Đại Minh Tinh Và Thợ Săn Ảnh

Chương 8



Tối hôm đó kết thúc bằng việc Trình Tư bắt ép Hứa Minh Ưu mời uống trà sữa để bồi thường tổn thương cho trái tim mong manh dễ vỡ của anh.

Sau đó, Hứa Minh Ưu đóng vai người tốt đến cùng, còn cho Trình Tư vay tiền đi taxi về nhà... Trước nhà Trình Tư e sẽ có đồng nghiệp của cậu, Hứa Minh Ưu không dám tự mình đưa anh về.

Trước khi đi, Trình Tư muốn trao đổi số điện thoại với Hứa Minh Ưu nhưng bị cậu từ chối.

Trình Tư: “...Tôi chỉ đang nghĩ nếu ngày nào bị đám thợ săn ảnh bao vây thì sẽ gọi cậu đến cứu.”

Hứa Minh Ưu lắc đầu: “Tôi sẽ là một trong đám thợ săn ảnh đang bao vây anh lúc đó.”

Nói thật thì, Trình Tư rất bất ngờ.

Không phải anh tự kỷ, nhưng quả thật trong ngoài giới người muốn xin số điện thoại của anh nhiều không kể xiết, lại chỉ có Hứa Minh Ưu là từ chối.

Trình Tư cũng không tức giận, hỏi đơn giản: 'Tôi có thể hỏi tại sao không?”

Hứa Minh Ưu có phần ngập ngừng: “Quá gần rồi.”

Qúa gần gũi, không tốt.

Hứa Minh Ưu vẫn luôn cảm thấy đối với giới giải trí mà nói, câu nói “xa thương gần thường” là chân lý của chân lý.

Mấy năm gần đây Hứa Minh Ưu đã gặp qua không ít các ngôi sao lớn nhỏ trong giới giải trí: Trước ống kính là một người, sau lưng lại là một người khác.

Mặc dù con người phần lớn đều ít nhiều mang hai mặt tính cách, nhưng có những ngôi sao sở hữu hai mặt tính cách chênh nhau quá lớn, nếu nói thật ra không biết sẽ làm tan vỡ biết bao nhiêu trái tim người hâm mộ.

Kể thì cũng có phần mỉa mai, đối với mấy tin đồn xung quanh các ngôi sao, Hứa Minh Ưu hoàn toàn chẳng có tí hứng thú nào cả. Nhưng thân là một thợ săn ảnh luôn tận tâm hết sức với công việc, cậu không thể không đi tìm hiểu ngọn nguồn của đám tin đồn thất thiệt, ngồi lê đôi mách đó.

Có điều trong lòng, không cần biết Trình Tư nghĩ cậu thế nào, cậu vẫn luôn cho rằng Trình Tư rất đặc biệt.

Bởi vậy, cứ giữ khoảng cách là tốt nhất.

Khoảng cách quá gần, chỉ e bản thân sẽ có ngày đột nhiên phát hiện ra: Ồ, hóa ra anh ta cũng chỉ đến thế thôi.

Có lẽ cậu hy vọng Trình Tư mãi mãi ở vị trí đặc biệt như vậy trong tim mình.

~*~

Trình Tư nghe được câu trả lời của Hứa Minh Ưu cũng hơi bất ngờ.

Anh nhíu mày, hỏi: “Cậu không cho tôi số điện thoại, tôi làm sao trả tiền cho cậu được?”

Hứa Minh Ưu: “Không cần trả đâu.”

Lúc nói câu này, mặt Hứa Minh Ưu vẫn chẳng có biểu cảm gì cả.

Trình Tư nghĩ, có lẽ cậu ta quả thật chẳng để ý đến chuyện này.

Anh đột nhiên cảm thấy không khí trong xe có phần bức bối, nhất thời cả hai đều chẳng ai nói gì.

Trình Tư đành cầm lấy quyển sổ Hứa Minh Ưu thường dùng, lật đến trang cuối cùng:

Tờ thứ nhất từ cuối lên là câu anh viết khi nhận ra thân phận của chàng thợ săn ảnh lén lút tặng quà sinh nhật mình.

Tờ thứ hai từ cuối lên là giấy ghi nợ anh thiếu cậu năm tệ tám.

Trình Tư nghĩ một chút, cầm bút nguệch ngoạc vài nét, sau đó đưa cho Hứa Minh Ưu: “Nếu đã vậy, một trăm linh năm tệ tám, dùng cái này trả vậy.”

