu quả không thể tưởng tượng được. Đáng sợ nhất lúc đó lại có nhiều La Sĩ Tín, Thánh thượng sẽ nuốt không trôi đó.

Vương Thế Sung quả quyết nói:

- Được! Ta sẽ theo lời Thiếu Soái, toàn lực cố thủ Từ Giản.

Ánh mắt nhìn ra ngoài thành, lão nói một cách chậm rãi:

- Nếu ta đem quân đội giao cho Thiếu Soái toàn quyền chỉ huy, Thiếu Soái có bao nhiêu phần chắc thắng?

Khấu Trọng nghe vừa mừng vừa lo, hiểu là Vương Thế Sung mắt nhìn thấy trận thế của quân Đại Đường, tín tâm mất hết, trong lòng sinh ra tâm lý ỷ lại vào gã. Vương Thế Sung trong lòng hiểu rõ, nếu hôm nay không phải là Khấu Trọng mà đổi lại là lão, tất nhiên không dám nghênh chiến khi quân địch đông hơn gấp mấy lần. May mà Khấu Trọng gã có thể trong thế bí xuất kích thu được thắng lợi nhỏ, khiến cho Vương Thế Sung và các tướng lĩnh đều phát sinh hảo cảm và lòng tôn trọng. Nếu không, Vương Thế Sung tuyệt không nói những lời này.

Khấu Trọng nhìn ánh đèn lửa liên miên trong trận địch, cười ha ha nói:

- Vậy Lý tiểu tử lần này gặp khó khăn rồi!

---oOo---

Lý Thế Dân trầm ngâm:

- Ta không thể hiểu được vì sao ngươi và Khấu Trọng lại có thể ở cùng một chỗ, chỉ cần nhìn cũng thấy hai ngươi tính cách bất đồng. Khấu Trọng lúc nào cũng mưu cầu sự mới lạ, mạo hiển tiến công, tìm cơ hội chinh phục và đả bại đối thủ; còn Tử Lăng ngươi thì không tranh với đời, luôn tìm kiến cuộc sống an bình, tùy ngộ nhi an. Tử Lăng có đồng ý với nhận xét của ta về hai người không?

Từ Tử Lăng nói:

- Ta không hề nghĩ ngươi sẽ nhìn Khấu Trọng như vậy. Thành thực mà nói, đối với những sự việc mới, hắn trong đầu đều tràn ngập tâm lý tìm hiểu, nhưng không phải là không nói lý lẽ. Chỉ là Khấu Trọng có một lý tưởng và cách nhìn riêng, không ai khác kể cả ta có thể thay đổi hắn được.

Lý Thế Dân vui vẻ nói:

- Đây chính là nhận xét của Phi Huyên đối với Khấu Trọng. Nàng muốn ta nói ra cách nhìn với hai người, sau đó mới nói ý kiến của nàng. Phi Huyên chỉ ra rằng, trừ phi ta ở Lạc Dương có khả năng đánh bại Khấu Trọng thậm chí giết được hắn, nếu không tương lai sẽ trở thành cục diện phân chia Nam Bắc. Lúc đó, để giải quyết cục diện này chỉ có một người, đó là ngươi Từ Tử Lăng.

Từ Tử Lăng ngây người một lát, khổ sở nói:

- Nàng nói vậy sao? Phi Huyên đánh giá ta cao quá rồi! Ai! Vấn đề hình thành thế phân chia Nam Bắc không thể chỉ là do một mình Khấu Trọng, mà phải xem cả Tống Khuyết, Tống phiệt và tất cả những người phương Nam luôn muốn chi trì huyết tộc người Hán. Trong tình huống này, có lẽ tiểu đệ cũng không thể làm gì.

Lý Thế Dân thở dài:

- Ta cũng nói với Phi Huyên như thế, nhưng nàng cũng không trực tiếp trả lời ta, chỉ nói rằng khi muôn dân thiên hạ cần nhất thì Tử Lăng nhất định sẽ vì việc nghĩa mà không chối từ.

