Đại Nịnh Thần

Quyển 1 - Chương 34



Đã nhiều ngày sống chung bọn họ không còn khách khí gọi nhau “Đại tướng quân” hay “Dạ đại nhân” nữa, mà đổi thành gọi thẳng tên đối phương, nghe thấy Lưu Bá Hề gọi tên mình, hắn ngẩng đầu hướng nam tử nhìn qua: “Nga?”

Một tiếng “nga” hơi có chút ngốc manh khiến Lưu Bá Hề nhịn không được giương khóe môi, bàn tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc đen mềm mại của Dạ Vị Ương, động tác đột nhiên vô cùng thân thiết này nhất thời khiến cả hai đều sửng sốt, Lưu Bá Hề không nghĩ tới hắn làm ra loại sự tình tự nhiên nhi nhiên đến như vậy, còn đối với Dạ Vị Ương mà nói chỉ có chút bất ngờ nhưng không chán ghét.

Dạ Vị Ương khẽ cúi đầu nghĩ xem Lưu Bá Hề bước tiếp theo sẽ có động tác gì, người nọ lại từ trên đầu hắn thu tay trở về, nhưng vẫn nhẹ nhàng để ý đến tóc hắn, nhẹ giọng nói: “Sư phụ nói thương ở chân ngươi đã không còn vấn đề gì lớn, sau này chỉ cần ở trên núi mỗi ngày nhúc nhích tập đi sẽ chậm rãi tốt lên, chờ trời trong chúng ta liền xuống núi.”

Phải xuống núi? Dạ Vị Ương không ngờ nhanh như vậy có thể trở về, thời điểm ngày đầu tiên tới hắn thật sự rất muốn quay về kim oa (tổ vàng) kia, nhưng vài ngày ở đây hắn lại tuyệt không muốn trở về.

“Nếu có thể ở chỗ này mãi thì tốt rồi, ta cuối cùng đã minh bạch vì sao sư phụ ngươi buông tha vinh hoa phú quý mà lựa chọn ở Ngọc Hành sơn để tóc tu hành, cuộc sống rời xa trần thế so với ở kinh thành thích ý hơn nhiều.” Dạ Vị Ương sâu kín thở dài, trong lời nói cất giấu vài phần không tha.

Hắn chẳng muốn trở về, nhưng tình huống hiện tại lại không thể thuận theo hắn, Dạ Vị Ương đột nhiên có một ý niệm lớn mật, nếu hắn và Lưu Bá Hề cùng nhau lưu lạc thiên nhai không quay về kinh thành nữa thì thế nào?

Dạ Vị Ương mang theo thăm dò cùng chờ đợi, thật cẩn thận hỏi: “Bá Hề, nếu cho ngươi một cơ hội, ngươi có muốn rời đi kinh thành không?”

“Sẽ không.” Lưu Bá Hề trả lời không chút do dự khiến Dạ Vị Ương lắp bắp kinh hãi, hắn khó hiểu hỏi: “Vì cái gì?”

Đáp án của Lưu Bá Hề rất đơn giản, chỉ có một câu: “Nơi này là quốc của ta, gia của ta, quốc gia này cần ta, hoàng thượng cần ta, ngàn vạn bách tính cũng cần ta.”

Ngữ khí trần thuật cực kỳ bình tĩnh mang đến cho Dạ Vị Ương một loại rung động khó có thể miêu tả, đây chính là câu nói đường đường chính chính sao? Dạ Vị Ương nhìn giữa mi nhãn Lưu Bá Hề không hề có một tia cố ý hay vẻ mặt kích động nào, chỉ có bình tĩnh, bình đạm, giống như những lời này từ khi hắn sinh ra, bản thân hắn cần phải nói như vậy.

Lưu Bá Hề chung quy không phải là loại nam nhân vì nữ nhi tình trường tư niệm bản thân mà vứt bỏ quốc gia dân chúng, Lưu Bá Hề cho tới bây giờ đâu phải người tầm thường, Dạ Vị Ương suýt chút nữa đã quên, người này suy cho cùng vẫn là Đại tướng quân Thiên quốc, gánh vác trách nhiệm bảo vệ quốc gia.

W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m

Tuy rằng đáp không giống suy nghĩ trong lòng Dạ Vị Ương, nhưng khiến cho hắn đối với nam nhân tăng thêm một phần hảo cảm.

Hắn mặc dù đã xuyên đến đây, nhưng đối với quốc gia này bên ngoài vẫn còn chút xa lạ, không có biện pháp đem Thiên quốc trở thành quê hương để có nhiệt tâm như vậy, chính là hiện tại hắn đã dần dần yêu mến Thiên quốc, đơn giản vì có một người muốn bảo vệ mảnh đất này cùng mỗi đồng bào trên mảnh đất ấy.

Nếu như trước đây nói Dạ Vị Ương duy trì thân phận địa vị chỉ vì muốn bảo mệnh, thì giờ phút này hắn liền có một tầng ý tưởng khác, hắn muốn trở thành người nổi bật xuất chúng giống như Lưu Bá Hề, chỉ có như vậy, hắn mới có thể cùng nam nhân tâm mang chí lớn kia sánh vai đứng dưới bầu trời.

Dạ Vị Ương bị suy nghĩ trong lòng làm cho không thể bình tĩnh trở lại, đêm đã khuya mà hắn thì mất ngủ.

“Xoay tới xoay lui, ngủ không được sao?” Thanh âm Lưu Bá Hề nhẹ nhàng vang lên từ phía sau, “Vẫn cảm thấy lạnh?”

“Ân.” Dạ Vị Ương đắm chìm trong suy nghĩ của mình không nghe rõ Lưu Bá Hề nói cái gì, hắn liền tùy tiện ứng thanh, ngay sau đó thân thể bị người cuốn qua, chăn bị vén lên, hai má cùng thân thể đều bị một cỗ nhiệt khí vây quanh, Lưu Bá Hề đúng là đem hắn ôm vào ngực.

Dạ Vị Ương nhất thời sửng sốt, cho dù cách một lớp quần áo mỏng manh, hắn cũng có thể cảm nhận được một cỗ lực lượng cùng nhiệt lưu vô hình đến từ người Lưu Bá Hề, nguyên bản cơ thể lạnh lẽo lập tức ấm áp lên, có một loại hơi thở tràn ngập thản nhiên trên thân đối phương làm cho hắn thoải mái cùng an tĩnh không nói nên lời.

Hiện tại cho dù trời có sập xuống, hắn cũng không sợ a.

“Ngủ đi.” Thanh âm từ trên đỉnh đầu truyền đến, Dạ Vị Ương thấy không rõ biểu bình của Lưu Bá Hề, hắn ứng thanh, đánh bạo đưa tay nhẹ nhàng ôm lấy đối phương, Lưu Bá Hề tựa hồ hơi run lên một cái nhưng lại đem Dạ Vị Ương ôm chặt hơn.

Hết chương thứ ba mươi bốn

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.