Đại Nịnh Thần

Quyển 2 - Chương 20: Ly khai Bắc Thần



Trong Bắc Thần quốc khắp nơi đều có quan binh canh gác, bộ dáng Dạ Vị Ương hiện tại quá mức bắt mắt, sau khi ngủ tỉnh Lưu Bá Hề đã nghĩ được biện pháp.

Căn cứ cách nói Dạ Vị Ương, Bắc Thần Diêu Quang vẫn chưa nhìn thấy gương mặt thật của hắn, vậy không cần phải thay đổi diện mạo, nhưng địa phương khác vẫn phải động tay động chân một chút.

Dạ Vị Ương tùy ý Lưu Bá Hề bài bố, chẳng biết bản thân bây giờ lại biến thành bộ dáng gì, chỉ cảm giác tóc mình bị tẩy mấy lần, sau đó thì bó lên, cảm thấy Lưu Bá Hề tựa hồ ở trên đầu hắn cắm vào vài thứ.

Đến khi thay đổi y phục, Dạ Vị Ương sờ sờ cái váy rườm rà kia mới biết hắn đã trở thành cái gì, Lưu Bá Hề cư nhiên đem hắn phẫn thành nữ nhân!

Đáng tiếc Dạ Vị Ương giờ đây không thể nói được, chỉ có thể dùng sức kéo tay Đại tướng quân ra vẻ kháng nghị.

Thường Thiếu Điển biết Lưu Bá Hề võ công rất cao, dụng binh như thần, nhưng không biết vị đương triều Đại tướng quân này còn có bản lĩnh như vậy, cư nhiên có thể biến một nam nhân thành nữ nhân, không đúng, phải nói là trang điểm thành bộ dáng nữ nhân.

Tuy rằng ngày thường Dạ Vị Ương nhìn đã đẹp mắt, làn da kia so với đa phần nữ tử còn muốn hảo hơn, chính là không hề có chút nữ khí nào, từ trước đến nay cũng không làm cho người ta lầm tưởng là nữ tử.

Lại chẳng biết Lưu Bá Hề đã dùng tiên pháp gì, bộ dáng Dạ Vị Ương không có thay đổi, ngũ quan vẫn như cũ, nhưng sau khi thay quần áo và chải tóc, trên mặt tô loạn chút yên chi thủy phấn (phấn son), lông mày vẽ mảnh, tức khắc đã biến thành tuyệt thế giai nhân, khí chất thiên tiên.

“Dạ, Dạ đại nhân so với tiên tử trong họa đồ càng giống tiên nhân hơn.”

Lời Thường Thiếu Điển không phải xu nịnh, Dạ Vị Ương lúc này thoạt nhìn như người không nhiễm khói lửa nhân gian, hai má cùng môi sau khi đánh phấn thoa son, liền giống như phiến hoa đào thấm ướt cơn mưa đầu xuân trong một buổi sáng tinh mơ, diễm mà không tục.

Mà trong ánh mắt kia có một cỗ ngạo nhiên anh khí thuộc về nam tử, khiến hắn trở nên vô cùng độc đáo, tuy nhu nhưng lộ vẻ nhược khí.

Kiểu tóc nữ tử che đi đôi tai thú trên đầu, cái đuôi phía sau thì giấu trong váy, căn bản nhìn không ra chỗ nào khác thường, muốn nói khác thường chính là một tuyệt thế giai nhân có đôi mắt xinh đẹp nhưng lại vô thần.

Lưu Bá Hề biên một thân phận, nếu trên đường đi bị vặn hỏi, sẽ nói hắn cùng thê tử sinh bệnh đến Bắc Thần quốc tầm y vấn dược.

Sau khi sửa sang tốt mọi thứ, mọi người lập tức lên đường, Đại tướng quân bình thường thích cưỡi ngựa lúc này ngồi trong xe ngựa cùng Dạ Vị Ương, im lặng để cho đối phương tựa vào ngực hắn, ở lòng bàn tay Dạ Vị Ương viết chữ, tránh cho đối phương cảm thấy nhàm chán.

