Đại Mạo Hiểm Chi Thập Nhị Kim La

Chương 8





Khóc nửa giờ, Đông Đông cũng mệt, các hộ gia đình trên lầu cũng mắng xong, hết thảy rốt cục đều trở về yên tĩnh. Khải Khải lấy trên xe một bình nước khoáng, đưa tới trước mặt Đông Đông quơ quơ.

Đông Đông lườm trắng mắt.

“Nhóc không khát?” Khải Khải đem bình mở ra, đưa qua đưa lại.

Hạng Vấn Đông nhận lấy, uống hai ngụm. Khải Khải ngoái ngoái lỗ tai ngồi trên bồn hoa đối diện, nhìn hắn, lại nhìn thủy tinh rơi đầy đất, phì cười.

Hạng Vấn Đông giương mắt nhìn anh, chỉ thấy Khải Khải cười lên ánh mắt cong cong – mắt hoa đào trong truyền thuyết !Thầm nghĩ, người này bộ dạng rất được!.

Khải Khải cười xong, lấy cái chìa khóa đứng lên, hỏi: “Kế tiếp nhóc muốn sao? Anh về nhà ngủ.”

Đông Đông nhìn xung quanh, trả lời một chữ: “Đói !”

Khải Khải thở dài, giống như gọi con cún nhỏ vẫy vẫy hắn: “Đứng lên.....Lên nhà nấu mì nhóc ăn.”

Đông Đông đứng lên, phủi phủi mông, cùng Khải Khải lên nhà.

Nửa giờ sau, Khải Khải từ trong bếp đem ra bát mì ăn liền, hai người mỗi người một bát, lao vào ăn.

Hạng Vấn Đông trông chừng rất đói bụng, một nồi mì liền ăn phân nửa, một chút khí phái đại thiếu gia cũng không có, còn nói: “ Anh như thế nào nấu mì không có đồ ăn kèm? Còn nữa, mì có chút trương, tôi thích ăn tái !”

Khải Khải buông đũa nhìn hắn: “Đại thiếu gia như nhóc, như thế nào ăn mì lại am hiểu đến vậy ?”

Đông Đông thần sắc có chút ảm đạm, cũng không nói, chỉ húp canh. Khải Khải trong lòng hiểu rõ, hỏi: “Nhóc thường xuyên ăn mì a?”

Hạng Vấn Đông trừng mắt liếc anh một cái: “Ai cần anh lo.”

“Tiểu quỷ chết tiệt !” Khải Khải trừng mắt, “Anh đây chọc mày khi nào? Còn hung hăng như vậy!” Vừa nói vừa chỉ con mắt bầm tím của mình, “Lão tử trên chiến trường cũng chưa từng nếm qua!”

Hạng Vấn Đông uống ngụm canh cuối cùng, vỗ vỗ bụng, thỏa mãn thở một hơi: “Ai bảo anh tới quấy rối, tôi thật vất vả mới có thể tới chỗ đó hát, lần này thì xong rồi, lại phải tìm lần nữa.”

Khải Khải nghĩ, hỏi: “Đúng rồi, nhóc làm chi lại ca hát ở đó? Bên trong toàn yêu tinh.”

Đông Đông nháy mắt mấy cái, có chút ảm đạm, “Tôi không giống yêu tinh sao, chỗ khác không nhận.”

“Sao lại không cần?” Khải Khải có chút bực, “Nhóc hát nghe được lắm a.”

Đông Đông có vẻ có chút thỏa mãn, cười hì hì hói: “Tôi hát dễ nghe sao?”

“Dễ nghe.” Khải Khải trả lời không cần nghĩ, không quên một câu, “Còn rất có lực sát thương!” Vừa nói vừa chỉ cửa sổ thủy tinh, “Lão cha nhóc thế nào không bồi dưỡng? Có tiền như vậy, ra cái gì đĩa nhạc, mặt mũi nhìn cũng khá, hiện tại không phải thịnh hành kiểu này sao.....”

Đông Đông bĩu môi, “Ông ý không cho tôi hát.”

“Vì sao?” Khải Khải khó hiểu, “Trẻ con có cái yêu thích không dễ, huống chi ngươi còn là trời cho, hẳn là phải bồi dưỡng a.”

Đông Đông thản nhiên cười, hỏi: “Anh làm cha chưa?”

Khải Khải lắc đầu.

“Sinh một đứa đi.......” Đông Đông cười, “Làm con anh hẳn là rất thích !”

Khải Khải thấy trên mặt hắn có chút cô đơn, liền xoa đầu hắn: “Quên đi, anh còn phải hâm mộ nhóc, nhóc còn có mẹ, anh sinh ra còn không cha không mẹ.”

