Đại Nịnh Thần

Quyển 1 - Chương 64: Đánh nhau loạn thành một đoàn



“Không cần!”

Thân trước yếu ớt bị cầm lấy, kích thích cùng sung sướng bản năng sinh lý mang đến lại làm cho Dạ Vị Ương sợ hãi, giáp công một trước một sau khiến thân thể mẫn cảm đã lâu chưa kinh qua việc đời gần như bị dục hỏa đốt điên cuồng.

Dần dần, rên rỉ áp lực từ khóe miệng thoát ra, không còn là hô đau đơn thuần, mà pha lẫn sự ngọt ngào, nhượng xương cốt người có chút mềm nhũn khó nhịn.

Tịch Thiên Thương giống như so với Dạ Vị Ương càng hiểu rõ thân thể này hơn, mỗi một lần đoạt lấy đều làm cho người ta điên cuồng, lý trí nói Dạ Vị Ương hắn không thể tiếp tục như vậy, nhưng thân thể ngược lại tùy ý hưởng thụ loại âu yếm mê hoặc này.

Đại não một trận trống rỗng, khiến Dạ Vị Ương không biết mình đang ở chỗ nào, vừa mới xảy ra chuyện gì.

Toàn bộ thân thể bị khỏa trong lồng ngực ôn hòa dày rộng, phía sau lưng mồ hôi ẩm ướt dán vào ngực đối phương, thân thể giống như bị tạt nước, Dạ Vị Ương mặc Tịch Thiên Thương ôm hắn vào trong dục trì sau phòng, dòng nước ấm áp quấn quanh cơ thể cũng dần mang lý trí trở về thanh tỉnh.

Một tay vòng qua thắt lưng Dạ Vị Ương để nam nhân ngồi trên chân mình, một tay Tịch Thiên Thương vóc nước ấm tẩy trừ thân thể Dạ Vị Ương, trong nhất thời im lặng chỉ còn lại hô hấp cùng tiếng tim đập lẫn nhau.

Nhẹ nhàng chà lưng nam nhân, vén mái tóc ướt đẫm qua hai bên lộ ra cái cổ thon dài thoạt nhìn phá lệ yếu ớt, trong lòng đột nhiên dâng lên vài phần áy náy cùng thương tiếc, Tịch Thiên Thương cúi đầu đem môi phủ vào gáy Dạ Vị Ương, nam nhân trong ngực hắn nhịn không được khẽ run một cái, loại gần gũi thân thiết này dễ làm người ta nhớ đến thân mật cùng điên cuồng vừa rồi.

Một phen vành tai và tóc mai chạm vào nhau, Tịch Thiên Thương mang theo sự thỏa mãn của con ác thú ở bên tai Dạ Vị Ương thở dài một hơi, trống rỗng và khổ sở trước kia đều biến mất sạch sẽ.

Nam nhân rũ đầu xuyên thấu mặt nước nhìn chính mình, cũng nhìn Tịch Thiên Thương đang ôm hắn từ phía sau.

“Ta có thể đi được chưa?” Dạ Vị Ương thản nhiên mở miệng.

Cánh tay đang vắt ngang thắt lưng nam nhân hơi siết chặt, Tịch Thiên Thương nhẹ nhàng vuốt tóc nam nhân, ôn nhu nói: “Ngươi oán ta phải không?”

Không còn xưng là “trẫm”, Tịch Thiên Thương vào lúc này không muốn nghe cái gì quân với thần nữa, chỉ có Tịch Thiên Thương và Dạ Vị Ương, đơn giản vậy thôi.

“Ta chỉ tự mình cởi giày cho ngươi, tự mình tắm cho ngươi.

“Phần ưu ái này ta nhận không nổi.” Dạ Vị Ương không phải kiểu bị người thượng một lần liền đòi sống đòi chết, nhưng loại quan hệ phức tạp hiện nay cho dù từ nay về sau Tịch Thiên Thương tin hắn, hắn cũng không muốn.

“Nhưng phần ưu ái đó, ta chỉ muốn cho ngươi.”

Tịch Thiên Thương nói không cần nghĩ ngợi khiến Dạ Vị Ương hơi sửng sốt, hắn nhấp nhấp môi, trầm giọng nói: “Ngươi chính là cảm thấy trước kia ta là người của ngươi, hiện tại không hòa hảo với ngươi, ngươi là hoàng đế nên trong lòng không thoải mái đi.”

Dạ Vị Ương cũng lười kêu Tịch Thiên Thương là “Hoàng thượng”.

“A —— nói như vậy cũng tốt.” Cười khẽ một tiếng, Tịch Thiên Thương ôm Dạ Vị Ương ngâm vào trong nước, cảm giác nam nhân trong ngực dần thả lỏng xuống, ngón tay hắn quấn một vòng tóc Dạ Vị Ương: “Dù sao ngươi cũng đã biết bí mật của ta, nói cho ngươi nhiều thêm một chút cũng không việc gì cả.”

