Đại Nịnh Thần

Quyển 1 - Chương 7: Cảm giác tâm động



Dù chân không thể nhúc nhích, cũng không ngăn được Dạ Vị Ương một khỏa tâm đã sớm bay lên, sống nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên được ngồi cỗ kiệu lớn xa hoa lộng lẫy này, đầu cuối cỗ kiểu đều có đội hộ vệ thiếp thân theo bảo vệ, Dạ Vị Ượng lại một phen thể nghiệm uy phong của giai cấp quyền quý khi xuất hành.

Hắn vén màn nhìn ra ngoài, kinh thành so với trong tưởng tượng của hắn còn muốn sạch sẽ xinh đẹp hơn, tuy rằng không có nhà cao tầng như ở thế kẻ hai mươi mốt, nhưng ngói nhà nhất loạt sắp xếp chỉnh tề vô cùng đẹp mắt, đường xá cũng bằng phẳng ngay ngắn, bách tính qua lại mỗi người trong đó xiêm y gọn gàng sạch sẽ, đại khái nguyên nhân không có máy tính phóng xạ cùng ô nhiễm môi trường, cho nên khí sắc đại bộ phận người đều rất tốt.

Cỗ kiệu đi qua ngã tư náo nhiệt hơn lúc sau lại chuyển vào đường nhỏ ven sông yên tĩnh, dọc đường ven sông phần lớn trồng nhiều liễu xanh giống như trong tiểu thuyết miêu tả, chỉ là tiết trời này lá cây đã úa vàng, ngược lại sinh ra loại mỹ cảm tiêu điều thưa thớt.

Dạ Vị Ương nhìn những thuyền nhỏ trôi nổi giữa sông, dưới ba quang lân lân tựa như bức sơn thủy họa quyển, ngẫu nhiên từ trên sông truyền đến tiếng ca như oanh đề tuyệt vời êm tai, lập tức khiến cho Dạ Vị Ương bị nhốt trong phòng lâu nay nhất thời cảm thấy trong lòng sảng khoái không ít, đối với phiền táo xuyên qua đến thế giới xa lạ này, cũng vơi đi ít nhiều

Dù sao cũng trở về không được, vậy hảo hảo tiếp nhận hiện thực làm người quyền quý ni.

Chính là cuộc sống quyền quý tuy rằng có thể nhanh làm dịu đi, nhưng cũng không phải khá giả, đang lúc Dạ Vị Ương nhắm mắt nghe tiếng tỳ bà từ thuyền nhỏ trên sông thì cỗ kiệu đột nhiên dừng lại. Ngay sau đó, chợt nghe bên ngoài có người hô lớn: “Có thích khách!”

Có cần xui xẻo vậy không a, giữa hoàng thành ban ngày ban mặt cũng có người dám ám sát?

Dạ Vị Ương vội vén màn thoáng nhìn ra ngoài, liền thấy biểu diễn y như trong phim truyền hình, vài tên hắc y nhân tay cầm đại đao đang cùng hộ vệ mình tiến lên sống mái với nhau, bên kia Đại tổng quản Lý Vịnh khẩn trương lớn tiếng hô: “Bảo vệ đại nhân!”

Lý Vịnh vừa quay lại đã thấy Dạ Vị Ương từ trong kiệu ló đầu ra, sợ đến mức chạy nhanh đến đem Dạ Vị Ương đẩy vào trong: “Đại nhân, ngài đừng đi ra a!”

“Cẩu quan kia ở trong kiệu, các huynh đệ, lên!” Thích khách sắc bén thấy được Dạ Vị Ương, hét lớn xách đao giẫm dưới đất một cái, người như lò xo bay lên một đao hướng cỗ kiệu Dạ Vị Ương mà chém xuống.

Bên ngoài ầm ầm một mảnh, Dạ Vị Ương cúi đầu nhìn đôi chân phế của mình, giờ hắn muốn chạy cũng chạy không được a, đang lúc nghĩ ngợi thì đại đao sáng chói từ bên ngoài đâm vào, kinh hoảng Dạ Vị Ương vội nghiêng người tránh qua, mồ hôi lạnh lập tức ướt đẫm, như thế nào vừa xuyên qua lại đột tử đầu đường a.