Trên đường mặc dù cũng gặp phải binh lính chặn lại, nhưng đối phương tựa hồ là đang tìm hồ ly cùng một bạch phát nam nhân, ở đám người Lưu Bá Hề dưới phối hợp ngẫu nhiên hối lộ, cuối cùng chậm rãi rời xa Tử Vi thành.

Để tránh ngụ trong thành khiến người để ý, thời điểm đêm xuống bọn họ ở khu rừng ngoài thành tạm dừng chân nghỉ ngơi.

Vài người đi vào nội thành phụ cận thăm dò tin tức cùng mua ít vật phẩm, Dạ Vị Ương thì lưu lại trong xe ngựa.

Bởi vì có Lưu Bá Hề ở đây, cho dù có gặp cường đạo cũng không sợ, lũ mèo ba chân đó chẳng làm khó được Đại tướng quân.

Lưu Bá Hề cảm thấy may mắn vì đã giữ lại xe ngựa tốt nhất, lúc trước hắn nghĩ vạn nhất tìm được Dạ Vị Ương, người nọ đi đứng không tiện cũng sẽ có chỗ thoải mái để ngồi.

May mắn, hắn tìm được nam nhân này.

Vì sợ người phát hiện, bọn họ không có nhóm lửa, bốn bề tối đen như mực, đối với đôi mắt Dạ Vị Ương hiện giờ ngược lại chẳng có gì khác nhau, dường như chỉ cần Lưu Bá Hề bên cạnh thì thế giới vẫn là một mảnh sáng trưng.

【Nương tử, lạnh không?】

Lòng bàn tay chợt ngứa, cảm thấy Lưu Bá Hề ở lòng bàn tay mình viết gì đó, Dạ Vị Ương thân thủ hướng trên người đối phương đánh một quyền.

Cảm giác không thể nói chuyện thật sự là tồi tệ, không đúng, phải nói tình huống hiện tại của hắn phi thường tồi tệ, còn không bằng đập đầu chết đi.

Nếu không phải còn Lưu Bá Hề ở bên người, Dạ Vị Ương đã sớm không chống đỡ nổi loại tình huống ngăn cách với thế giới này.

Xuất thần hồi lâu, hai gò má chợt có điểm nóng, hắn đưa tay sờ qua đụng đến sườn mặt góc cạnh rõ ràng của Lưu Bá Hề, nam nhân này hôn hắn.

Từ lúc mất đi ba giác quan, thân thể hắn liền trở nên cực kỳ mẫn cảm, toàn bộ xúc cảm lực chú ý đều ngưng tụ trên thân thể, hắn bây giờ chỉ cần kiểm tra tay đối phương sẽ biết đối phương có phải Lưu Bá Hề hay không.

“Ưm ——”

Khẽ rên một tiếng, Dạ Vị Ương hư nhuyễn nằm trong ngực Đại tướng quân, cửu biệt trùng phùng nói không có bính ra nhiệt hỏa là giả, chính là lúc trước bận rộn việc trốn khỏi Tử Vi thành, tất cả mọi người đều lo lắng đề phòng tập trung tinh thần, làm gì còn có thời gian suy nghĩ chuyện khác.

Dạ Vị Ương bây giờ mới thấm thía thế nào là “chỉ một tia lửa có thể đốt thành đám cháy”, Lưu Bá Hề ôm hắn vào trong ngực tinh tế hôn môi, cả người nóng lên giống như sắp kiềm chế không được, hắn tưởng niệm người này đối với hắn ôn nhu độc nhất vô nhị, tưởng niệm Đại tướng quân trên người hắn vừa bá đạo vừa dịu dàng, cũng tưởng niệm cánh tay rắn chắc hữu lực kia đem hắn nhốt vào trong lồng ngực khắp chốn vuốt ve.

Thảm thảm, chẳng lẽ vì biến thành hồ ly, nhân tâm cũng trở nên rối loạn?

Có thể nào bây giờ, hắn chính là một sắc hồ ly muốn đi tìm bất mãn sao?

Thời điểm đang miên man suy nghĩ trên lưng chợt nới lỏng, đai lưng cùng quần áo vướn víu đã bị Lưu Bá Hề giải khai, đại khái ý thức được người nọ muốn làm gì, Dạ Vị Ương có chút sợ hãi pha lẫn chút chờ mong khó kiềm nén.

