Đại Đường Tiểu Lang Trung

Chương 60: Tìm ra nguồn cơn



- Có có. Lý Đại Tráng vội ra mở cửa: - À, Giả quản gia, tiểu lang trung đây này.

Đi vào chính là lão quản gia của Giả tài chủ, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, thở không ra hơi: - Tìm … tìm … thấy cậu rồi, may quá, nhanh … nhanh lên, cha cậu tìm đó.

- Có chuyện gì thế? Tả Thiếu Dương rời giường kéo ông ta ra chỗ khác hỏi:

- Là thiếu gia ... Lại phát bệnh rồi, toàn thân co giật, không thở được nữa, Tả lang trung bảo chúng tôi gọi cậu ... Cậu về, không biết cậu ở đâu, tìm, tìm khắp nơi, cuối cùng cũng thấy, cậu mau đi đi.

Không đợi cho ông ta vất vả nói xong thì Tả Thiếu Dương đã ôm rương thuốc chạy mất.

Nhà Giả tài chủ ở đầu Mai thôn, gần lại dễ tìm, Tả Thiếu Dương chạy thẳng vào hậu viện, cả nhà đốt hết đèn đuốc lên rồi, nha hoàn kia vẫn đứng đợi ở cửa, thấy y mừng rỡ: - Tiểu lang trung về rồi.

Không ngờ mình nổi hứng đi chơi khiến người ta phải đợi trong đêm khuya gió lạnh, có điều giờ không phải lúc áy náy, Tả Thiếu Dương hỏi: - Tiểu thiếu gia đâu?

- Tiểu lang trung theo nô tỳ. Nha hoàn đi trước dẫn đường.

Tả Thiếu Dương còn chưa vào tới nơi đã nghe thấy tiếng Giả phu nhân khóc lóc gọi con mình, vén rèm dầy đi nhanh qua, thấy bốn năm nha hoàn đứng trong mặt mày lo lắng, giữa phòng đặt chậu than lớn, cháy mạnh làm cả phòng ấm áp, thiếu phụ ngồi trên giường ôm con khóc lóc.

Tả Quý nhìn thấy con vào, hừ một tiếng: - Con chạy đi đâu thế hả?

Tả Thiếu Dương trả lời qua loa: - Con đi xem bệnh cho Lý đại nương ... Đứa bé sao rồi?

Thiếu phụ chỉ biết ôm con khóc chả nói được gì, Giả tài chủ mặt như đưa đám: - Ngủ tới khuya lại sốt, nóng lắm, ta phái người đi gọi lệnh tôn, đang xem bệnh thì tiểu nhi đột nhiên co giật, họng có đờm mà không ho ra được, không thở được, lệnh tôn phải dùng cách cũ lấy đờm ra mới đỡ hơn.

- Uống dược hoàn ta cho chưa?

- Uống rồi, vừa uống xong.

- Hẳn là có hiệu quả, đợi xem.

Một lúc sau đứa bé hơi giảm sốt, ít cho giật hơn, nhưng vẫn ho, hơi thở ngắn mà gấp, mặt xám ngoét, dấu hiệu thiếu dưỡng khí quá rõ ràng.

Tả Thiếu Dương thấy thiếu phụ ôm con rất chặt, đứa bé vốn mặc dày, lại thêm chăn quấn quanh người, mặt che quá nửa, chắc chắn ảnh hưởng tới hô hấp, mà phòng đốt than thế này, nói gấp: - Phu nhân, mau buông đứa bé ra, phu nhân siết như thế, nó không thở được.

Thiếu phụ đó khóc tới mê muội, chẳng để ý tới xung quanh, cứ ôm chặt lấy con, Tả Thiếu Dương nói lần nữa không ăn thua. Giả tài chủ quát: - Tiểu lang trung bảo ngươi buông con ra, không nghe thấy à?

- Hả? Thiếu phụ bấy giờ mới ngẩng đầu nhìn Giả lão gia:

Giả tài chủ giật luôn đưa bé, thiếu phụ không biết ông ta định làm gì, theo bản năng giữ chặt lấy, Giả tài chủ không giật được, đứa bé càng tím tái, sôi máu cho thiếu phụ một cái tát mới đoạt được đứa con, cởi chăn quấn con mình ra hỏi: - Tiểu lang trung thế này được chưa?

Ba bốn nha hoàn nhào tới giữ lấy thiếu phụ đang kêu gào đòi con, Tả Thiếu Dương kệ, cởi cúc cổ áo thít chặt cổ nói ra, kéo sang hai bên: - Phải thế này mới ... Ấy, cái gì thế này?

Đứa bé có mấy nốt chấm màu tim tím, đưa tay quệt, không đi, lòng máy động, Tả Thiếu Dương lấy cái miếng đè lưỡi trong rương ra, cậy miệng đứa bé xem, ở trong khoang miệng, phần má trong cũng thấy mấy cái nốt nhỏ.

Nhìn thấy mấy cái nốt này, Tả Thiếu Dương thấy thông suốt hết cả rồi.

Đây là bệnh sởi.

Nói cách khác thằng bé này bị sở làm sốt cao viêm phổi cho nên mới co giật.

Bệnh sởi là bệnh mang tính lây truyền phổ biến nhất của nhi khoa, thời gian đầu rất giống cảm , sốt cao, ho, chảy nước mắt, thiếu phụ này ôm con khư khư cho nên cả Nghê đại phu cũng không được khám kỹ mới coi là cảm sốt cho thuốc.

