Đại Nịnh Thần

Quyển 1 - Chương 11: Dạo du vinh trì



Nhìn xem quyền quý này, ngay cả dục trì cũng giống như một bể bơi. Dạ Vị Ương ngồi trên luân tử nhìn nhiệt khí từ dục trì bốc lên, mấy ngày nay hắn tắm rửa đều phải ngồi trong thùng gỗ, nhưng đường đường là đại tham quan làm sao không có dục trì, vừa hỏi tới quả nhiên là có, còn là một cái tên xinh đẹp _____ Ngọc Trì Uyển.

Ngọc Trì Uyển phân nội ngoại lưỡng gian, gian ngoài có ghế quý phi làm bằng tre trúc dùng để uống trà nghỉ ngơi, gian nội là dục trì, đại khái dài mười lăm thước, bề rộng mười thước, sâu chừng một thước sáu, một mặt có bậc thang đi vào trong nước, thu đông thời tiết lạnh bên ngoài, phương diện này vừa lúc có thể cho hắn bơi lội rèn luyện sức khỏe.

Chính là hiện tại chân còn không thể động làm sao có khả năng bơi, hắn cũng ngượng ngùng để người khác ở bên cạnh nhìn, nếu có thể bơi được một vòng thì tốt rồi.

Dạ Vị Ương vỗ tay, đúng a, hắn như thế nào không nghĩ tới làm cái phao để mình bơi bằng hai tay!

“Gia, muốn nô tỳ hầu hạ ngài tắm rửa sao?” Thị nữ bên cạnh gặp Dạ Vị Ương nhìn dục trì lúc thì nhíu mày lúc thì cười, trong lòng một trận bất ổn, gia từ sau khi tỉnh lại chẳng biết có phải bị kích thích hay không, cả người đều trở nên quái quái.

Dạ Vị Ương khoát tay: “Không cần không cần, đẩy ta trở về phòng đi.”

“Vâng” Thị nữ đẩy Dạ Vị Ương ly khai Ngọc Trì Uyển, thời điểm đi được nửa đường thì có hạ nhân đến báo, nói là khôi giáp đã tìm được rồi.





Đây là khôi giáp triều đại a, Dạ Vị Ương tự mình di chuyển luân y vòng quanh khôi giáp mà Lý Vịnh tìm cho hắn tinh tế nhìn một lần, ở thời kì lãnh binh khí hoành hoành này phần lớn khôi giáp đều bằng bì giáp cùng thiết giáp, một đám binh sĩ sử dụng trường đao dường như đều là hàng thủ công tự chế.

Tuy rằng đến từ thế kỷ hai mươi mốt, thế nhưng hiểu biết của Dạ Vị Ương về binh đao nhiều hơn thuốc súng, nếu chuẩn bị một cây đao xinh đẹp tặng Lưu tướng quân phỏng chừng đối phương còn thấy chướng mắt, ngược lại về phương diện khải giáp hắn có thể thử xem.

“Niên đại nào cũng đều dùng cùng một kiểu khôi giáp.” Ngón tay nhẹ nhàng gõ vào hung (ngực) khôi giáp, Dạ Vị Ương đắc ý cười, thật sự may mắn, hắn trước kia từng có một đoạn thời gian si mê Hán Đường quân sự, trừ bỏ bên ngoài thu thập có loại lãnh vũ khí Hán Đường, trong phòng khách còn trưng bày hẳn một bộ hắc kỳ lân minh quang khải giáp hoàn toàn làm bằng thủ công.

Lên đại học thời điểm vào lớp tự chọn nhàm chán, chính mình đã vẽ được bức cấu tạo đầy đủ của minh quang khải giáp, lúc đó chẳng qua là hứng thú đọc lướt qua, không nghĩ tới bây giờ còn có chút tác dụng.

“Đúng rồi Lý Vịnh, các ngươi ở đây hình như có một loại hoạt động dùng chân đá cầu phải không, gọi là gì nhỉ?” Đại khái đem khôi giáp nhìn một vòng, Dạ Vị Ương cũng biết phương pháp chế tạo khôi giáp ở triều đại này đạt đến trình độ nào, hắn thôi nhìn khôi giáp, xoay người đối với tổng quản bên cạnh thăm dò hỏi.

“Đại nhân muốn nói là xúc cúc?”

“Đúng, chính là trò chơi đó.” Dạ Vị Ương nhớ rõ trò thể thao xúc cúc ở hiện đại đã xuất hiện rất sớm ở Trung Quốc cổ đại, không ngờ vừa hỏi thật sự là có, hắn nói: “Người tìm quả cầu bọn họ đá đến đây cho ta xem.”

W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m

“Đại nhân, trong phủ cũng có, hay là ta bây giờ đi lấy cho ngài?”

“Đi.”

Chẳng đến một chốc Lý Vịnh đã đem một trái bì cầu nguyên thủy tới, Lý Vịnh thấy Dạ Vị Ương cầm bì cầu trái nhìn phải nhìn, lại nhìn hai chân không thể động đậy của Dạ Vị Ương, nhỏ giọng hỏi: “Kỳ thật đại nhân trước kia cũng không thích trò xúc cúc này, nói là thô lỗ thất phu mới thích cái đó.”

Trò vận động tốt như vậy mà chủ nhân thân thể trước đây thế nhưng không thích? Dạ Vị Ương âm thầm thở dài, hắn hiện tại ngược lại muốn chạy, đáng tiếc ngay cả đứng còn vô biện pháp a.

“Ngươi giúp ta cắt nó ra.” Dạ Vị Ương đem cầu đưa qua.

Lý Vịnh rất nhanh tìm đến một cây dao theo đường chỉ giữa bì da mà cắt, Dạ Vị Ương nhìn, bên trong bì câu đều là lông động vật, khó trách khi cầm trong tay nâng lên ước chừng lại nhẹ như vậy.

“Ngươi tìm một thợ thủ công, bảo hắn làm cho ta hai trái bì cầu giống thế này, bất quá không cần tròn, làm hình bầu dục.” Dạ Vị Ương đẩy xe đến thư trác, cầm lấy bút trực tiếp vẽ lên giấy, “Chiếu theo bức họa ta vẽ mà làm.”

Lý Vịnh đi qua, nhìn đến Dạ Vị Ương xoát xoát vẽ hai cái hình gì đó hai đầu còn có hai sợi chỉ dài, sau đó đặc biệt ghi rõ chiều dài, trừ bỏ bản đồ đơn giản này, Dạ Vị Ương ở bên cạnh còn ghi một dòng chữ: bổ khuyết vật chỉnh sửa dùng nước bọt tiểu động vật thổi khí.

Nhìn chữ viết Dạ Vị Ương xiêu xiêu vẹo vẹo, Lý Vịnh âm thầm rơi lệ, gia chẳng những quên hết sự tình trong quá khứ, hiện tại ngay cả viết tự còn khó coi như vậy.

Hết chương thứ mười một

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.