Đại Nịnh Thần

Quyển 1 - Chương 26



Bước chân Tịch Thiên Thương ngừng lại, hắn quay đầu nhìn nam tử ngồi trên luân y, trong mắt lộ ra ý cười thỏa mãn hiếm có: “Ái khanh trái lại thông minh tài trí hơn dĩ vãng, hạ thủ từ thanh lâu có thể bốc mẻ chuyện tình trung trinh vong thê bịa đặt của Chu Quế, từ trang sức nữ tử lại truy ra hành vi nhận hối lộ, phá hủy thanh danh giả dối “Thanh liêm học sĩ” của hắn, xem ra lựa chọn của trẫm cũng không sai.”

“Nhiệm vụ hoàng thượng giao cho, thần tất nhiên dốc hết toàn lực.” Lúc này bày tỏ chút trung tâm sẽ tốt hơn.

“Kế tiếp chỉ cần để cho nữ tử thanh lâu kia khai ra Chu Quế, trẫm thật đúng là chờ không kịp muốn nhìn bộ dáng đám ngụy quân tử sau khi bị người vạch trần.” Tịch Thiên Thương cười đối với Dạ Vị Ương nói: “Sự tình lần này ngươi làm rất tốt, chuyện trẫm đáp ứng ngươi tự nhiên sẽ làm được.”

Do dự chốc lát, Dạ Vị Ương lại nói: “Hoàng thượng không cần nói cho vi thần biết người trong bức họa kia là ai.”

“Nga? Nói nghe một chút, vì sao không muốn biết?” Vừa định xoay người tiếp tục đi về phía trước, nam nhân lại dừng cước bộ tràn đầy thú vị nhìn Dạ Vị Ương đang cúi đầu.

“Không nên biết, vẫn là biết ít một chút sẽ tốt hơn.” Tò mò thì tò mò, nhưng nghĩ đến ngày đó ở Phong Lâm biệt viện vẻ mặt phức tạp của Tịch Thiên Thương khi nhìn bức họa, Dạ Vị Ương cảm thấy người trong bức họa kia đối với Tịch Thiên Thương không bình thường.

Chẳng lẽ là người thầm mến sao? Suy cho cùng nam tử trong tranh chính là mặc tăng bào cầm tràng hạt, tuy rằng vẫn để tóc dài, nhưng cũng không loại trừ khả năng bị xú hoàng đế làm cho không thể không xuất gia, Dạ Vị Ương đang cúi đầu miên man suy nghĩ đột nhiên phát hiện ánh sáng trước mắt chợt tối đi, ngẩng đầu lên đã thấy Tịch Thiên Thương chẳng biết từ khi nào đã chạy đến trước mặt hắn, chỉ đứng cách chỗ hắn hai thước.

Đôi mắt rũ xuống mang theo tiếu ý nhàn nhạt nhìn hắn, Tịch Thiên Thương vươn ngón tay nhẹ nhàng nâng cằm Dạ Vị Ương lên khiến hắn hơi ngẩng đầu chống lại tầm mắt đối phương, mà Lý công công vừa rồi vẫn còn bên cạnh đã sớm không biết đi nơi nào, đây là lần đầu tiên Dạ Vị Ương cùng Tịch Thiên Thương khoảng cách gần như vậy, cặp đồng tử tối đen lộ ra quang mang thâm thúy khiến người nhìn không thấu, giống như hắc động trong vũ trụ xinh đẹp mà đáng sợ.

Dạ Vị Ương nhịn không được âm thầm nuốt nước miếng, nghe Tịch Thiên Thương cười nói với hắn: “Nếu như trẫm nói, người nọ có thể chữa khỏi hai chân ngươi thì sao?”

Ánh mắt vốn có chút né tránh nhất thời bắn ra ánh sáng hy vọng kín đáo, Tịch Thiên Thương thực vừa lòng biểu tình của Dạ Vị Ương, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve cằm đối phương thuận thế xoa hai má hắn.

“Hoàng thượng chớ nên chọc cười vi thần, hai chân này ngay cả Thường thái y cũng nói hy vọng chữa khỏi không lớn…” Đối mặt động tác đùa giỡn mang theo cố ý của Tịch Thiên Thương, Dạ Vị Ương không né cũng không tránh, bởi vì hắn muốn trốn cũng không có chỗ trốn, nếu Tịch Thiên Thương muốn nhìn bộ dáng bối rối của hắn tìm vui, hắn liền không để Tịch Thiên Thương toại nguyện.

Tuy rằng có một lần Tịch Thiên Thương lưu hắn trong cung qua đêm, nhưng cả đêm đều không có phát sinh chuyện gì, ngày hôm sau tỉnh dậy người bên cạnh đã không thấy, hỏi ra thì biết người nọ đi thư phòng xử lý công vụ, từ đó về sau Dạ Vị Ương đã hiểu được, Tịch Thiên Thương không phải hôn quân đắm chìm trong mỹ sắc, mà hoàn toàn ngược lại, hoàng đế này tâm tư vô cùng thâm trầm.

Để hắn ở lại trong cung một đêm chẳng biết có phải muốn thử hắn hay không, nhưng nhất định là hướng bên ngoài truyền ra một tin tức: Dạ Vị Ương vẫn đang được hoàng thượng sủng ái, vẫn là người của hoàng thượng, người khác không được đụng vào. Nhưng hành động này thật sự tốt sao? Muốn bảo vệ hắn có thiên thiên vạn vạn biện pháp, Tịch Thiên Thương lại cố tình chọn chiêu âm hiểm phá hủy thanh danh hắn như vậy, không thể nghi ngờ là muốn chặt đứt đường lui chuyển đầu qua trận doanh khác của Dạ Vị Ương.

Được rồi, mặc dù “Dạ Vị Ương” vốn cũng không có thanh danh tốt gì.

Trên mặt Dạ Vị Ương một mực trầm tĩnh, lần này quả thực khiến Tịch Thiên Thương bớt đi vài phần hứng thú, nhưng lại khơi dậy lòng hiếu kỳ khác, dĩ vãng Dạ Vị Ương thấy hắn luôn ước gì dính lên người hắn, hiện tại tương phản, lần trước để Dạ Vị Ương cùng hắn ngủ Dạ Vị Ương một bộ dáng bất đắc dĩ không muốn, lúc này bình tĩnh như vậy, thật sự thú vị.

“Lời trẫm nói sao có thể là giả? Vị Ương cùng một chỗ với trẫm thì đừng nói lời khách khí, sự tình Chu Quế ngươi làm vừa tốt vừa nhanh, thực khiến trẫm nhìn ngươi với cặp mắt khác xưa, ngươi về sau trở thành phụ tá đắc lực của trẫm, trẫm há có thể đối với ái khanh mang thương trên người ngoảnh mặt làm ngơ.”

Người bên ngoài nếu nghe xong giữa lúc hai người bọn họ nghiêm chỉnh nói chuyện, đại khái sẽ tưởng tượng đến hai người có bao nhiêu thân thiết, Tịch Thiên Thương tựa hồ ngoạn đủ hai má có điểm lạnh của Dạ Vị Ương, chuyển sang vuốt ve vành tai như ngọc của nam nhân, ma sát mang theo chút khô ráp rất nhanh làm cho vành tai mẫn cảm từ trong ra ngoài rướm màu đỏ ửng, bộ dáng bán trong suốt giống như một khối hồng ngọc ấm áp sáng bóng xinh đẹp.

Hết chương thứ hai mươi sáu W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.