Đông Đông nhìn Khải Khải nửa ngày, sau đó khóc rống lên: “Đáng ghét! Mẹ tôi đã chết........”

Khải Khải nhìn tiểu quỷ gào khóc ngày càng lớn, bất đắc dĩ nhìn trời, cầm lấy áo ngủ nói: “Nhóc cứ từ từ khóc, anh đi tắm.” Không ngờ Đông Đông nắm lấy áo anh, đoạt lấy áo ngủ, “Tôi tắm trước.”

.....

Khải Khải thu dọn chén bát, nghĩ – nuôi con rất khó, không cẩn thận lại nuôi thành tiểu quỷ! Rồi nghĩ ngày mai đi mua trang bị, chợt nghe một tiếng “cạch”...........

Khải Khải cảnh giác hoạt động, lấy súng trên tường xuống......Đúng vậy trên tường nhà Khải Khải đều là súng......Có đạn.

Theo lí mà nói, kẻ thù nhiều, không thể lúc nào cũng mang vũ khí theo người, tốt nhất chính là tùy tay có thể lấy được.

Hạ thấp nòng súng, Khải Khải vọt đến cửa phòng bếp, hướng phòng khách nhìn một cái, chỉ thấy ở sô pha, một người đang ngồi.

Tóc đen dài, áo da đen......Tuy chỉ là bóng dáng, nhưng Khải Khải nhìn cảm thấy có chút thực quen mắt, cầm súng tiến vào phòng khách, người nọ quay đầu......

...........Khải Khải sửng sốt, chính là yêu tinh vừa rồi ở quán bar chiếm tiện nghi của mình!

Yêu tinh kia lịch sự cười với hắn một cái.

Khải Khải hồ nghi quan sát hắn, nhìn cửa phòng.......Khóa, hắn vào bằng cách nào?

Tựa hồ nhìn ra nghi hoặc, người nọ nhìn về hướng cửa sổ.

Không phải chứ.....Khải Khải há to miệng, nhà mình tầng 17 a...........Không phải ngồi trực thăng chứ??

Người nọ đánh giá Khải Khải một lượt, cười hì hì nói: “Nhìn dưới ánh sáng, càng thêm đáng yêu.”

Nôn......Khải Khải rất muốn đem mì vừa ăn nôn ra, tên này hiện tại đang trêu ghẹo anh......Hất cằm, hỏi: “Anh vào bằng cách nào?”

Người nọ mỉm cười, bỗng nhiên bay lên di động trong không trung.

Khải Khải ngây người......Nháy mắt, người nọ đã hạ xuống bên cạnh anh, nhẹ nhàng đặt tay lên eo anh, Khải Khải lưng đổ mồ hôi lạnh........Tên này không phải người a không phải người a!

Vừa định né ra, chợt nghe người nọ ngé vào lỗ tai anh ám muội nói: “Nghe nói cậu muốn đi Đông Nam Á?”

Khải Khải đẩy hắn ra,quay lại: “Sao anh lại biết?”

Người nọ tiến gần lại, cơ hồ chạm sát mặt Khải Khải, Khải Khải né về phía sau một chút: “Anh bạn, nói chuyện biết không?”

“Ha ha......” Yêu tinh kia cười hai tiếng, đầu lưỡi dài vươn ra liếm liếm khóe miệng, nói: “Mang theo tôi đi cùng”

Khải Khải nhíu mày: “Anh là ai?”

“Tôi làTroy.” Người nọ cười trả lời, “Tôi biết cậu là Khải Khải.”

“Là người hay yêu?” Khải Khải sảng khoái hỏi, “Hay gay?”

Troy như bị chọc cười, tay sờ cổ Khải Khải, “Quỷ hút máu....”

@@Khải Khải cảm giác hai mắt mình muỗi bay đầy.......Vỗ vỗ đầu, lầm bầm, “Mình khẳng định là bị bệnh, không được, phải đi tìm bác sĩ tâm lý.....”

“Không tin a?” Troy ánh mắt chợt lóe, con ngươi biến đỏ, mạnh mẽ nắm áo Khải Khải đẩy xuống............”

“Rầm” Một tiếng,trong nháy mắt, Khải Khải ngã vào sofa,Troytự xưng quỷ hút máu ngồi trên người anh, vươn đầu lưỡi dài liếm cổ Khải Khải.

Khải Khải khóe miêng run rẩy một chút nói: “Anh không giống quỷ hút máu, là hắc cẩu thành tinh đi?? Mau tránh ra, nước miếng!”

Troy nhìn Khải Khải đang trợn trừng với mình, tầm mắt rơi xuống động mạch chủ bên gáy, nuốt nước miếng: “Vừa nhìn đã thấy ngon!”

Chính lúc này, phòng tắm mở ra, Đông Đông mặc áo ngủ lắc lắc ngơ ngẩn đi ra, đến phòng khách thấy........Ngây người.