Hắn quả nhiên biến hư, biến sắc.

Phía sau cổ cùng lỗ tai bị đối phương dùng sức hôn, đôi môi không tính đặc biệt mềm mại ma xát vào da hắn mang đến kích thích tựa như điện quang, Dạ Vị Ương nắm chặt góc áo Lưu Bá Hề, bàn tay Đại tướng quân dần giải khai y phục dò xét vào trong, vòng qua thắt lưng liền chạm phải cái đuôi tương liên với cơ thể.

Dưới đuôi giống như có dòng điện xẹt qua, ngứa ngáy vô cùng.

Sau khi mất đi ba giác quan, mỗi xúc cảm đụng chạm trên thân thể đều vô hạn khuếch trương.

Lúc này chẳng cần bất cứ ngôn ngữ gì, Dạ Vị Ương xoay người mặt hướng về nam nhân, hai tay sờ soạng tìm tòi trong lồng ngực đối phương, từ làn da cực nóng như thiêu cháy kia khiến tiểu hồ ly tâm ngứa.





Một tia ánh sáng trong trẻo bắn vào mi mắt, hắn chậm rãi mở mắt dần thích ứng với tia sáng thình lình rọi tới, chẳng lẽ mắt của hắn đã khỏi?

Dạ Vị Ương nheo mắt, nhìn phòng ốc trước mặt có chút quen thuộc, nơi này giống như phòng của Lưu Bá Hề ở Bạch Mã Tự trên Ngọc Hành Sơn!

Nhưng không phải hắn đang ở trong xe ngựa sao, như thế nào lại chạy đến Bạch Mã Tự?

Hắn thử ngồi dậy, trên đùi chợt truyền đến cơn đau nhức khiến hắn một lần nữa nằm trở về, cảm giác này quá quen thuộc, cúi đầu nhìn, đập vào mắt chính là đôi chân thuộc về hồ ly, mà một bên chân lại bị băng bó.

Chân hắn không phải rất tốt sao, như thế nào lại thụ thương?

“Lạc chi” một tiếng, cửa phòng bị đẩy ra, Dạ Vị Ương ngẩng đầu, hai hài tử thanh tú từ bên ngoài tiến vào, tuy rằng tuổi đối phương không lớn lắm, nhưng Dạ Vị Ương vừa liếc mắt đã nhận thức, hai hài tử này chính là Lưu Bá Hề cùng Tịch Thiên Thương.

“Hôm nay tiểu hồ ly phải ngủ với ta.” Tịch Thiên Thương thời niên thiếu chạy tới đầu tiên, người này lúc còn nhỏ so với khi trưởng thành khả ái hơn rất nhiều, trên mặt còn có chút thịt hồ hồ, đôi mắt lộ vẻ linh động cùng bướng bỉnh.

Bạn đang

“Ngươi chẳng phải không thích tiểu hồ ly? Hơn nữa buổi tối ngươi ngủ một chút cũng không an phận, lỡ đè trúng tiểu hồ ly thì sao hắn đêm nay vẫn là ngủ với ta.”

Lưu Bá Hề thời niên thiếu so với lúc trưởng thành cũng không mấy khác biệt, cho dù tuổi còn nhỏ nhưng đã hiển lộ sự trầm ổn của người lớn, chẳng qua ánh mắt hiện tại chưa có mạt lãnh đạm kia, trong mắt ngẫu nhiên lộ vẻ non nớt cho thấy hắn bây giờ đang là một hài đồng.

“Không cần, ta nói tiểu hồ ly hôm nay ngủ với ta là ngủ với ta, ta sẽ không đè trúng hắn.”

“Không được.”

“Lưu Bá Hề, ngươi ——”

“Không phục, chúng ta đến đánh một trận, ai thắng liền được ngủ cùng tiểu hồ ly.” Chẳng nghĩ tới Lưu Bá Hề thời niên thiếu đã ngạnh khí như vậy, hai ba cước đã đem Tịch Thiên Thương đạp sang một bên, chính mình ôm tiểu hồ đứng lên.

Mà Tịch Thiên Thương là bộ dáng chịu khi dễ, tức giận chỉ vào Lưu Bá Hề: “Tương lai ta là Hoàng thượng! Ta lệnh ngươi đưa tiểu hồ ly cho ta!”