Từ Tử Lăng cười khổ nói:

- Cái này gọi là tiên tâm khó đoán. Không lẽ Phi Huyên muốn ta đi tìm Khấu Trọng quyết đấu sao?

Lý Thế Dân trầm giọng nói:

- Nói thẳng cho Tử Lăng biết! Ta sẽ cố gắng lần cuối cùng tránh biến Khấu Trọng thành tử địch. Nếu như cố gắng này thất bại, ta sẽ vứt bỏ hết thảy, dùng tất cả lực lượng đối phó hắn. Bằng không, nếu để cho Tống Khuyết và Khấu Trọng kết hợp thành một thì hậu quả sẽ không thể tưởng tượng được.

Y dừng lại một chút rồi nói tiếp:

- Thế Dân thật sự vô cùng cảm kích Tử Lăng vạch trần âm mưu của Thạch Chi Hiên. Ta sẽ cẩn thận ứng phó, không để gian nhân đắc ý, sẽ không đi vào vết xe đổ của nhà Tùy.

---oOo---

Khấu Trọng đi ra khỏi cửa thành, Dương Công Khanh nghênh đón hỏi:

- Lão ta nói gì vậy?

Khấu Trọng thấp giọng đề nghị:

- Đi ra ngoài doanh trại dạo một chút được không?

Dương Công Khanh kêu người đem chiến mã lại. Hai người cưỡi ngựa rời khỏi doanh trại, trên đường gặp Ma Thường. Gã tướng trẻ cười nói:

- Nếu không phải có Thiếu Soái đi cùng, tiểu tướng định ngăn cản Dương lão ra ngoài. Thiếu Soái nên biết Thiên Sách phủ có thói quen phái người tập kích doanh trại đối phương. Đêm khuya liên tiếp đem quân đến khiêu chiến làm nhiễu loạn quân địch, nếu như đối phương rụt cổ không ra thì có thể dương oai diễu võ, nếu như ngươi phát binh truy sát thì có thể trúng phục binh. Hắc! Bất quá hiện tại họ không dám dở trò đó ra, nguyên nhân vì chúng ta có Thiếu Soái trợ trận. Làm Thiếu Soái nổi giận, bọn chúng nhất định sẽ không có chỗ mà trốn.

Khấu Trọng ha ha cười nói:

- Nghe lão ca ngươi nói khiến ta sướng mê, quả là cao thủ vỗ mông ngựa.

Xuất doanh, Khấu Trọng nói:

- Ma Thường thực sự không vừa, hữu dũng hữu mưu. Ta thấy hắn trong thời khắc này vẫn còn nói giỡn được, rõ ràng hắn không hề quan tâm đến chuyện sinh tử.

Dương Công Khanh nói:

- Hắn đúng là nhân tài. Đúng rồi! Vương Thế Sung tìm ngươi có chuyện gì vậy?

Khấu Trọng cùng lão đi lên một ngọn đồi nhỏ, đảo mắt quan sát địa thế, mỉm cười nói:

- Vương Thế Sung có ý sợ rồi!

Dương Công Khanh ngẩn ngơ nói:

- Hiện giờ chưa chính thức cùng Lý Thế Dân giao chiến mà lão đã sợ rồi. Vậy thì còn đánh đấm gì nữa?

Khấu Trọng nói:

- Vương Thế Sung đã đánh qua trận nào lớn thế chưa? Trước kia lão thắng trận là đều lấy mạnh đánh yếu, thay Dương Quảng đi trấn áp đáp nghĩa quân kém cỏi, trận đánh với Lý Mật là ta và Dương Công đánh thắng cho lão. Lần này đụng phải một Lý Thế Dân nổi danh thiên hạ, quân lực mạnh hơn ta, huấn luyện tốt hơn ta, thủ hạ mãnh tướng như mây, mưu thần như mưa. Ở Lạc Dương tránh sau tường thành Vương Thế Sung còn khá một chút, chứ tại bình nguyên giao chiến thì tên nhát chết này làm sao mà không hoảng sợ. Mẹ nó chứ!

