Đại Nịnh Thần

Quyển 1 - Chương 40: Trừng trị Kiến An công chúa (2)



“Hoàng huynh thật hay nói chơi, hù dọa ta.” Lần đầu nhìn đến bộ dáng Tịch Thiên Thương phát hỏa, tuy rằng hoảng sợ, nhưng Kiến An công chúa từ trước đến nay luôn được sủng ái cũng không cho rằng Tịch Thiên Thương sẽ thật sự giết nàng, mẫu hậu yêu thương nàng như vậy, hoàng huynh đừng nói là giết, chỉ sợ ngay cả đánh chửi cũng không nỡ.

Dạ Vị Ương ngồi yên lặng buông đũa xuống, hắn muốn hỏi công chúa thụ đại sủng này là quá ngốc hay quá ngây thơ?

Cho dù Tịch Thiên Thương là hoàng huynh của nàng, cũng không thể quên đi Tịch Thiên Thương còn có thân phận khác là hoàng đế, lời hoàng đế đã nói ra khỏi miệng thật sự có thể đùa sao?”

Tịch Thiên Thương cũng không tái để ý tới Kiến An, Lý công công đi theo bên cạnh hoàng đế nhiều năm ngầm hiểu, lúc này lệnh cho hộ vệ đem công chúa tha xuống, thẳng đến khi hai hộ vệ cường tráng hung hãn tiến lên Kiến An công chúa mới ý thức tình huống không đúng, hai mắt nàng trừng lớn khuôn mặt lộ vẻ tức giận.

“Lớn mật! Các ngươi dám chạm vào bản công chúa, bản công chúa sẽ đem các ngươi toàn bộ giết hết!” Kiến An mãnh liệt rống lớn như thế, hai hộ vệ nhất thời do dự không biết phải làm thế nào.

“Sao vậy, chẳng lẽ lời trẫm còn không bằng Kiến An?” Tịch Thiên Thương chẳng qua nhẹ nhàng nói một câu, lại khiến Lý công công cùng hai ngự tiền hộ vệ trên mặt không còn chút huyết sắc.

Quá mức khẩn trương làm cho thanh âm vốn lanh lảnh càng thêm chói tai, giống như đàn nhị bị đứt dây, Lý công công tê thanh nói: “Mau! Mau đem công chúa trói lại!” Hai hộ vệ không hề chần chừ, cũng không quản công chúa mắng chửi thế nào hai ba lần đã đem người trói gô lên.

“Kiến An công chúa, dĩ hạ phạm thượng, dạy mãi không sửa, tạm thời giam vào thiên lao chờ xử lý.” Tịch Thiên Thương ngữ khí bình tĩnh nói.

“Hoàng huynh! Hoàng huynh! _______” Kiến An tựa hồ ngây ngẩn cả người, không biết chuyện gì đã xảy ra khiến cho Tịch Thiên Thương sinh khí như thế, nàng lập tức ủy khuất khóc lên, bình thường Tịch Thiên Thương ngay cả nói cũng không nói nàng một chút, hôm nay chẳng những sai người trói nàng lại còn muốn đem nàng giam vào trong thiên lao, căn bản không phải hoàng huynh nàng nhận thức.

Đột nhiên nghĩ tới điều gì, Kiến An hướng về phía Dạ Vị Ương trừng mắt: “Nhất định là ngươi! Nhất định là tiện nhân ngươi ở trước mặt hoàng huynh nói xấu ta, Dạ Vị Ương, ta sẽ không để ngươi sống khá giả!”

Dạ Vị Ương nhất thời sửng sốt, này là chuyện gì a, như thế nào mạc danh kỳ diệu dính dáng đến hắn, nhìn Kiến An công chúa đã bị kéo xuống, Dạ Vị Ương rất không có tư vị, ca ca giáo huấn muội muội, tại sao hắn liền biến thành kẻ đầu sỏ gây nên, Kiến An kia đầu bị hỏng rồi sao, chuyện này không tìm Tịch Thiên Thương lại tìm hắn làm gì.

Dạ Vị Ương chẳng còn khẩu vị, hắn thoáng nhìn qua Tịch Thiên Thương bên cạnh, thở dài nói: “Hoàng thượng, ta đây là nằm cũng trúng đạn a.”

“Nằm cũng trúng đạn?” Tịch Thiên Thương không quá hiểu cách nói của Dạ Vị Ương, nhưng cảm giác được trong lời Dạ Vị Ương cất giấu vô tội cùng oán khí, hắn nhất thời giương khóe miệng, nói: “Kiến An tính tình bất hảo không biết lớn nhỏ, cũng nên để nàng chịu giáo huấn một chút, lời nàng nói ngươi nghe rồi thì quên đi, nếu nàng thật sự dám đối phó ngươi, trầm lần sau sẽ không nể mặt lưu tình.”

Gặp Dạ Vị Ương vẫn còn bộ dáng không có tâm tình, Tịch Thiên Thương liền cười nói: “Thương Hải không phải để Chước Hoa bảo vệ ngươi sao? Kiến An không sợ trời không sợ đất chỉ sợ mỗi Chước Hoa, mỗi lần nhìn thấy Chước Hoa liền như thỏ thấy lang chạy trốn rất xa.”

Thật hay giả?! Dạ Vị Ương cả kinh, đoán không ra tên yêu nam kia bộ dạng tựa như Đông Phương Bất Bại cư nhiên có thể đem Kiến An chế phục.

Sau khi ăn xong lại cùng xú hoàng đế hàn huyên một chút, Dạ Vị Ương dứt khoát cầm lấy bút và giấy vẽ biểu đồ kết cấu tiện thể tiến hành sơ bộ, rốt cục cùng hoàng đế cơ bản thỏa thuận tốt sự tình tu kiến công trình thủy lợi ở Quảng Nam.

Sợ hoàng đế lại lưu hắn qua đêm, Dạ Vị Ương mắt thấy trời không còn sớm liền khẩn cấp cáo từ, thấy Tịch Thiên Thương không có lập tức đáp lời hắn vội nói bản thân còn phải đi về một mình yên lặng suy nghĩ đến phương án tốt hơn, Tịch Thiên Thương lúc này mới gật đầu bảo Lý công công phái người đưa hắn về.

Sau khi ly khai Thiên Nguyên Điện Dạ Vị Ương nhớ tới nha môn hộ bộ, phủ đệ hắn cách hoàng cung khá xa, mỗi ngày lui tới hao phí rất nhiều thời gian, Dạ Vị Ương không chịu nổi sức ép như vậy, mấy ngày liền giống như một ít quan viên ở lại trong trạch tử nha môn.

Hôm nay bị Tịch Thiên Thương hỏi tới hỏi lui, Dạ Vị Ương hiện tại sớm đã mệt mỏi, cũng lười đi hỏi hồng sắc diễm lệ Chước Hoa ẩn trong bóng đêm kia như thế nào đối phó Kiến An, hắn ngáp về tới hộ bộ, sau khi cỗ kiệu dừng lại nghe được bên ngoài có người hô một tiếng: “Đại tướng quân!”, màn bị xốc lên Dạ Vị Ương quả nhiên nhìn thấy Lưu Bá Hề gương mặt lạnh lùng đứng trước cửa hộ bộ.

Bá Hề tâm tình không tốt, sinh khí, chẳng lẽ là giận ta? Thời điểm Dạ Vị Ương trong lòng đang suy nghĩ, Lưu Bá Hề đi nhanh tới đưa tay bế ngang eo hắn ôm xuống, mang theo vài phần nén giận: “Như thế nào để mình mệt thành như vậy?”

Hết chương thứ bốn mươi

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.