Đại Mạo Hiểm Chi Thập Nhị Kim La

Chương 52






Đám Khải Khải hai mặt nhìn nhau, nhìn toàn bộ sơn động bị đất đá chôn vùi, bên ngoài mặt trời vừa ló rạng, ánh nắng sớm bao phủ lên cánh rừng. Mọi người nhìn nhau, phát hiện cũng không có bị thương, mới thở ra một hơi.

"Thực sự là hoang đường." Sử Diễm Phỉ lắc đầu, "Quá lãng phí một ngày, chạy đến thâm sơn cùng cốc lãng phí thời gian."

"Trờ về đi." Khải Khải nói, "Viên kim đan để bên ngoài một tháng, nó sẽ không còn thể khôi phục lại, đến lúc đó sẽ không nói lên tranh chấp." Tất cả mọi người đều gật đầu, cùng nhau trở về, xe vẫn con ở đường vào, mọi người lên xe, lên đường trở về.

Trên đường, Khải Khải nhìn túi kim đan nói, "Tạo ra cả một tòa thành Hoàng Kim chỉ vì thứ này."

"Viên đan này còn có một tên nữa." Diệp dựa vào ghế sau xe jeep nói, "Gọi là lòng tham không đáy đan!"

......

Sau khi về tới tòa thành của Troy, mọi người hưởng thụ cuộc sống nhàn nhã tự do, nếu Hạng Vũ đã chết trong thành Hoàng Kim, thì vấn đề nuôi dưỡng Đông Đông cũng không cần lo lắng nữa, mọi người gỡ được gánh nặng, bắt đầu sinh hoạt bình thường.

Khải Khải dọn sạch đống vũ khí trong nhà, còn tạm biệt tiểu Ấn Độ, tiểu Ẩn Độ nói với anh, "Đào hoa kiếp đã trở thành đào hoa nan."

Khải Khải xoa xoa thắt lưng, nghĩ thằng nhóc cậu sớm nói làm gì? Nếu không phải do cậu ngộ độc cary thì tôi cũng không rơi vào tình cảnh như vậy....Bất quá, quên đi.

Một đám người đều chuyển vào trong tòa thành của của Troy, bắt đầu cuộc sống sinh hoạt tập thể náo nhiệt.

Sử Diễm Phỉ và Sam mỗi ngày đều cãi nhau, Hắc Kim và Mạc Ninh thì cả ngày lăn qua lăn lại lăn tới lăn lui, còn Diệp lấy nhu thắng cương, Safi cũng không có cách nào với cậu. Đông Đông và Zaire vẫn như trước làm anh em tốt, cả ngày cọ đi cọ lại, nghĩ cho sức khỏe Đông Đông, Khải Khải từ bỏ nấu mì ăn liền cho Đông Đông, ngược lại nấu những món mì có dinh dưỡng hơn, tỷ như mỳ Ý cũng là một loại mì.

Trong thời gian Troy đấu tranh, Khải Khải phát giác ra một quy luật nhất định, chỉ cần không để Troy tiếp cận trong vòng ba bước, là có thể phòng trừ được hiệu ứng phù chú. Vì vậy, hai người mỗi lần nói chuyện cậu em giường chiếu đều rung động tận tim, bình thường phải truy đánh từ buổi chiều đến nửa đêm, thẳng đến khi Khải Khải bị chế phục, mới để Troy như ý nguyện.

Ngày tháng tốt đẹp trôi qua hơn nửa tháng, mặt thấy đến cực hạn kim đan, mọi người bắt đầu tìm kiếm cơ hội mạo hiểm mới. Tối nay, đột nhiên từ phía sau tòa thành vọng đến tiếng nổ, hình như là có thứ gì đập vỡ tường đi ra.

