Đại Nịnh Thần

Quyển 1 - Chương 14: Đưa tiền đây



“Mạng của vi thần là chuyện nhỏ, vấn đề trọng yếu là Lương Anh kia lớn mật giữa ban ngày ban mặt dám ám sát mệnh quan triều đình, rõ ràng không đem hoàng thượng để vào trong mắt, bả đao của Lương Anh tuy rằng muốn đâm vào tim thần, nhưng lưỡi đao lại hướng về hoàng thượng.” Dạ Vị Ương ngẩng đầu thoáng nhìn qua hoàng đế, phát hiện người nọ cũng đang nhìn hắn, tựa hồ đang lắng nghe lời hắn nói.

Thái độ của Tịch Thiên Thương khiến Dạ Vị Ương thêm vài phần tự tin, tiếp tục nói: “Mặc kệ trước kia thần đã làm chuyện xấu gì, trên đời này người có quyền lực định tội thần chỉ có hoàng thượng ngài, Lương Anh kia làm loạn cái gì? Vì thế, suy cho cùng người Lương Anh chân chính đắc tội là hoàng thượng, chuyện này đương nhiên phải do hoàng thượng tự mình giải quyết a.”

“Ngươi không phải trở nên nhát gan, mà thay đổi thành hồ ly giảo hoạt mà trẫm gặp được lúc mùa đông.” Lời nói của Dạ Vị Ương nhất thời làm cho hoàng đế cười mắng.

Dạ Vị Ương cẩn thận nghe, hoàn hảo hoàn hảo, hoàng đế tuy rằng mắng hắn là hồ ly, nhưng ngữ khí vẫn tốt, không có tức giận.

“Trong vô số quan viên triều đình, người có thể hiểu được ý trẫm không nhiều lắm, trẫm sao có thể thả ngươi rời kinh? Như vậy đi, từ nay về sau trẫm sẽ cho phép Vị Ương ngồi luân y lâm triều, bắt đầu từ ngày mai ngươi phải vào triều sớm cho trẫm, hiểu chưa?”

“Hoàng thượng, vi thần hiểu được.” Dạ Vị Ương vội cúi đầu đáp ứng.

“Nếu đã hiểu được.” Hoàng đế đem vài chiết tử đặt lên đùi Dạ Vị Ương, “Về sau sự tình của hộ bộ, trẫm sẽ không thay ngươi quan tâm nữa.”

Dạ Vị Ương liền cầm lấy, ngẩng đầu chỉ thấy hoàng đế đang ngồi ngay ngắn trên ghế đá, trong tay cầm chén trà thanh hoa tử nhìn hắn nói: “Mở ra xem đi.”

“Vâng.” Ứng một tiếng, Dạ Vị Ương mở chiết tử thứ nhất, xem qua một lần sau đó lập tức mở cái thứ hai, cái thứ ba…

“Hoàng thượng, thần xem xong rồi.” Dạ Vị Ương đem ba chiết tử đóng lại, mở to đôi mắt vô tội giống như nai con nhìn hoàng đế đang nhàn rỗi thảnh thơi uống trà, Tịch Thiên Thương chọn mi: “Xem xong rồi?”

“Ân, xem xong rồi.” Dạ Vị Ương gật đầu.

“Vậy ngươi nói một chút, ngươi thấy gì bên trong?” Hoàng đế nâng chén trà sắp đưa đến bên môi, đột nhiên nghe trong miệng Dạ Vị Ương bính ra một câu vang vang hữu lực: “Cấp tiền đi!” Đấy, suýt tý nữa nhịn không được mà sặc rồi.

Khó có khi thất thố, quay đầu nhìn Dạ Vị Ương đang dùng ánh mắt to đen quan sát hắn, hắn trừng qua Dạ Vị Ương lập tức cúi đầu thấp nhất có thể giống như đang tìm con kiến trên mặt đất, bộ dáng này khiến Tịch Thiên Thương vừa bực mình vừa buồn cười, từ lúc nào một thượng thư Dạ Vị Ương kiêu ngạo vô tri tham lam lại trở nên như vậy..

Mà thôi, âm thầm lắc đầu, trà cũng không muốn uống, hoàng đế dứt khoát phóng chén trà lên bàn phát ra thanh âm thanh thúy.

“Nói tiếp đi.”

“Vùng duyên hải Côn Châu gặp lũ lụt, nhà dân chúng phần lớn đều bị chìm ngập, thu hoạch cũng tổn thất trầm trọng, bây giờ rất nhiều dân chúng trôi dạt khắp nơi, thỉnh hoàng thượng cứu tế thiên tai.” Dạ Vị Ương lấy ra chiết tử thứ nhất, sau đó cầm đến chiết tử thứ hai, “Ốc lậu thiên phùng liên dạ vũ*, đất liền vùng Quảng Nam gặp hạn hán, đã lâu không có nước tưới hoa màu, dân chúng khó khăn thiếu thốn nước uống, cho nên thỉnh hoàng thượng chi tiền giúp nạn thiên tai.”

(*) Ốc lậu thiên phùng liên dạ vũ: nhà dột còn gặp trời mưa suốt đêm, ý nói chuyện xấu cứ tới dồn dập.)

Dạ Vị Ương lấy ra chiết tử cuối cùng: “Quân ky đại thần Ngô Tử Thúc thỉnh cầu hoàng thượng chi tiền nâng cấp quân bị…”

“Đủ rồi.” Tịch Thiên Thương giơ tay ngăn lại, mỗi một câu trên chiết tử hắn đều đã xem qua, tuy rằng Dạ Vị Ương nói đến trực tiếp lại thô tục, bất quá lời thô nhưng ý không thô, những đại thần này đúng là hướng hắn đòi tiền.

Tiền tiền tiền! Tịch Thiên Thương hiện tại nhìn thấy hai chữ “chi tiền” liền đau đầu, hắn có thâm ý khác thoáng nhìn qua Dạ Vị Ương, người nọ lập tức cảm thấy một cỗ hàn khí tựa như có xà bò trên sống lưng mình, ngó bộ dáng hoàng đế đây là không muốn cấp tiền hay không có tiền cấp?

Mà hiện tại Dạ Vị Ương vẫn luôn ở nhà nghỉ ngơi, còn chưa có cơ hội đến phòng làm việc hộ bộ lật xem quốc gia này có bao nhiêu tiền, nhưng xem vẻ mặt của hoàng đế chỉ sợ không ổn lắm.

Chính là tài chính ở vài triều đại tập quyền (quyền lực trong tay hoàng đế) dù trong tình huống tốt, thì bạc lớn trong quốc khố ước chừng đa số đã ở trên người đám hoàng thân quốc thích, vạn nhất gặp dịp khoản đãi sẽ không có ai tiết kiệm dùm hoàng đế, chuyện quốc khố thiếu hụt ắt hẳn là thường xuyên phát sinh, trong xã hội này có bao nhiêu người nguyện cùng hoàng đế phân ưu a.

Dạ Vị Ương không khỏi oán thầm, nói đến ngọn nguồn nguyên nhân hết thảy là hoàng đế tạo thành, bây giờ sập tiệm, hoàng đế cư nhiên đem chuyện này vứt lên người hắn, ai, ai biểu hắn là thần, là hàng hóa bên cạnh hoàng đế!

Mặc dù trên vạn người, lại dưới đúng một người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.