Dương Công Khanh không hiểu hỏi:

- Nếu thực sự Vương Thế Sung sợ hãi trong lòng thì cũng sẽ không nói cho ngươi chứ?

Khấu Trọng mắt vẫn quan sát đèn lửa trên doanh trại địch, mỉm cười giải thích:

- Tên hồ ly đó đương nhiên sẽ không thổ lộ tâm tư với ta, chỉ mời ta ngày mai ở bên cạnh hiến kế, chẳng khác nào gián tiếp thay lão chỉ huy quân đội. Đối với một kẻ như Vương Thế Sung, nếu không phải là khiếp chiến thì sẽ không an bài thế.

Dương Công Khanh kinh ngạc nói:

- Ngày mai! Lý Thế Dân trận cước chưa ổn, sẽ không công thành nhanh thế chứ?

Khấu Trọng trầm giọng:

- Đây chính là sách lược của ta. Ngày mai Lý Thế Dân đến đánh cũng tốt, không đến cũng tốt. Chúng ta cũng sẽ xuất binh bày trận thị uy, dụ Lý tiểu tử đến thăm dò hư thật thế nào. Nếu như hắn là con rùa rút đầu không ra, chúng ta sẽ tự diễn một trận, còn nếu như hắn dám nghênh chiến thì sẽ bị chúng ta dắt mũi đưa đi.

Dương Công Khanh hít một hơi dài rồi nói:

- Sợ rằng Thiếu Soái đã đánh giá qua cao năng lực chiến đấu của quân ta rồi. Tại nơi đồi núi này, có thể thắng thì mới tiến đánh, còn nếu không sẽ rơi vào tình cảnh binh bại như núi đổ, nếu như bại thế đã thành, sẽ khiến toàn quân bị tiêu diệt. Quân đội Đông chinh của Lý Thế Dân lần này đã được tuyển chọn trong sáu mươi vạn đại quân của Đường thất, là quân tinh nhuệ trong tinh nhuệ. Nếu chúng ta không dựa vào thành trì tác chiến thì thật là bất trí, Thiếu Soái suy xét cho kỹ.

Khấu Trọng thong dong cười nói:

- Ta không có hy vọng ngày mai đánh bại đại quân của Lý Thế Dân, nhưng muốn thắng một trận, không mạo hiểm thì làm sao mà làm được? Nếu để Đường Quân tinh nhuệ đến đánh, không bằng chúng ta tiên phát chế nhân. Ngày mai nếu có thể đấu ngang với họ, bên ta quân tướng sỹ khí đại tăng, địch nhân tất nhiên sẽ ngược lại.

Tiếp theo hạ thấp giọng nói:

- Dương Công đừng trách ta nói thẳng. Bên ta trên là Thống soái, dưới là binh sĩ, đại đa số đều nghĩ Đường quân như cách nghĩ của Dương công, trong tâm xem việc đến Từ Giản này chỉ là để đánh theo lệ, cuối cùng là phải quay trở về Lạc Dương. Ta lại không nghĩ như thế, hãy để cho Lý tiểu tử ở đây thưởng thức một chút thủ đoạn của Khấu Trọng ta.

Dương Công Khanh trầm ngâm tán thưởng, thở dài:

- Ta bây giờ càng lúc càng hiểu được chỗ khác nhau giữa Thiếu Soái và bọn ta. Nhưng Vương Thế Sung tên tiểu tử nhát gan đó có dám đem thân mạo hiểm không?

Khấu Trọng bật cười:

- Ai bảo lão muốn làm Hoàng Đế, vậy thì phải đem vốn ra mà đặt chứ! Đi! Chúng ta nhìn quanh xem, chuẩn bị tốt cho cuộc đại chiến ngày mai.