Khải Khải ở trong phòng khách, nghe được động tĩnh lặp tức chạy đến, chỉ thấy trên mặt đất xuất hiện một cái lỗ lớn, thế nhưng trong viện không có người, đang buồn bực, đột nhiên nghe được tiếng loảng xoảng từ lầu hai, là tiếng thủy tinh vỡ.

"Nguy rồi!" Khải Khải kêu lên, "Kim đan ở lầu hai....." Vừa dứt lời, đã thấy một bóng người từ cửa sổ lầu hai nhảy xuống, đáp xuống trong viện, chính là một con Thao Thiết lớn trong miệng ngậm kim đan.

"Là thần thủ hộ!" Mạc Ninh kêu lên, "Làm sao lại lớn thành như vậy?"

"Nó có khả năng đã ăn một con Thao Thiết khác!" Troy nhíu mày, cũng Sam và Safi vọt tới, ba người mục đích chỉ có một, chính là không để cho thần thủ hộ nuốt kim đan, không lại phải phiền phức.

Đông Đông và Hắc Kim bị mọi người giữ ở hậu viện, thần thủ hộ hiện tại điên điên khùng khùng, lão có thể ăn thịt Đông Đông và Hắc Kim.

Thần thủ hộ vốn định nuốt kim đan, thế nhưng Safi và Sam chặn miệng lão lại, Troy đoạt lấy kim đan, móng vuốt thần thủ hộ chụp tới phía Troy.

"Cẩn thận!" Khải Khải vội nhắc nhở ba người.

Thần thủ hộ ăn Thao Thiết rồi, trở nên lợi hại dị thường, Troy không chủ ý, cánh tay đã bị móng vuốt lão cào trúng, tay lơi lỏng, kim đan rớt xuống, rơi vào lỗ lớn trên mặt đất.

"Không có sao chứ?" Khải Khải thấy trên cánh tay Troy vệt máu chảy dài, có hơi lo lắng. Thế nhưng Troy dù sao cũng là quỷ hút máu quý tộc, vết thường trong nháy mắt liền lại, con Thao Thiết đánh mất kim đan, lập tức nhảy vào trong lỗ.

Chính lúc này, một người đột nhiên nghe được tiếng thở dài trầm thấp từ dưới mặt đất truyền đến. Một tiếng thở dài, tất cả mọi người đều sửng sốt, Troy giật mình đứng người một chõo.

"Troy!" Sam và Safi đều nhìn hắn, "Không phải là...."

Troy gật đầu.

Khải Khải và Diệp còn cả Sử Diễm Phỉ đều không hiểu, nhìn sắc mặt nghiêm trọng của ba người, quay đâu nhìn Mạc Ninh, thì anh ta nói, "Là vua quỷ hút máu....Hình như là bởi tác dụng kim đan, quỷ vương sống lại."

"Cái gì?" Khải Khải cũng kinh hãi, cùng lúc, từ trong hố một vệt máu bắn ra, sau đó móng vuốt lớn, đỏ như máu vươn ra, rồi lại một cái móng vuốt nữa thò lên, hai cái móng cắm xuống mặt đất, sau đó, một bóng người cao lớn, còn mang màu đỏ hư áo vụt một tiếng nhảy lên mặt đất, xuất hiện dưới bầu trời đêm tối đen.

Chỉ thấy trước ngực bóng người đó có một vật ánh lên, là kim đan....

Thần thủ hộ nhìn thấy kim đan trước ngực bóng người kia, gầm rú vọt tới, quỷ hút máu vương vung tay lên, đã cào rách cổ thần thủ hộ, sau đó, quỷ vương nhảu lên, ôm cổ thần thủ hộ, cắn lên chỗ bị thương, bắt đầu cuồng liệt hút máu.

