Đại Đường Tiểu Lang Trung

Chương 29: Mai thôn trị bệnh (4)



Tả Thiếu Dương gạt đám đông nhiễu sự, nói lớn: - Phải làm nó tỉnh lại tự ho ra đờm mới đưa vào thành tìm danh y cứu chữa được, nếu không không kiên trì được lâu đâu, tránh ra, để nó xuống cho ta kiểm tra.

Tài chủ béo lúc này có bệnh vái tứ phương, bảo nha hoàn tránh ra, Tả Thiếu Dương vừa bắt mạch vừa quan sát triệu chứng, hỏi: - Phát bệnh thế nào?

- Mấy ngày trước nó bị nhiễm lạnh, sau đó sốt nóng ho, hắt hơi chảy nước mũi, đưa vào thành xem, đã uống thuốc.

- Uống thuốc gì rồi?

- Là Huệ Dân Đường, kê đơn gọi là ... Là gì nhỉ?

Tài chủ béo quay đầu hỏi thiếu phụ, thiếu phụ đó không nhớ, may là nha hoàn thiếp thân sắc thuốc trí nhớ tốt trả lời: - Hình như là ma hoàng gì gì đó thạch cao, tên dài lắm, nô tỳ không nhớ hết.

- Có phải là Ma hoàng hạnh nhân cam thảo thạch cao thang không?

- Đúng, đúng rồi, là nó đấy.

Tả Thiếu Dương thầm chửi ầm lên trong lòng thằng cha nào đặt cái tên dài như vậy, thuốc này chính là Ma hoàng thạch cam thang, chuyên trị phổi nhiệt ho khan, thích hợp để đuổi phong tà, coi như dùng thuốc đúng rồi, hỏi tiếp: - Hiệu quả ra sao?

Tài chủ béo thấy Tả Thiếu Dương gọi được tên thuốc thì tin rồi, trả lời tử tế: - Thuốc rất tốt, sốt giảm ngay, cho nên ta đưa về nhà, không ngờ sáng nay bệnh đột nhiên nặng lên, nóng dữ dội, cho uống thuốc không hiệu quả gì nữa. Đang định đưa vào thành tìm đại phu xem thì nó đột nhiên co giật rồi thành ra thế này.

Tả Thiếu Dương nghe xong thì bắt mạch cũng xong: - Bị cảm lạnh nhậm vào phổi rồi, dẫn tới sốt cao gây kinh phong, phải cho nó khạc đờm ra đã ... Làm sao đây?

Triệu chứng này đã nguy cấp lắm rồi, đờm quá nhiều, thuốc thang không ăn thua nữa, chỉ có cách phẫu thuật mở khí quản, đây là tiểu phẫu, làm nhoắng cái là xong, nhưng đó là thời hiện đại, còn thời này sao làm được.

Tài chủ béo thấy Tả Thiếu Dương không biết làm cách nào, chân tay khua khoắng loạn lên, quay sang hỏi lão giả chống quải trượng: - Cha, cha ... Bây giờ phải làm sao?

Lão giả trấn tĩnh hơn, hỏi: - Tiểu lang trung, lệnh tôn đại nhân đâu rồi, phiền mời lệnh tôn tới nghĩ cách.

Tả Thiếu Dương không tin cha mình có cách nào hơn mình được, vẫn quay đầu chỉ Tả Quý đang thong dong như đi bộ tiêu cơm: - Cha ta đang tới.

Lão giả cùng tai chủ béo cùng chạy tới khom người cực kỳ cung kính: - Lão lang trung, con chúng tôi bị bệnh, tiểu lang trung nói là kinh phong, phiền ngài cứu cho.

Tả Quý vuốt râu "ừm" một tiếng rất vững vàng thực tế trong lòng tim đang đập loạn xạ, ông ta cũng chưa bao giờ gặp phải ca kinh phong cấp cứu thế này, chẳng biết chữa làm sao. Nhưng đã gặp phải không thể nói không biết chữa, thế thì giấu mặt vào đâu, nhưng mà chữa bừa làm lỡ dở người ta đưa con đi trị bệnh thì tội càng lớn.

- Đúng là cấp kinh phong, cái này ... Chúng tôi đi tuần y, chỉ mang theo vài thứ thuốc đơn giản, không có thuốc ở phương diện này, nhanh đưa vào thành đi. Bao năm hành nghề, Tả Quý cũng rất có kinh nghiệm dấu dốt:

- Lão lang trung, cứu một người hơn xây tháp bảy tầng! Mong ngài ra tay cứu giúp ... Con, mau đưa tiền chữa bệnh, nhanh.

Thì ra là lão giả lúc nãy nghe Tả Thiếu Dương nói rất đúng bệnh, đúng thuốc, cho nên tin rồi, dù sao thời đó linh y dựa vào mồm mép lừa gạt tiền thuốc không nhiều, đại đa số có kiến thức, hơn nữa đều có một vài bí phương trị quái bệnh, làm linh y đôi lúc không phải do cùng đường hết cách, mà cũng là cách vân du để tăng cường mở mang kiến thức, tiện thể hành y cứu người kiếm tiền. Tả Thiếu Dương còn trẻ như vậy đã có bản lĩnh, cha y chắc chắn càng hơn người, nói không mang thuốc chỉ là cớ thôi, người có tài thường làm cao mà, phải thể hiện lòng thành trước.