---oOo---

Lý Thế Dân tự thân tiễn Từ Tử Lăng ra ngoài, đi theo có Trưởng Tôn Vô Kị, Uất Trì Kính Đức, Bàng Ngọc, La Sĩ Tín và hơn mười thân binh hộ giá.

Từ Tử Lăng e ngại nói:

- Thế Dân huynh không cần tiễn nữa!

Lý Thế Dân vui vẻ nói:

- Ta chỉ thuận đường thôi! Theo lệ ta muốn đến quan sát chiến trường một chút, chọn chỗ phá thành. Ta tặng cho Tử Lăng một con ngựa có được không?

Từ Tử Lăng lắc đầu:

- Ta muốn được tự đi, Thế Dân huynh không cần khách khí.

Lý Thế Dân quay lại nói với chư tướng:

- Các ngươi ở đây.

Sau đó y cùng với Từ Tử Lăng đi xa hơn mười bước, thấp giọng nói:

- Còn nhớ vị Thường Thiện ni ở Trường An Ngọc Hạc am không? Thông qua bà ta có thể báo tin đến cho Phi Huyên đang ở Từ Hàng Tịnh Trai. Ai! Chuyện Thạch Chi Hiên ngươi xem có nên cho nàng biết không?

Từ Tử Lăng tâm thần chấn động, đột nhiên Sư Phi Huyên không như trước kia xa xôi không thể với đến nữa. Ít nhất cũng đã có biện pháp liên lạc với nàng!

Lý Thế Dân nói tiếp:

- Tử Lăng cứ tùy tình hình mà làm thôi!

Sau đó lại ngập ngừng nói:

- Khi Tử Lăng quay về Trường An, có thể giúp ta một việc không?

Từ Tử Lăng tập trung tinh thần, nói:

- Chỉ cần có thể làm được, ta nhất định sẽ giúp Thế Dân huynh.

Lý Thế Dân hai mắt lộ tinh quang, trầm giọng nói:

- Làm cách nào loại trừ Duẫn Tổ Văn và những kẻ tinh thông ‘Thất châm chế thần’, loại tà thuật này đối với ta uy hiếp rất lớn.

Từ Tử Lăng trong lòng thầm đồng ý đó thực sự là cung hình đáng sợ, kể cả những hán tử mạnh mẽ nhất cũng không chịu được. Nếu như tâm phúc của Lý Thế Dân thụ hình, không chừng sẽ đem hết bí mật của hắn cung khai ra. Ví như những việc Lý Thế Dân đối phó với Kiến Thành, Nguyên Cát bị công khai ra, Lý Uyên sẽ xử trí hắn thế nào đây?

Gã lặng lẽ nói:

- Việc này cứ để ta lo.

Lý Thế Dân cười khổ nói:

- Ta một mặt cầu ngươi giúp đỡ, mặt khác lại quyết giết chết huynh đệ ngươi! Tử Lăng ngươi coi Lý Thế Dân ta thế nào đây?

Từ Tử Lăng không biết nói sao, cũng cười khổ với hắn đáp:

- Hai việc không thể đặt lẫn với nhau được, ta chỉ cần nghĩ thế thôi.

Lý Thế Dân lại nói:

- Còn có Dương Văn Can nữa, Kinh Triệu liên minh tuy đã tan rã, nhưng thế lực của tên này vẫn còn, bất quá từ minh chuyển sang ám. Một ngày chưa trừ khử hắn, hậu hoạn sẽ vô cùng. Trong tình huống bình thường, họ Dương không có tác dụng gì nhiều, nhưng ở Trường An, khi mà Phụ hoàng hoàn toàn đứng về Kiến Thành, Dương Văn Can và thủ hạ của hắn là một lực lượng không nhỏ, không thể không tính đến.

Từ Tử Lăng nói:

- Ta sẽ có cách bắt hắn, kết thúc một nỗi lo của Thế Dân huynh.