Thao Thiết quẳn quại kêu thảm, thế nhưng quỷ hút máu vương ôm chặt không buông, tình cảnh thực sự rất tàn nhẫn.....Quá trình giằng co kéo dài chừng hai mươi phút, thần thủ hộ yếu dần, sau đó cơ thể ngày một thu nhỏ, đến cuối cùng chỉ to bằng bức tượng Thao Thiết, "rắc rắc" một tiếng, vỡ vụn thành tro, theo gió bay đi. Mà quỷ hút máy vương hút hết máu Thao Thiết có thể cũng dần thu nhỏ lại, từ bóng người hư ảo thành thực thể, sau đó quần áo cũng hiện ra ràng.

Tất cả mọi người đều trong kinh ngạc, nhìn quỷ hút máu vương xuất hiện trước mắt, bộ dáng thoạt nhìn trẻ hơn tuổi nhiều, tối đa chỉ 30, khí chất quý tộc, tóc đen quăn nhã nhặn, con mắt màu đỏ, khuốn mặt anh tuấn nhợt nhạt, giống Troy đến mấy phần.

"Ông......" Troy hai mắt trợn lớn, ngủ say bốn trăm năm, quỷ hút máy vương rốt cục cũng khôi phục, nói không ra lời.

Quỷ hút máu vương vươn đầu lưỡi dài, liềm liềm vết máu khóe miệng, như là có phần bất mãn, "Thực sự là khó uống.....Động vật chính là động vật, không thể so với con người." Nói rồi, lão ngẩng đầu nhìn mọi người, có chút hưng phần quét qua một lượt, cuối cùng dừng lại trên người Khải Khải, khóe miệng hơi cong lên, dảo mắt nhìn Troy. Chính chỉnh lại ống tay áo, quỷ hút máu vương thấp giọng nói, "Đã lâu không gặp, Troy."

Troy vẫn không hề nói lời nào, chỉ là có phần căng thẳng, vô thức kéo Khải Khải ra sau mình.

W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m

Mọi người cũng căng thẳng, cái lão quỷ hút máu vương này so với Thao Thiết còn lợi hại hơn nhiều.

Quỷ hút máu vương chầm chậm đi tới, nói, "Thế nào, thấy cha cũng không chào hỏi sao?"

Nói còn chưa hết, đã bị Troy đá một cước bật ngược lại, kéo Khải Khải ra sau, Troy mắng, "Cái lão già háo sắc, cút về châu Âu cho ta."

Quỷ hút máu vương mếu máo, thầm kêu, "Keo kiệt!" Quay lại, ánh mắt đã rơi xuống Sử Diễm Phỉ, "A! Đại mĩ nhân!" Vừa định nhào tới, đã bị Sam chặn trước Sử Diễm Phỉ, chửu lớn, "Mau biến đi!"

Quỷ hút máu chạy tới Diệp, bị Safi cản, chạy tới Mạc Ninh, thiếu chút bị Hắc Kim cắn, sau thực sự không còn cách nào, mới nhào tới Đông Đông, đã thấy Zaire gầm gừ với lão.

"A?" Quỷ hút máu vương vuốt cằm nhìn kỹ Zaire, xoa xoa đầu nó, đầu ngón tay khẽ cứa vào lòng bàn tay, một giọt máu chảy ra rơi xuống đầu lưỡi Zaire.

Zaire khó chịu dùng chân chùi chùi muốn nhổ ra, nhưng ói mửa nửa ngày cũng không nhổ ra được cái gì.

Quỷ hút máu vương thỏa mãn cười cười, ngửa đầu nhìn tòa cổ thành, tự đi vào một phòng, mọi người hai mặt nhìn nhau, rồi đều nhìn Troy, chỉ thấy Troy thơ dài, nói, "Lão ngoại trừ háo sắc, thích cướp người của ta, cũng không có cái gì không tốt, nếu như nhìn không vừa mắt, cứ đánh thật mạnh là được.

Mọi người không nói gì, quỷ hút máu vương đúng là đắc biệt a.

