Đại Nịnh Thần

Quyển 1 - Chương 20: Thưởng phong hội



Mảnh rừng phong kia ở ngay sau núi Hoàng gia lâm uyển, từ cửa Bắc hoàng cung một đường đi thẳng sẽ đến Phong Lâm biệt viện nằm sau núi, thưởng phong hội được cử hành một ngày một đêm trong biệt viện.

Làm hoàng đế Tịch Thiên Thương tự mình tiếp kiến sử giả đến từ các quốc gia, Dạ Vị Ương ngại ngồi luân y sẽ bất tiện nên không có đi, sớm đã đến Phong Lâm biệt viện chờ, một bên đem lưu trình quyên tiền buổi tối xem xét lại lần nữa, sau khi xác nhận không có sai lầm mới buông lỏng trái tim trong biệt viện du lãm một phen.

Biệt viện này rất lớn, bốn phía được rừng phong vây quanh, bên cạnh có suối nước trong suốt chảy xuôi, môi trường cũng ưu mỹ, nhất là khi đứng phụ cận đỉnh núi còn có thể quan sát được toàn bộ hoàng thành.

Không làm cho Dạ Vị Ương chờ quá lâu, đoàn người của hoàng đế rất nhanh đã tới biệt viện, thân là tâm phúc bên người hoàng đế, Dạ Vị Ương lập tức bị Lý công công tìm ra gia nhập vào hàng ngũ du lãm phong điệp, từ lúc tỉnh lại đến bây giờ, đây là lần đầu tiên Dạ Vị Ương chính thức xuất hiện trên sàn diễn.

Liếc mắt nhìn qua, trừ bỏ hoàng đế bên ngoài cùng một ít sứ giả vui vẻ trò chuyện, duy nhất Dạ Vị Ương nhận thức chính là người sắc mặt lạnh lùng Lưu tướng quân Lưu Bá Hề.

“Lưu tướng quân” Dạ Vị Ương thúc luân y hướng Lưu Bá Hề hô một tiếng, người nọ nghe được tiếng kêu phía sau tựa hồ hơi sửng sốt, vẻ mặt phức tạp thản nhiên nhìn hắn gật đầu một cái xem như đáp lại, sau đó liền sải bước tiến lên không để ý tới hắn nữa.

Bị lạnh nhạt Dạ Vị Ương không phải không nổi giận muốn đuổi theo đi lên, bất quá sang đây hắn lập tức bị các quan viên vây quanh bốn phía, mỗi người ở trước mặt hắn đều hỏi han ân cần, Dạ Vị Ương bận ứng phó nhất thời khó dứt ra, chỉ có thể nhìn Lưu Bá Hề càng chạy càng xa.

Tuy rằng Dạ Vị Ương có một khoảng thời gian ngắn không xuất hiện trong tầm mắt mọi người, bởi vì nghe nói mất trí nhớ chân lại bị thương, nhưng gần đây nhiều người từ cung nữ thái giám trong cung nghe đươc không ít tin đồn, tỷ như hoàng thượng lệnh Lưu tướng quân tự mình đem Dạ Vị Ương hộ tống tiến cung, tỷ như buổi tối ngày đó Dạ Vị Ương ở trong tẩm cung hoàng đế suốt đêm không về.

Những tin đồn này cũng đủ cho đám quan viên đem Dạ Vị Ương ngồi trên luân y giống như thân cha mà tâng bốc, Dạ Vị Ương cũng không biết nói cái gì, hắn tùy ý qua loa vài câu với đám người đang phát huy bản lĩnh làm quan, một người lại tiếp một người ghé vào tai hắn thao thao bất tuyệt mãi chưa hết vấn đề.

Vừa hỏi thăm ân cần đủ kiểu quan tâm, vừa chân thành chúc mừng Dạ Vị Ương thương bệnh mới khỏi, càng đáng sợ chính là cơ hồ tất cả đếu đối với dung mạo hắn ca ngợi sâu sắc, cái gì “Thiên nhân hạ phàm” cái gì “Tựa như Bồ Tát”, Dạ Vị Ương nghe thấy liền nổi lên một trận da gà.

“Ha hả, chẳng qua là khoe khoang dung mạo, nhu mị hơn người, hôm nay đoạn chân cẩn thận ngày mai là đoạn đầu.” Trong bầu không khí hòa thuận bỗng dưng toát ra một câu âm u lạnh nhạt châm chọc.

Quái dị chính là những quan viên nguyên bản vây quanh hắn cư nhiên lại im lặng không lên tiếng, chẳng những không có tâm phúc giúp hắn lên án một phen, ngược lại cả đám cúi thấp đầu giả trang thành đà điểu.

Vừa thấy, trong lòng Dạ Vị Ương đã minh bạch, cái gì đại tham quan đại nịnh thần, phải là đại nịnh thần mới khiến người năm lần bảy lượt ám sát như vậy, mà bên người ngay cả vài thuộc hạ trung tâm cũng không có.

Đánh giá “Dạ Vị Ương” kia bất quá chỉ có chút khôn vặt, dựa vào khuôn mặt bộ dạng đẹp mắt được hoàng thượng yêu thích, nói đúng hơn chính là bị người đem như mũi sào sử dụng làm vật hy sinh mà thôi, mỹ nam mỹ nữ trong lịch sử thị sủng mà kiêu cuối cùng chết vểnh đuôi cũng đâu ít.

Dạ Vị Ương nhìn qua người đang nói chuyện, chỉ thấy một râu tóc bạc phơ tuổi ước chừng sáu mươi bảy, lão đầu tử vẻ mặt pha chút uy nghiêm cho hắn một ánh mắt lạnh lùng khinh thường, sau đó mới cùng quan viên cao ngạo đồng dạng theo bên cạnh, ngẩng đầu ưỡn ngực tiêu sái bỏ đi. W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m

“Lão đầu nhi đó là ai?” Tuy rằng đối với quan viên vuốt mông ngựa bên người thật sự không thu vào mắt, nhưng hiện tại Dạ Vị Ương chưa hiểu biết hết chuyện trong triều thì đám quan viên này cũng là công cụ tốt.

Hôm nay có thể cùng hoàng đế theo đến Phong Lam biệt viện, nhất nhất phải nhớ kỹ từng người.

“Dạ đại nhân, đó là lão sư của ngài Chu Quế Chu đại nhân!” Một quan viên bên cạnh hơi sửng sốt, lập tức nhớ tới tin đồn Dạ Vị Ương bị mất trí nhớ, hiện tại vừa thấy quả nhiên là sự thật, thế nhưng ngay cả lão sư của mình mà cũng quên.

Hết chương thứ hai mươi

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.