Cứ thế không tìm ra nguồn gốc bệnh nên nó mới tái phát liên hồi, càng lúc càng nặng, bây giờ mới phát hiện ra.

Có phát hiện trọng đại này, Tả Thiếu Dương phấn chấn hẳn lên, xã hội hiện đại do tiêm phòng sởi từ khi sinh ra cho nên gần như không bóng dáng bệnh này nữa, Tả Thiếu Dương học tập cũng không chú ý tới cách chữa trị loại bệnh sắp chìm vào quên lãng này. Nhất thời không biết phải trị ra sao, quyết định xem ý kiến cha mình thế nào đã hẵng nói, dù sao kinh nghiệm cha mình không xem thường được, chỉ mấy nốt nói: - Cha, cha xem đây là cái gì?

Dù thời nào thì bệnh sởi cũng là bệnh thường thấy ở trẻ con nên đa phần y giả biết trị liệu, Tả Quý xem kỹ gật gù, lần này tự tin lắm, ung dung nói: - Đó là ma chẩn, chẩn độc hãm vào người, phế phổi bế ngạt, đờm nhiệt nhiễu tâm, gây ra nguy chứng. Ắt phải thấu chẩn đọc, khai thông phổi bế.

Tả Quý lớn tiếng bảo lấy giấy bút, Giả tài chủ không hiểu gì, thấy thần sắc cha con họ thì chừng như tìm ra nguồn bệnh rồi, mau chóng thúc giục nha hoàn, cả bàn giấy mực bút đưa tới tận nơi, ông ung dung kê đơn đưa cho Tả Thiếu Dương.

Tả Thiếu Dương nhận lấy xem nhanh, không nhận ra đơn thuốc này, chắc là phương thuốc kinh nghiệm của cha y, liền dựa vào thành phần của nó mà phân tích, cha dùng khương hoạt và ma hoàng, đây là bệnh do dương độc, không thể dùng thứ thuốc nhiệt, cha lại đi trái quy tắc, dám dùng thuốc thế này ắt phải chứng thực là hữu hiệu qua thực tế.

Xem tiếp phía sau còn tang diệp, bạc hà, ngưu bàng tử, đạm đậu thị, cát căn đều là thứ thuốc mát giúp tản nhiệt, liều lượng dùng cao nhất, còn có chiết bối mẫu, thiên trúc dùng hóa đờm, giảm ho.

Đơn thuốc này dùng rất đúng bệnh, nghĩ một chút Tả Thiếu Dương quyết định thêm cương tàm, câu đằng và xương bồ để trị hôn mê và co giật, còn phối hợp với thuốc của cha tăng thêm tác dụng hóa đờm, bốc thuốc xong còn cho cả liên tâm vào để an thần.

Tả Thiếu Dương không sợ nhiều thuốc làm xung đột hay loạn, vì y nắm được thành phần rõ ràng từng thứ thuốc, điều này y hơn hẳn y giả xưa.

Có điều Tả Thiếu Dương chỉ là vua lý thuyết, dù cân nhắc kỹ càng thuốc không có vấn đề, song lòng vẫn chưa yên, còn Tả Quý thì sau khi biết nguồn bệnh ở đâu thì cực kỳ tự tin, thấy con mình mặt nơm nớp lo sợ thì vuốt râu cười: - Không hề gì, vè ngủ đi, mai sốt giảm rồi sẽ khỏe thôi. Nói xong làm ra phong phạm cao nhân, chắp tay sau lưng, đủng đỉnh về phòng.

Giả tài chủ thấy bộ dạng như khống chế càn khôn trong tay của Tả Quý cũng yên tâm hẳn, nói với Tả Thiếu Dương: - Tiểu lang trung, cậu về nghỉ đi, bên này có nha hoàn và bà tử chiếu cố, có vấn đề gì sẽ gọi ngay.

Tả Thiếu Dương gật đầu, sờ trán đứa bé lần nữa, vừa mới dùng thuốc, cái này gọi là bệnh tới như núi lở, bệnh đi như tằm nhả tơ, cho nên sao có thể nhanh như thế, thuốc uống rồi, chỉ có thể đợi thôi.

Nhà Giả tài chủ rất giàu, cha con Tả Thiếu Dương mỗi người một phòng riêng biệt, nha hoàn đặc biệt nhiều, về phòng rồi nha hoàn hầu hạ y chuẩn bị một thùng nước nóng lớn, còn muốn giúp y kỳ cọ, nha hoàn này rất xinh xắn, trắng trẻo, hơn rất nhiều nha hoàn khác mà Tả Thiếu Dương thấy, có lẽ Giả tài chủ chuyên môn phái tới.

Tả Thiếu Dương một thân đồng tử công luyện mấy chục năm trời, nếu để nàng hầu hạ chắc thất thân mất, vả lại y cũng không quen, ngượng đỏ mặt bảo nàng không cần nữa, nha hoàn đó cười khúc khích đi vào phòng trong.

Vào đó làm gì? Chả lẽ lát nữa còn muốn hầu hạ mình ngủ, cái này từng nghe nói, nhà giàu xưa hay làm thế tỏ ý tôn trọng khách quý, không ngờ mình được đãi ngộ này, có nên tiếp nhận không? Nghĩ thôi đã thấy khẩn trương, Tả Thiếu Dương vẫn còn thuần khiết lắm, muốn biến thành không thuần khiết phải có chút thời gian, ngâm mình trong nước y thầm ra quyết định, nếu thật sự Giả tài chủ phái nàng tới có y kia thì mình nửa đưa nửa đẩy, cầm thú thì cầm thú vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.