“Chờ ngươi làm hoàng đế rồi nói sau.” Lưu Bá Hề xoay người ra khỏi phòng, “Ta mang tiểu hồ ly đi phơi nắng.”

“Lưu Bá Hề ngươi chờ đó! Ngươi chờ đó! A a a, tức chết ta!” (Từ hồi nhỏ bạn Thương đã thua bạn Hề, số phận an bài, kết cục đã định =]])

Nhìn Tịch Thiên Thương tức giận đến giậm chân, Dạ Vị Ương nhịn không được nở nụ cười, hắn thật không ngờ Tịch Thiên Thương thời niên thiếu lại đáng yêu như vậy.

Cảnh vật xung quanh đột nhiên thay đổi, một khắc trước còn ở trong ngực Lưu Bá Hề, lại mạc danh kỳ diệu biến thành ban đêm cùng Tịch Thiên Thương một chỗ.

“Tiểu hồ ly, vì cái gì sư phụ chính là phụ thân ta, ta, phụ thân ta phải là hoàng đế mới đúng…”

Tịch Thiên Thương thời niên thiếu ôm tiểu hồ ly ngồi ở đường dốc dưới chân núi, vừa nói vừa lau nước mắt, lệ châu giống như hạt đậu to từng giọt từng giọt rơi xuống trên đầu Dạ Vị Ương.

Loại hoàng đế nổi tiếng tâm cơ bụng dạ khó lường cũng có lúc rơi lệ sao?

Nhìn Tịch Thiên Thương khóc đến đáng thương như vậy, Dạ Vị Ương không khỏi động lòng trắc ẩn, hắn vươn móng vuốt thay Tịch Thiên Thương xoa đi nước mắt trên mặt, Tịch Thiên Thương phỏng chừng hiện tại đã biết được thân thế của mình.

“Ngươi quan tâm ta sao? Cám ơn ngươi, cám ơn ngươi…” Tịch Thiên Thương đột nhiên oa oa khóc lớn.

Ôm Dạ Vị Ương tựa như phát tiết mà gào khóc.

Khóc đi, khóc được là tốt rồi.

Tiểu hồ ly vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm hai má ngập tràn nước mắt của Tịch Thiên Thương, hắn nhớ tới trước đây, cũng từng vì rời khỏi phụ mẫu mà thương tâm một mình trốn trong vườn âm thầm lau nước mắt.

Tiểu hài tử đều mẫn cảm và yếu ớt như thế, thực dễ dàng bởi vì phụ mẫu rời đi liền cho rằng bản thân bị vứt bỏ, không ai thương, tự buồn tự khóc.

Dạ Vị Ương may mắn vì còn có bà ngoại vô cùng yêu thương hắn, nhìn đến Tịch Thiên Thương bây giờ khiến hắn nhớ lại chính mình, mặc kệ đây có phải là giấc mộng quay về quá khứ, Dạ Vị Ương vẫn muốn tận hết khả năng an ủi hài tử đang bị tổn thương này.

“Thiên Thiên! Thiên Thiên, ngươi đang ở đâu?” Cách đó không xa truyền đến thanh âm lo lắng của Tịch Thiên Lâu.

Tịch Thiên Thương vội nín khóc, bất an nhìn tiểu hồ ly, nhỏ giọng hỏi: “Sư phụ đến tìm ta, hắn kỳ thật quan tâm ta đúng không? Cũng sẽ không ghét bỏ ta đúng không?”

Đi thôi, trở lại bên cạnh Tịch Thiên Lâu, sư phụ tuy rằng bình thường lạnh lùng tính tình hơi quái một chút, nhưng cho tới bây giờ không phải là kẻ lãnh khốc vô tình.

Điểm này Dạ Vị Ương lúc ở trên núi đã kiểm chứng qua, cũng nhìn thấy Tịch Thiên Thương sau khi trưởng thành tự tin cường đại cỡ nào.

Dạ Vị Ương gật đầu, dùng sức cọ cọ Tịch Thiên Thương, hướng về phía Tịch Thiên Lâu ngân dài: “Ngao ngô~ ——”

Hết chương thứ hai mươi

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.