Trên sofa hai người vẫn duy trì tư thế, quay mặt nhìn cậu.

Đông Đông mắt nháy mấy cái, đột nhiên chỉ Troy nói: “Ông chủ, sao lại ở đây?”

Troy cười cười: “Đến đòi nợ, quán bar ta bị đám yêu tinh kia phá tan!” W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m

Đông Đông trầm mặc chốc lát, gật gật đầu, nói: “Vậy anh tiếp tục!” Nói xong thản nhiên vào phòng ngủ Khải Khải, đóng cửa phòng lại.

Khải Khải tức giận đến lệch cả mũi, la hét mắng chửi: “Tiểu quỷ thối! Vong ân bội nghĩa, ra ngay cho ta!”

“Hắc hắc hắc......” Troy cười đến âm trầm, “Cậu kêu đi, kêu đứt yết hầu cũng không có người đến cứu.”

Khải Khải không kêu nữa, nghĩ hắn đã nói vậy, lão cũng không cần tên nhóc thối đó cứu?! Nâng tay đấm thẳng..........

Troy né được, Khải Khải lại đá một cước, nhưng chân vừa sắp đạp được đến vị trí mấu chốt, Troyđã lạnh lẹ né được, có chút mất hứng nói: “Cậu thế nào lại có thể đá nơi đó?! Đó là phúc lợi của cậu a!”

“Tôi khinh!” Khải Khải xoay người ngồi dậy lấy súng, “Lão tử bắn chết anh”

“Đừng nóng vội đừng nóng vội........” Troy ngồi xuống cạnh Khải Khải, “Nhiệm vụ của cậu lần này kỳ thật là một âm mưu....Tôi đi cùng, trăm hại mà không một lợi!”

Khải Khải mắt trợn trắng.(me too, ^_^’)

“A, nhầm rồi! Là trăm lợi mà không một hại !” Troy sửa lại.

“Anh xác định không phải tùy ý nói ra!!”Khải Khải liếc hắn.

“Nói mang theo tôi đi?!” Troy kéo áo Khải Khải, “Cậu đáp ứng, đêm nay sẽ bình yên, nếu không, lão đây đêm nay trước hết xxoo cậu, lại ooxx, lại xoxo cậu!!”

Khải Khải nhấc chân đạp, “Con mẹ nó, nói chuyện tích chút đức hạnh được không? Muốn XO đến quán mình đi!”

Nhắc tới quán, Troy ánh mắt chợt lóe, khóe miệng cong lên, từ túi trước lấy một từ giấy nói, “Cậu không nói tôi cũng quên, đây là tổn thất quán bar đêm nay, tổng cộng72924724 đồng 4 hào 9xu tiền!”

Khải Khải đầu đầy hắc tuyến........

“Không có tiền a?” Troy cười ha hả, “Bán mình đi? Bán cho tôi, xxoo mỗi lần một trăm!”(thế đến bao giờ thì hết, =_=)

Khải Khải lấy một khẩu rocket tự động, “Lão đây diệt anh là tốt nhất!”

“Tôi là quỷ hút máu!” Troy cười nhắc nhở, “Cậu không giết được tôi! Không bằng như vậy, dẫn tôi theo cùng, sau này xóa nợ!”

Khải Khải mí mắt rung rung......Hóa ra có tính kế cả, thu hồi súng lại, “Được!”

“Thật sự a?!” Troy chấn động, lập tức lại nói, “Cái kia.....Đêm dài có hạn....Không bằng chúng ta trên đường đi, từ từ bồi dưỡng tình cảm!”

Khải Khải đứng bên cửa sổ, gật gật đầu, ngoắc ngoắc ngón tay.

Troy nhìn Khải Khải đứng bên cửa sổ, tóc bay bay, khuôn mặt anh tuấn, dáng người cũng thật đẹp, quần áo hơi sộc xệch thật gợi cảm, biểu tình tiêu hồn a, ánh mắt câu nhân a........

Quỷ hút máu không có tiết tháo lập tức liền hóa thành đại hắc cẩu, sau lưng đuôi dựng lên, Khải Khải bỗng đẩy mạnh..........

“??” Đến khi Troy phản ứng kịp, đã ở ngoài cửa sổ, nghe phía sau Khải Khải cười, “Ông đây lại không ném được anh xuống dưới đi!” Nói xong, tay cầm một cái bình hoa ném xuống phía Troy đang rơi.......

“Ping.........” Quỷ hút máu háo sắc rơi xuống hố lớn, một tay xoa cằm, một tay sờ cục u trên trán, lầm bầm: “Đáng ghét, đại gia ta là có lòng tốt......Chờ trên đường từ từ ăn cậu!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.