Đại Nịnh Thần

Quyển 1 - Chương 19: Cùng giường mà ngủ



“Hoàng thượng, cái gọi là quân thần khác biệt, thần sao có thể cùng hoàng thượng ngủ trên long sàng.”

“Từ khi nào ngươi trở nên dài dòng giống bọn văn nhân hủ lậu vậy, đây đâu phải lần đầu ngươi leo lên giường trẫm, muốn nói nằm trên long sàng là cái tội, kia bây giờ trẫm không phải có thể hỏi tội ngươi?” Tựa hồ lười cùng Dạ Vị Ương đang khua môi múa mép nói nhiều, Tịch Thiên Thương bước đến trực tiếp đem Dạ Vị Ương từ trên luân y bế lên, người nọ nhất thời bị hù dọa không nhẹ.

Tịch Thiên Thương ôm người thả lên giường, liền thấy Dạ Vị Ương ngã thẳng xuống, dường như liên quan đến hai chân đã mất đi tri giác, thiếu khuyết đi năng lực chống đỡ thân thể khi ngồi.

Trên mặt không chút biểu tình, Tịch Thiên Thương đưa tay giải khai quần áo Dạ Vị Ương, người nọ vội vàng bảo vệ khuy áo chính mình, rất giống thảm trạng thiếu nữ nhà lành bị đùa giỡn mang theo chút sợ hãi nhìn hoàng đế: “Hoàng thượng, ngài đây là muốn mạng ta a.”

“Trẫm giúp ngươi cởi quần áo như thế nào lại muốn mạng của ngươi?” Tịch Thiên Thương nhướng mày, nếu như là trước kia Dạ Vị Ương phỏng chừng sẽ cười ngọt ngào như hoa đào mà nhảy vào ngực hắn, hiện tại mất trí nhớ ngược lại từ phóng đãng trở nên cẩn trọng như thế, mất trí nhớ lại có thể biến thành một người hoàn toàn khác vậy sao?

“Hoàng thượng!” Dạ Vị Ương rất muốn cắn đầu lưỡi mình, hắn cũng không muốn ra vẻ văn nhã như vậy a, nhưng sự tình hiện tại liên quan đến tôn nghiêm nam nhân, hắn đã cố không dùng từ ngữ nho nhã gì đó: “Ta là thần tử của ngài, không phải phi tử của ngài, vi thần nguyện ý vì hoàng thượng cúc cung tận tụy, giúp hoàng thượng củng cố giang sơn, trợ hoàng thượng tăng nhanh kinh tế xây dựng quốc cường dân phú, phản chính hay gì đều được, chính là không thể vượt qua đường lối cùng hoàng thượng phát sinh quan hệ không nên có.”

“Chưa hết, mặc kệ trước khi mất trí nhớ thần cùng hoàng thượng là quan hệ như thế nào, nhưng mong hoàng thượng hãy nói rõ, vị trí của Dạ Vị Ương lúc ấy là thần tử hay phi tử?” Dạ Vị Ương hai tay buông lỏng ra, một bộ dáng khẳng khái hy sinh vì việc nghĩa, “Thần nói xong.” Điều cần nói cũng đã nói, nếu hoàng đế vẫn không nghe, hắn cũng vô biện pháp.

Kết quả Dạ Vị Ương đang đợi thì Tịch Thiên Thương ở trên trán hắn búng một cái, “Úi!” một tiếng, đau đớn ôm trán, Dạ Vị Ương nhìn Tịch Thiên Thương lại cởi quần áo hắn, hai ba lần đem quần áo Dạ Vị Ương lột xuống chỉ còn lại mỗi lý y, Tịch Thiên Thương tiện tay đem quần áo vứt dưới giường, buông màn xuống nằm bên cạnh Dạ Vị Ương, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Này xem như buông tha hắn? Dạ Vị Ương cũng thả lỏng thích ứng với hoàn cảnh, dù sao là phúc thì không phải họa, là họa thì không tránh khỏi.

“Trẫm chỉ ghét ngươi mặc quần áo bẩn ngủ chung giường với trẫm, ngươi lại nói ra một đống lời vô nghĩa.” Tịch Thiên Thương tạm dừng một chút, lại nói, “Ngươi nói biện pháp kia cũng có thể thực hiện được, ngày mai ngươi trở về làm đi, làm tốt trẫm tự nhiên sẽ thưởng cho ngươi.”

Thật lâu vẫn không nghe hồi đáp, Tịch Thiên Thương mở to mắt hướng nam nhân bên cạnh nhìn qua, Dạ Vị Ương mới vừa rồi còn một bộ dáng trinh tiết lẫm liệt, hiện tại lại nằm trên long sàng hắn ngủ vù vù, hết sức ngọt ngào.

Tịch Thiên Thương nhất thời im lặng, dường như nhớ ra cái gì đó liền ngồi dậy, đưa tay nhéo nhéo chân Dạ Vị Ương, người nọ vẫn không hề hay biết mắt cũng không nháy một cái.

Thật đúng là không còn cảm giác, Tịch Thiên Thương buông tầm mắt, chẳng biết suy nghĩ cái gì, sau đó lại nằm xuống, nhớ đến bộ dáng mãnh liệt phản kháng của Dạ Vị Ương lúc nãy thật sự là vừa bực mình vừa buồn cười, hắn đường đường Tịch Thiên Thương có thể đối với người hai chân tàn phế làm cái gì? Hắn chỉ vì nhất thời hứng khởi, muốn cho Dạ Vị Ương lên giường ấm áp thôi.

Thủy chung có thêm mỹ danh “Thiên hạ đệ nhất mỹ nhân”, cho dù thánh nhân nhìn nam tử này lâu e rằng cũng sinh ra vài ý nghĩ xằng bậy, Tịch Thiên Thương xuyên qua ánh nến mỏng manh ngắm người nói ngủ liền ngủ kia, Dạ Vị Ương này ngày thường thanh lệ đoan chính, nhưng trước kia tính cách nông cạn xem lâu chỉ cảm thấy phiền mà chán ngấy, giờ đây mất trí nhớ trái lại giống như đã trọng sinh.

Rõ ràng là mày như nhau, lại mất đi vẻ phục tùng tăng thêm vài phần kiên nghị.

Rõ ràng là mắt như nhau, lại thiếu đi sự tham lam hơn một ít lạc quan rộng rãi.

Lúc trước, thời điểm trù liệu chuyện chi tiền Dạ Vị Ương chỉ biết khắp nơi vơ vét, căn bản không giống như bây giờ nghiêm túc mà nghĩ biện pháp, lại còn cự tuyệt long sàng của hắn.

Hết chương thứ mười chín

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.