Tài chủ béo sờ hông, không mang tiền, tài chủ nông thôn như ông ta, có ai lại đi đâu cũng mang cái túi tiền nặng trịch làm gì, vội quát: - Quản gia, mau lấy tiền đưa lão lang trung.

Viên quản gia chính là người lúc nãy đi gọi hán tử trong thôn, mở túi tiền ra, theo thói quen định đếm bị tài chủ béo cướp ngay lấy đá cho một cái, không nhìn, đưa cả túi tiền căng phồng cho Tả Quý: - Lão tiên sinh, đây chỉ là chút tâm ý thôi, nếu cứu được khuyển tử sẽ có trọng tạ.

Tả Quý không chữa nổi thì nào dám nhận: - Không không, lão hủ không có ý đó, lão hủ tuần y đều là trị bệnh trước, có hiệu quả mới thu tiền.

Nhưng Tả Quý nói thế tài chủ béo lại càng nghe thành ông ta tự tin chữa được bệnh, thế là nhét ngay tiền vào lòng Tả Thiếu Dương, quỳ xuống van xin: - Tiểu huynh đệ, xin cậu nói giùm, để lệnh tôn cứu tiểu nhi.

Tả Thiếu Dương nãy giờ vắt óc nghĩ cách mà không ra đây, lòng như lửa đốt, đang lúc lơ ngơ bị ấn cái gì đó vào lòng, ôm lấy luôn.

Lão giả mừng rỡ bỏ cả quải trượng ra vái: - Lão lang trung, đa tạ ngài.

Tả Quý cưỡi hổ khó xuống, hết chẩn mạch lại xem lưỡi, tay không biết là đang vuốt râu hay là bứt râu, mọi người nhìn cả vào ông ta.

- Ừm, đứa bé này nhiều đờm, lấy Tam vật bạch hoàn ra thử xem sao? Tả Quý chỉ biết thử:

Tâm vật bạch hoàn là thứ thuốc thường dùng để phá đờm thông họng, nghe qua thì cũng là đúng bệnh, nhưng đứa bé này cần gấp không chỉ là vấn đề hóa đờm, mà áp cơn co giật động kinh, đây là vấn đề an thần, cần làm đứa bé tỉnh lại khạc đờm ra, nếu không chỉ còn cách phẫu thuật, phẫu thuật thì khỏi nghĩ tới nữa.

Tả Thiếu Dương nghe cha mình nói mới sực nhớ đêm qua mình còn phối trí ít thuốc cần dùng gấp, trong đó có Tử Tuyết giúp thanh nhiệt tỉnh thần, có hiệu quả nhanh, đây là thuốc dùng cấp cứu, không phải trị bệnh, chỉ muốn tát mình một cái, khó trách y, giống Tả Quý, Tả Thiếu Dương đã bao giờ phải ứng phó với những ca bệnh sinh tử như thế này đâu, nên gặp chuyện không tránh khỏi luống cuống.

Mừng rỡ mở hộp thuốc ra, lấy một viên Tử Tuyết hoàn, tới bên cạnh đứa bé, cúi ráp người xuống nói: - Tiểu thiếu gia, ngoan, mau nuốt viên thuốc này.

Còn may đứa bé mới phát bệnh, thần trí vẫn còn, chưa hôn mê, nếu không nuốt được thì phiền toái lớn, chỉ có cách thông qua mũi cho thuốc vào dạ dày, kỹ thuật này Tả Thiếu Dương đã học, nhưng cấp bách thế này không có cách nào tìm thứ thích hợp làm ống thông thuốc.

Đứa bé mở miệng rất gian nan, Tả Thiếu Dương bóp hai má nó, cho thuốc vào, lấy hồ lô đeo bên hông, đổ nước, miễn cưỡng nghe ực một cái, thuốc vào rồi.

Tả Thiếu Dương cảm giác người nhẹ đi mấy cân, xách rương lên, giục: - Được rồi, giờ đưa vào thành, cha con ta đi theo tiện chiếu cố.

Tài chủ béo thấy y tinh thần trách nhiệm như thế, còn sẵn lòng đi theo vào thành, cảm động không thôi: - Đa tạ tiểu huynh đệ, đa tạ lão tiên sinh.

Mấy điền hộ khiêng giường mềm bốn chân đi nhanh khỏi thôn, tài chủ béo và thiếu phụ đi trước, cha con Tả Thiếu Dương theo sau, rời thôn, hai ngày qua trời đổ tuyết không ngừng, rời thôn không còn đường lát đá nữa, đường sình lầy vừa trơn vừa dính, nên không thể đi nhanh được, ai cũng nóng lòng.

Đi được một tuần hương thì đứa bé trên giường ho kịch liệt, tài chủ béo mặt trắng bệch, vội bảo dừng lại, thiếu phụ cuống cuồng quay người, trượt chân ngã oạch xuống bùn, bộ váy áo lụa đẹp đẽ lấm lem hết, đường trơn, không đứng lên được, cứ thế bò tới: - Con ơi, con làm sao rồi?

Tả Quý đi sau lớn tiếng nói: - Ho được là tốt, tránh ra cho nó ho, ho thì đờm mới ra, khí quản mới thông.

Phu thê tài chủ béo mới chuyện lo thành mừng, thiếu phụ đỡ nhi tử, vỗ lưng cho nó.

Tả Thiếu Dương đi nhanh tới, gạt hai người họ ra: - Để ta xem nào ... Cha, đứa bé đã đỡ sốt, co giật cũng giảm nhiều, ho được không ít đờm, thuốc của cha thật hiệu quả.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.