“Ta có quyền được lựa chọn sao?” Dạ Vị Ương cãi lại.

Tịch Thiên Thương cũng không giận, vẫn đem thân thế của hắn nói cho Dạ Vị Ương, ngữ khí bình tĩnh nghe giống như đang tự thuật cố sự của người khác.

Thái hậu điên cuồng ái mộ Tịch Thiên Lâu nhưng nhiều lần không được đáp lại, về sau cư nhiên hạ dược trong rượu cùng Tịch Thiên Lâu phát sinh quan hệ mang thai Tịch Thiên Thương, khi đó thái hậu đã là hoàng hậu, có lẽ bởi vì lúc ấy thẹn với hoàng đế, thẹn với người thân, Tịch Thiên Lâu lựa chọn đi Ngọc Hành sơn để tóc tu hành.

Vì muốn cho Tịch Thiên Lâu chú ý, thái hậu đã không còn tình thương của một người mẹ mà không ngừng thương tổn Tịch Thiên Thương. Lúc bị quăng vào giếng cạn chịu đủ đói khát và rét lạnh, hài tử niên ấu ở trong bóng tối cảm nhận sâu sắc sự sợ hãi, cô độc cùng bàng hoàng, vì để gặp mặt Tịch Thiên Lâu một lần không tiếc đánh gãy hai tay hài tử thân sinh.

“Sư phụ có thể chữa khỏi hai tay ta, cũng có thể chữa khỏi hai chân ngươi.” Tịch Thiên Thương sau khi nói ra những lời này, Dạ Vị Ương đột nhiên hiểu được vì sao lúc trước Tịch Thiên Thương khẳng định đi Ngọc Hành sơn liền có thể làm cho hai chân hắn khôi phục tri giác.

Dạ Vị Ương nhớ tới đau đớn khi sư phụ châm cứu cho hắn, nói vậy năm đó phần đau đớn này Tịch Thiên Thương cũng đã nếm qua.

Mẫu thân sinh mà vô ái, phụ thân thì không thấy, thơ ấu là vết thương ảnh hưởng to lớn đối với con người, là đau xót không thể nào chữa lành được, nếu hắn là Tịch Thiên Thương, Dạ Vị Ương không dám tưởng tượng hắn có thể sống đến ngày nay mà vẫn bình thường hay không.

Tuổi thơ của Tịch Thiên Thương là cừu hận, sợ hãi cùng điên loạn mà vượt qua, nếu không phải thái hậu đánh hai tay làm cho Tịch Thiên Lâu đón đi, chỉ sợ Tịch Thiên Thương đã sớm điên rồi.

Cho dù Tịch Thiên Lâu không thừa nhận Tịch Thiên Thương là hài tử, nhưng trên người Tịch Thiên Thương vẫn đang chảy huyết mạch của hắn, ngày đó ở trên Ngọc Hành sơn như thế nào vượt qua phụ tử đặc thù Dạ Vị Ương khó mà đoán ra được, nhưng theo bộ dáng hiện tại của Tịch Thiên Thương, cùng với bức họa mà hắn từng xem, Tịch Thiên Thương cũng không chán ghét Tịch Thiên Lâu.

Hàm dưới đột nhiên bị nắm, Dạ Vị Ương bị bắt quay đầu chống lại ánh mắt Tịch Thiên Thương, người nọ nheo mắt cười: “Ta nói cho ngươi những điều này, chỉ là muốn ngươi đối với ta hiểu biết nhiều hơn một chút, không ngờ còn được sự đồng tình của ngươi.”





Từ dục trì đi ra, Tịch Thiên Thương tự mình động thủ dùng khăn lông giúp Dạ Vị Ương lau sạch sẽ, đem người ôm về giường mặc quần áo, khiến Dạ Vị Ương ngoan ngoãn nằm trên giường không thể chạy, nhưng dù Dạ Vị Ương muốn chạy hắn cũng chạy không được.

Màn trên giường thả xuống, cách tầng tầng sa trướng Dạ Vị Ương mơ hồ có thể thấy được Tịch Thiên Thương đang ngồi ở bàn bên cạnh, người nọ liền ngồi như vậy không biết làm cái gì.

Một mình nằm trên giường, Dạ Vị Ương kéo chăn nhẹ nhàng ôm lấy, trong đầu loạn như ma.

Đột nhiên “phanh ——” một tiếng, bởi vì không gian quá mức an tĩnh đến nỗi Dạ Vị Ương sắp ngủ liền kinh hách tỉnh lại, cách sa trướng hắn lờ mờ nhìn thấy một người đang nhanh hướng bên này bước tới.