Buổi sáng ngày thứ hai, Khải Khải thấy ngưa ngứa trên mặt, mở mắt, nhìn thấy khuôn mặt xa lạ bên cạnh, mà đó vốn là chỗ của Troy, "A!" Khải Khải kinh ngạc, ngồi bật dậy, mới nhìn ra chính là quỷ hút máu vương mới sống lại hôm qua.

"Khải Khải.....chào buổi sáng!" Quỷ hút máu vương nhào tới, đã bị một cước Khải Khải cản lại, cùng lúc đó, nghe thấy một tiếng "loảng xoảng", cừa phòng bật mở, Troy cầm bữa sáng lao vào, nhìn một lượt liền giận dữ, "Cái ông già chết tiệt, cút ra ngoài cho ta!"

Đuổi được quỷ hút máu vương, Troy tới ngồi xuống cạnh Khải Khải, hỏi, "Lão có chiếm tiện nghi em không?"

Khải Khải lắc đầu, lúc này, liền nghe tiếng hét lên sát vách của Sử Diễm Phỉ, rồi tiếng rống lên của Sam. Lại tiếng Diệp kêu thảm, phòng Safi truyền đến tiếng vật nặng bị đá ra khỏi cửa, cuối cùng chính là tiếng Mạc Ninh đánh mông. Khải Khải mặc quần áo, thong thả đứng lên, lúc này, liền nghe được tiếng Đông Đông kêu đến tê tâm liệt phế trên lầu.

Khải Khải và Troy đều sửng sốt, nghĩ có chút không thích hợp, đánh mắt, thấy quỷ hút máu vương bưng chén hòng trà đừng một bên nhìn lèn Khải Khải thay đồ.....Nói như vậy, Đông Đông la không phải vì quỷ hút máu vương quấy rầy?

Mọi người đều đồng loạt chạy lên lầu, cảnh tượng trước mắt kỳ diệu đến cực điểm, trên giường Đông Đông, hai người trên giường, một người hiển nhiên là Đông Đông bị kinh hách, mà người còn lại, thiếu niên tuần tú khôi ngô. Thân hình so với Hắc Kim cũng không thua nhiều lắm, da ngăn đem, kỳ lạ nhất chính là, dưới lớp tóc đen, có hai cái tai mèo, trên cơ thể, còn hoa văn giống vằn hổ, mà ở cuối xương sống, lại có một cái đuôi hổ, đang phất a phất, người kia ôm Đông Đông, vừa cọ vừa liếm, hình như tâm tình không tệ.

Mọi người tìm tìm.....không thấy Zaire.

"Lão cho nó máu?" Troy tóm lấy quỷ hút máu vương chạy tới góp vui, "Chính là sinh mệnh huyết, để nó biến thành người?"

Quỷ hút máu vương cười hì hì, "Bé con này là một tiểu bảo bảo Thao Thiết, ta cho rằng biến thành như vậy, bọn họ làm mấy việc yêu đương thì độ khó sẽ giảm rất nhiều, có lợi cho phát triển tình cảm....." Vừa dứt lời, đã bị mọi người đuổi đánh.

Zaire quay đầu lại, mọi người lại thở dài.......Lại một mỹ thiếu niên yêu dị.

Những ngày sau đó, mọi người mới cảm nhận được bình yên chân chính, cấp cho đám Troy một trận loạn tùng phèo, quỷ hút máu mới lên đường về, hắn muốn đi châu âu, tâm nguyện của hắn còn chưa hoàn thành xong, Troy và Khải Khải tống hắn lên máy bay, cáo biệt.

Trước khi lên máy bay, lão quỷ hút máu vương quay đầu lại, nói với Troy, "Nếu đã kết thúc, vậy bắt đầu lần nữa đi."

Ba ngày sau, Khải Khải nhận được điện thoại cha nuôi, có nhiệm vũ mạo hiểm mới, hỏi anh có hứng thú không.

Quay hết một vòng, đám Khải Khải tổ chức thành một nhóm, bắt đầu chuyến mạo hiểm mới.

Hoàn