Lý Thế Dân dùng hai tay nắm chặt tay gã, nói:

- Tử Lăng bảo trọng!

---oOo---

Khấu Trọng và Dương Công Khanh chạy một vòng lớn, xuyên qua khu rừng phía Bắc, đến rừng cây phía rìa bên kia thì dừng ngựa xem xét.

Dương Công Khanh cười nói:

- Thiếu Soái ngươi có nắm chắc không?

Khấu Trọng gật đầu đáp:

- Bây giờ đúng là nắm chắc hơn nhiều.

Sau đó gã chỉ vào một ngọn đồi nhỏ giữa hai bên doanh trại nói:

- Nếu là Lý Thế Dân, ta sẽ chọn ngọn đồi kia làm đài chỉ huy, có thể quan sát toàn cục, lại không hề sợ bị tập kích.

Dương Công Khanh nói:

- Nếu chúng ta chiếm ngọn đồi đó trước thì sao?

Khấu Trọng lắc đầu:

- Chúng ta không thể miễn cưỡng được, chỉ có thể như sáng nay dựa vào thành bày trận, vừa tiện tiến công thoái thủ. Trừ phi Lý Thế Dân dám nghênh chiến, chúng ta sẽ lên đồi diệu võ dương oai, diễn kịch một lúc rồi lui. Hắc! Cảnh tượng chiến trường lúc đó... Ý!

Dương Công Khanh cũng nhìn thấy hơn hai mươi thớt ngựa xuất hiện trên đỉnh đồi.

Khấu Trọng tụ công vào hai mắt, ngưng thần quan sát, chấn động nói:

- Lý tiểu tử sẽ không cho ta tiện nghi thế chứ! Hình như có hắn trong đó.

Dương Công Khanh chấn động nói:

- Nếu thật sự là Lý Thế Dân đi quan sát chiến trường, người đi theo hắn khẳng định là nhất lưu cao thủ, chúng ta chỉ có hai người xem chừng sẽ bị thiệt thòi.

Khấu Trọng lắc đầu nói:

- Không phải hai người, mà là mình ta, Dương Công chỉ cần ở chỗ này áp trận. Nếu như ta đủ nhẫn tâm chém chết Lý tiểu tử, đêm nay chúng ta có thể quay về Bành Lương rồi. Con mẹ nó chứ! Ta rốt cuộc có thể động thủ trong tình huống này không đây? Nói cho cùng, tính ra ta và Lý tiểu tử cũng từng có giao tình.

Dương Công Khanh nói:

- Trên chiến trường không phải địch chết thì ta vong, không nói nhân tình được, lại càng bất chấp thủ đoạn. Vấn đề là Thiếu Soái thực sự tự tin đối phó ngần đó người chứ? Không bằng ta trở về gọi thêm một đám hảo thủ đến trợ trận cho ổn thỏa.

Khấu Trọng nói:

- Thời cơ chỉ có một, qua đi không hề quay lại. Huống chi nếu một đám đông binh mã thanh thế to lớn đánh đến, tất sẽ đả thảo kinh xà. Xem ta đây.

Nói xong phi thân xuống ngựa.

Dương Công Khanh chấn động, nhoài người giữ chắc đầu vai gã, khuyên nhủ:

- Nguy hiểm lắm!

Khấu Trọng nhìn lên trời, mỉm cười nói:

- Dương Công dường như đã quên ta từng đối mặt với thiên binh vạn mã của Hiệt Lợi mà không sợ. Đằng này chỉ có hơn hai chục tinh binh mãnh tướng, dọa người khác thì được, nhưng Khấu Trọng ta thì không đặt ở trong mắt.

Dương Công Khanh bị sự tự tin của gã thuyết phục, buông tay ra.

Khấu Trọng thân nhẹ như mây phóng ra ngoài rừng, dựa vào đám cỏ cao yểm hộ, thân hình như quỷ mị âm thầm tiến đến gần đám ngựa của địch.

(Hết chương)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.