Cho dù không xốc màn lên, hắn cũng biết người tới là ai.

“Lưu Bá Hề, ta biết ngươi sẽ đến.”

Dạ Vị Ương nghe Tịch Thiên Thương nói một câu, sau đó không nghe tiếng Lưu Bá Hề đáp lời, trong phòng im lặng trống rỗng chỉ còn lại quyền cước bởi vì tức giận mà vung vẩy.

Lưu Bá Hề cùng Tịch Thiên Thương đánh nhau, ngoài sa trướng không ngừng truyền đến âm thanh bàn bị đập hư, tựa hồ còn có muộn thanh do nắm tay đánh vào thịt, chính là không ai hô đau hay tỏ vẻ dừng lại.

Tiếng đánh nhau kịch liệt khiến Dạ Vị Ương nhịn không được vén màn lên hướng bên ngoài nhìn lại, này không nhìn còn đỡ, vừa thấy liền dọa hắn nhảy dựng, căn phòng nguyên bản sạch sẽ xa hoa đã trở nên lộn xộn, bàn ghế bị đập nát, mà Lưu Bá Hề đang một cước hung hăng đá vào trên ngực Tịch Thiên Thương, người nọ lảo đảo hai bước đụng vào giá sách bên cạnh, khóe miệng chảy ra tia máu đỏ tươi.

Cái này còn chưa tính xong, Lưu Bá Hề một phen bắt lấy cổ áo Tịch Thiên Thương nâng nắm tay đánh vào mặt, Tịch Thiên Thương ăn một quyền trên mặt nâng chân hướng bụng Lưu Bá Hề phản kích đạp một cước.

Lưu Bá Hề tựa như không biết đau, ở trên người Tịch Thiên Thương liên tiếp đánh mấy quyền.

“Đừng đánh, các ngươi đừng đánh!” Dạ Vị Ương thật sợ Lưu Bá Hề đem Tịch Thiên Thương cấp đánh chết.

Lưu Bá Hề không nói lời nào, đối với hoàng đế Lưu Bá Hề không chút lưu tình, nhìn Đại tướng quân như vậy khiến cho Dạ Vị Ương cảm thấy đau lòng, hắn nhịn không được hô tên đối phương: “Bá Hề…”

“Phanh ——” một tiếng, nắm tay bằng thịt lưu lại vách tường phía sau tai Tịch Thiên Thương một hố sâu, khe nứt hố sâu lớn dần theo nắm tay kéo dài ra.

Không khó tưởng tượng, nắm tay nếu đánh lên người Tịch Thiên Thương sẽ phát sinh sự tình gì.

“Tịch Thiên Thương, ngươi có bản lĩnh này sao?” Ngữ khí châm chọc, Lưu Bá Hề không nhìn Tịch Thiên Thương liếc mắt một cái, xoay người đi tới bên giường cởi áo choàng ôm lấy nam nhân trên giường, đem Dạ Vị Ương bế lên đi nhanh ra ngoài.

“A —— ” Cười lạnh một tiếng, Tịch Thiên Thương nhẹ nhàng lau vết máu chảy ra từ khóe miệng, hắn dựa vào vách tường chậm rãi đứng lên, nhìn Lưu Bá Hề ôm Dạ Vị Ương ly khai Cam Tuyền cung, cho đến ngay cả bóng dáng cũng không có để lại.

Tịch Thiên Thương khập khiễng đi tới bên giường ngồi xuống, đưa tay có thể sờ được nhiệt độ cơ thể nhàn nhạt mà nam nhân kia còn lưu lại, hắn bỗng dưng nhẹ giọng cười: “Vì cái gì là Dạ Vị Ương.”

Nằm sắp người xuống, hắn đem mình chôn vào đệm chăn còn tồn tại nhiệt độ, khí tức của nam nhân kia làm hắn cảm thấy an lòng, cảm thấy quyến luyến.

Chỉ vì ngày trước Dạ Vị Ương mê luyến hắn sùng bái hắn, hiện tại Dạ Vị Ương đã yêu Lưu Bá Hề hắn liền không thoải mái không cam lòng sao?

Nếu đơn giản như vậy thì tốt rồi, nhưng Tịch Thiên Thương so với bất luận kẻ nào càng hiểu rõ bản thân mình, lòng dạ hắn không có hẹp hòi đến mức đó, cũng không nhàm chán tới nỗi vì một người không thích mà tranh giành tình nhân.

Vì sao, lại cố tình thích Dạ Vị Ương?

Trước đây là một tiểu hồ ly, bây giờ là Dạ Vị Ương, người và vật mà hắn với Lưu Bá Hề cùng thích như thế nào liền tương đồng như vậy.

“Lưu Bá Hề, ngươi chẳng phải cũng giống như ta đều mâu thuẫn, đều e ngại chuyện đã từng xảy ra sao.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.