Đại Nịnh Thần

Quyển 1 - Chương 54: Tra tham quan (6)



Loáng thoáng có thể nghe thấy tiếng rên rỉ muộn muộn (rầu rĩ, buồn bực) từ sát vách, nếu không phải hắn hành động bất tiện, Dạ Vị Ương lúc này đã sớm chạy qua bên vách xem.

Bắt được sư gia, bất quá lúc đầu thẩm vấn không được thuận lợi, lão sư gia cáo già kia đối mặt với câu hỏi của Dạ Vị Ương chẳng hề hồi đáp, ở tại chỗ không ngừng cầu xin tha thứ bày tỏ trung tâm, mặc cho Dạ Vị Ương hỏi thế nào cũng hỏi không ra.

Sư gia nếu không quay về, phỏng chừng huyện lệnh vốn cẩn thận dè dặt kia nhất định nổi lên nghi ngờ, đến lúc đó muốn đem hắn một lần lật đổ khó khăn sẽ càng lớn.

Vì vậy Bắc Phương Nguyệt nhìn không được nữa dứt khoát tự mình ra trận, tuy rằng Dạ Vị Ương rất muốn đến hiện trường học hỏi, nhưng Bắc Phương Thần lại kéo hắn đến kế bên vách.

Dạ Vị Ương vẫn có chút hoài nghi một nữ hài tử có thể làm cho tên cứng miệng kia chỉ điểm ra gì hay không, kết quả còn chưa uống hết nửa ấm trà bên vách đã truyền đến tin tức, gia sư đã khai ra huyện lệnh.

“Lợi hại như vậy, dùng biện pháp gì khiến hắn mở miệng a?” Giấy trắng mực đen cộng thêm huyết thủ ấn, Dạ Vị Ương nhìn từng câu từng chữ được ghi chép lại, không nhìn còn tốt, vừa nhìn trái tim Dạ Vị Ương đều nhanh từ cổ họng nhảy ra ngoài.

Dạ Vị Ương sắc bén quét qua, sau đó đem bản ghi chép thu hồi, đối với Bắc Phương Thần nói: “Việc này liên lụy nhiều người, nếu để cho người phía trên biết ngươi và Nguyệt cô nương cũng xem qua bản ghi chép này chỉ sợ chúng ta đều gánh vác không nổi, việc này xin Bắc Phương huynh và lệnh muội ngàn vạn lần bảo mật.”

“Ngươi có thể yên tâm, ta cùng tiểu Nguyệt ngày mai đã đi, vốn không phải là người trong quan trường, cho dù biết cũng chẳng có tác dụng gì.” Có được cam đoan của Bắc Phương Thần, Dạ Vị Ương hơi an tâm một chút, nhưng vì để bảo đảm hắn vẫn phân phó xuống, sự tình hôm nay không ai được tiết lộ ra ngoài.

Nhìn bản ghi chép trong tay, Dạ Vị Ương nhất thời một trận kinh hồn táng đảm, nguyên bản hắn nghĩ một cái huyện lệnh Mân sơn nho nhỏ vì cái gì điều tra không ra chứng cớ xác thực, hiện tại sau khi nhìn văn tự ở mặt trên hắn lập tức minh bạch

Huyện lệnh này không đơn giản chỉ là huyện lệnh, mà còn cùng người trong cung quan hệ thiên ti vạn lũ (rắc rối, phức tạp), chuyện này nhất định liên quan đến người trong cung, nhưng chẳng lẽ vì vậy liền bỏ qua? Dạ Vị Ương không phải không nghĩ tới trước tiên nên bẩm báo hoàng thượng, mà nếu quả thật phải thả huyện lệnh thì hắn lại không cam lòng, nghĩ như vậy, hắn vẫn quyết định trước đem huyện lệnh xử trí.

Sau khi lấy được chứng cớ Dạ Vị Ương nhanh chóng liên hệ với Từ đại nhân, trong lòng hắn có chút thấp thỏm không yên Từ đại nhân này có dám đem huyện lệnh kia giải quyết hay không, may mắn Từ đại nhân không làm cho hắn thất vọng, quyết đoán phân phó xuống đem huyện lệnh cùng toàn bộ người có liên quan bắt giữ, trên công đường cầm bằng chứng gia sư khai ra nhất nhất nói cho bọn chúng nghe.

Những tên gia hỏa vốn gió chiều nào che chiều đó vừa thấy mọi chứng cớ đã bị Dạ Vị Ương nắm vững, lại nghĩ đến gia sư đã làm phản, ngay tức khắc một đám giống như bài domino ngã xuống mặt đất, đều đứng ra lên án đủ loại hành phi phạm tội của huyện lệnh.

Việc đã đến nước này, huyện lệnh kia không thể không cúi đầu.

“Dạ đại nhân, Dạ đại nhân, ngài không thể tra ta, ngài có biết người sau lưng ta là ai, hoàng thượng cũng không biện pháp xử trí ta, ngươi muốn xử trí ta thế nào?” Hai tay bị trói chặt, chân mang xiềng xích huyện lệnh không cam lòng bị thúc đẩy lên xe ngựa, hắn vẫn hướng về phía Dạ Vị Ương không ngừng hô.

“Chờ một chút.” Dạ Vị Ương gọi thị vệ, bất quá không đợi huyện lệnh vui vẻ ra mặt, hắn lạnh giọng quát: “Đem miệng tên gia hỏa này bịt lại cho ta.”

Huyện lệnh nhất thời sắc mặt đại biến, xông đến Dạ Vị Ương tức giận mắng: “Dạ Vị Ương! Ngươi cho ngươi là ai, ngươi nghĩ ngươi xử trí ta liền có thể tẩy trắng ngươi sao? Ngươi chẳng qua là con chó bên cạnh hoàng thượng, một con chó bán mông! Hôm nay ngươi xử trí ta, về sau ngươi cũng sẽ rơi vào kết cục giống như ta, buông ta ra, các ngươi buông ta ra, ta là người của thái hậu, là người của thái hậu!”

Ngôn ngữ ô uế khó nghe lọt tai, vài thị vệ nhất thời sửng sốt.

“Còn thất thần cái gì, mau bịt miệng hắn lại!” Thường Thiếu Điển một bên vội hô mấy tiếng, những thị vệ kia kịp phản ứng nhanh dùng vải bố nhét vào miệng huyện lệnh.

“Đại nhân?” Thường Thiếu Điển có chút lo lắng nhìn Dạ Vị Ương, một chuyến đi này bọn họ gặp phải sự tình vượt xa tưởng tượng của bọn họ.

“Ngươi kêu đến vui vẻ như vậy, cơm chiều cho hắn một chén cơm ớt đi.” Dạ Vị Ương cũng không phải là người không biết nổi cáu, chính là lười cùng chó điên so đo, “Đúng rồi, đám người Bắc Phương huynh đâu?”

“Bọn họ đã đi rồi, bất quá Bắc Phương công tử bảo ta nhắn với ngươi một câu.”

Gấp rút giải quyết chuyện tình bên này, còn chưa kịp cùng đám người Bắc Phương Thần nói lời từ biệt, Dạ Vị Ương trong lòng hơi có chút tiếc nuối, cũng không biết từ biệt ngày sau còn có cơ hội gặp lại hay không, hắn thậm chí còn chưa hỏi nhà Bắc Phương Thần ở đâu, là người của quốc gia nào.

Dạ Vị Ương hỏi: “Nhắn cái gì?”

“Bắc Phương công tử nói, chờ hắn an bài chuyện trong nhà, nhất định sẽ mời ngươi đến nhà hắn làm khách.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.