“Cứu mạng a! Giết người rồi!” Dạ Vị Ương sợ đến mức liên tục kêu to, thích khách ngoài cỗ kiệu liền vén màn lên, mắt lộ ra hung quang, đại đao trong tay hướng Dạ Vị Ương chém tới, nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, ngay tại lúc Dạ Vị Ương trơ mắt nhìn đại đao đâm vào người mình, thích khách đột nhiên bị một bóng trắng một cước đá văng, bên tai một trận gió lạnh, đại đao lệch hướng xẹt qua lỗ tai Dạ Vị Ương đâm sâu vào miếng gỗ phía sau.

Tay nằm úp trên kiệu, Dạ Vị Ương ngồi bên trong nhìn thấy một bạch y nam tử tựa như thần tiên từ trên trời bay xuống, bạch y phiêu phiêu bản lĩnh chỉ vẻn vẹn một người lại đánh cho đám thích khách liên tục lui về phía sau, thân thủ linh hoạt như du long, Dạ Vị Ương nhìn đến mắt đều hoa lên.

“Này cũng quá suất đi…” Dạ Vị Ương chăm chú nhìn khuôn mặt lãnh tuấn của bạch y nam tử không chớp mắt, chẳng hề chú ý bên cạnh một thích khách từ dưới đất cầm đao nhảy lên, chỉ nghe một tiếng: “Cẩu quan, chịu chết đi!”, Dạ Vị Ương vừa quay đầu liền thấy ánh sáng chói lòa hướng mặt mình bay tới.

Bạch y nam tử bên kia muốn ngăn cản cũng không còn kịp, chỉ thấy hai tay bạch y nam tử hướng cỗ kiệu khẽ quát một tiếng phóng chưởng, cỗ kiệu giống như bị lực đạo vô hình đánh trúng văng ra khỏi mặt đất, tuy rằng tránh thoát được đại đao chém tới, nhưng Dạ Vị Ương đang ngồi trong kiệu cũng bị đẩy ra.

Mắt thấy sẽ ngã xuống sông, bạch y nam tử chân đạp một cước bay qua một tay chặt chẽ ôm lấy Dạ Vị Ương, ở không trung vòng vo một cái rồi vững vàng rơi trên mặt đất, Dạ Vị Ương hai chân vô lực lập tức bị trượt xuống, bạch y nam tử vội vàng đưa tay ôm lấy. Bạn đang

Liền trong khoảng khắc hai mắt tương giao, mặt trời mùa thu ấm áp rơi từng mảng vàng, nhiều điểm dừng ở trên tóc bạch y nam tử, Dạ Vị Ương hơi sửng sốt, cảm thấy trái tim bên ngực trái “thình thịch, thình thịch” đập rất nhanh, liền giống như có một cây búa nhỏ dùng sức mà đập vào tim hắn.

“Dạ đại nhân?” Bạch y nam tử nhẹ nhàng gọi một tiếng, nhưng ngữ điệu lạnh lùng.

Thanh âm lạnh lùng này lập tức làm cho Dạ Vị Ương đang trong trạng thức hoa si (mê trai =]]) tỉnh lại, hắn nhìn bạch y nam tử mi mục như họa mà âm thầm cảm thán, thật là thiếu niên lang tuấn tú, nếu để ở thế kỷ hai mươi mốt làm thần tượng, thì thị trường sẽ không còn là của ngôi sao Hàn Quốc.

Dạ Vị Ương ngượng ngùng cười: “Xin lỗi xin lỗi, người vừa rồi thật sự rất suất, ta nhịn không được mới nhìn ngươi chằm chằm.”

Lời này làm cho bạch y nam tử hơi sửng sốt, vẻ mặt cùng ánh mắt lạnh lùng cũng nhạt đi vài phần: “Dạ đại nhân còn tâm tình nói đùa, xem ra đã không sao.” Nói xong liền buông cánh tay đang ôm Dạ Vị Ương ra, người sau vội gắt gao kéo áo bạch y nam tử.

Dạ Vị Ương nhìn cỗ kiệu bên cạnh đã bị phá hủy, mắt giật mấy cái: “Tiễn Phật tiễn đến Tây, cứu người cứu tới cùng, vị đại hiệp này, ngươi có thể đưa ta hồi phủ không?

Hết chương thứ bảy

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.