Tờ thứ ba từ cuối lên, vẽ một tòa nhà.

Nói thật, vẽ rất ra dáng.

Trình Tư nhìn rất đắc ý: “Vẽ không tồi đúng không? Tôi rất hiếm khi vẽ tranh cho người khác đấy. Lần sau tôi sẽ vẽ cho cậu...”

Hứa Minh Ưu ngắt lời anh: “Không có lần sau đâu. Chúng ta... có lẽ sẽ không còn gặp mặt giống như hôm nay nữa đâu.”

Trình Tư trầm mặc một lúc, sau đó cười cười: “Vậy à, nói cũng đúng...”

Anh gấp sổ lại để vào chỗ cũ, sau đó nghiêng người ôm Hứa Minh Ưu một cái, nói: “Vậy thì, cứ thế vậy. Tạm biệt, Hứa Minh Ưu.” Xong rồi liền xuống xe, đi về hướng cổng ra vào.

Hứa Minh Ưu nhìn theo bóng lưng Trình Tư, cả người có phần ngẩn ngơ.

Cái ôm vừa rồi, có lẽ là thời khắc gần gũi với Trình Tư nhất trong cả cuộc đời cậu rồi.

Cậu nghĩ...

Nghĩ gì?

Hứa Minh Ưu cũng không biết.

Bởi vì cậu còn chưa kịp nghĩ thông suốt. Trình Tư đã quay trở lại.

Anh đứng trước xe, vỗ vỗ túi áo, trông dáng vẻ phiền não: “Hứa Minh Ưu, điện thoại tôi không thấy đâu. Cậu mau xem giúp tôi có ở trong xe không?”

Hứa Minh Ưu không động đậy.

Trình Tư làm bộ làm tịch ngó ngó vào trong xe: “Ôi chao, hình như không nhìn thấy đâu cả.”

Hứa Minh Ưu không lên tiếng.

Trình Tư rên rỉ: “Làm sao đây? Hình như tôi cũng đâu đi qua chỗ nào khác…”

Hứa Minh Ưu rũ mắt xuống, sau đó từ tốn chậm rãi rút di động ra: “Số điện thoại của anh là bao nhiêu?”

Trình Tư lưu loát đọc ngay một hàng số: “137XXXXXXXX.”

Hứa Minh Ưu gọi cho số điện thoại kia, nhạc chuông quả nhiên vang lên từ một góc trong xe.

Cậu tìm thấy điện thoại, im lặng đưa cho Trình Tư.

Trình Tư cũng chưa nhận ngay, chỉ nhẹ giọng hỏi: “Hứa Minh Ưu có phải cậu ghét tôi không?”

Hứa Minh Ưu còn chưa mở miệng, Trình Tư đã tiếp: “Cậu xóa số điện thoại của cậu trong danh sách gọi đến đi.”

Hứa Minh Ưu ngẩn ra nhìn anh.

Khuôn mặt Trình Tư rất nghiêm túc, hoàn toàn không phải đang đùa.

Hứa Minh Ưu đột nhiên thấy hoảng hốt.

Trình Tư dường như không nhận thấy gì, nói xin lỗi: “Tôi thật không nên ép người quá đáng, cậu xóa nó đi.”

Giọng anh ta nghe buồn buồn, ánh mắt lại không hề di chuyển, nhìn chăm chăm vào Hứa Minh Ưu.

Hứa Minh Ưu mặt đỏ bừng, lớn tiếng nói: 'Tôi không biết mã mở khóa!”

Trình Tư: “…”

Trình Tư: “...Ừm, mã là biển số xe, 9849.”

Hứa Minh Ưu nhanh chóng mở khóa gõ gõ mấy cái trên điện thoại rồi trả lại cho Trình Tư.

Trình Tư cũng chẳng nhìn, cứ thế đút vào túi áo, sau đó vẫy tay với Hứa Minh Ưu: “Lần này thì tạm biệt thật rồi.”

Đợi đến khi vào hẳn xe, Trình Tư mở danh sách cuộc gọi trong điện thoại ra, tìm đến phần các cuộc gọi nhỡ, cái tên Hứa Minh Ưu đột nhiên hiện ra.

Khóe miệng Trình Tư khẽ nhếch lên, ngón tay ấn ấn vài cái:

Rất vui được quen biết cậu, Hứa Minh Ưu.

Soạn tin, gửi đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.