Đại Nịnh Thần

Quyển 2 - Chương 35: Trụy hà (rơi xuống sông)



Dạ Vị Ương không nghĩ dùng tóc che lại đôi thú nhĩ, hắn cấp Thường Thiếu Điển vẽ một bức họa, làm cho Thường Thiếu Điển thay hắn chuẩn bị một cái chụp tai lớn, trực tiếp mang trên đầu là được, như vậy hắn có thể thuận tiện tùy ý cởi ra đội vào, dĩ vãng đều do Chước Hoa giúp hắn lộng tóc.

Từ ngày cãi nhau với Chước Hoa, Dạ Vị Ương về sau không thèm để ý tới đối phương, ý tưởng làm chụp tai căn bản xuất phát vì chính mình mà suy tính, ai mà không có tâm tư muốn tránh Chước Hoa a?

Thường Thiếu Điển không dám dùng lông hồ ly làm chụp tai cho Dạ Vị Ương, liền sửa thành lông thỏ, hai khối tròn thỏ mao bạch bạch che trụ đôi thú nhĩ, trong gió phiêu phiêu rất đẹp mắt.

Điều này khiến thời điểm Tịch Thiên Thương lần đầu tiên nhìn thấy ước chừng sửng sốt vài giây, lúc trước xú hoàng đế còn có chút tránh né Dạ Vị Ương, lúc này vừa thấy tiểu hồ ly đội hai khối bạch thỏ mao vui tươi hớn hở chạy tới chạy lui, bắt đầu động thủ động cước trở lại.

“Đi đi đi! Quản cho tốt móng vuốt thối của ngươi, đừng sờ loạn.” Nâng chụp tai thỏ mao đặc chế của mình lên, Dạ Vị Ương hướng Tịch Thiên Thương trừng mắt, đây chính là đồ đặc chế a, trước mắt chỉ có một cái, hỏng rồi không có biện pháp sửa chữa.

“Tiểu Ương Tử, qua ba tháng nữa là sinh thần thứ hai mươi ba của ngươi, sinh thần nguyên bản của ngươi cũng vậy sao, là cùng một ngày?” Tịch Thiên Thương hưng phấn nhìn Dạ Vị Ương một thân tuyết trắng, “Tiểu hồ ly của trẫm càng ngày càng xinh xắn a.” (= =)

Qua ba tháng chính là sinh thần của thân thể này? Thật là có điểm khéo, bất quá sinh thần Dạ Vị Ương không phải ba tháng sau, hoàn toàn tương phản, hắn nhớ rõ thời điểm hắn sinh bệnh nằm trong bệnh viện không đi được, dường như cũng là tháng ba.

Nói không chính xác chính là bởi vì sinh thần thân thể này cùng hắn kiếp trước thời gian tương phản, cho nên hắn mới có thể xuyên qua thế giới này, trong thân thể này.

Đều là người trong thế giới này, Dạ Vị Ương cũng không muốn nhớ lại sinh thần kiếp trước, hắn cùng Tịch Thiên Thiên ngồi trong xe ngựa đi về hướng bờ sông.

Tiểu hồ ly xuyên thấu qua cửa sổ nhìn thấy nước sông bên cạnh đạo lộ giống như mãnh thú lao nhanh rít gào, trong lòng ám sinh một loại tình cảm sùng kính.

Đầu mùa xuân băng tuyết tan ra làm cho mực nước sông dần dâng cao, thủy triều mãnh liệt như vậy so với thiên quân vạn mã càng khiến lòng người rung động.

Dạ Vị Ương chỉ hy vọng, hải lưu cuồn cuộn này sau khi công trình thủy lợi hoàn thành xong sẽ giúp cho đất đai dân chúng Quảng Nam màu mỡ hơn, mà không phải bần cùng và tai nạn.

“Vị Ương, ngươi không để tâm sao?” Gặp Dạ Vị Ương nhìn ra cửa sổ, Tịch Thiên Thương nhịn không được hỏi.

“Để tâm cái gì?” Dạ Vị Ương quay đầu, trừng con ngươi, “Hoàng thượng là nói chuyện tình tối hôm đó? Đều đã xảy ra ta còn có thể làm cái gì, khóc lớn bắt ngươi trả lại trong sạch cho ta, dường như hai chúng ta đã không tồn tại loại trong sạch này.”

“Có sinh khí buồn bực a, nhưng thương kia là tự bản thân ta, chẳng qua không tính toán phẫn nộ cầm đao đâm ngươi a, chỉ bằng công phu mèo cào của ta, e rằng còn chưa rút được đao đã bị thị vệ bên cạnh ngươi đánh chết.”

Dạ Vị Ương nhếch miệng cười, mấy cái đuôi dưới quần áo quơ quơ bên cạnh, hắn cầm lấy một cái tự ngu tự nhạc xoa xoa, nói: “Việc này coi như cho ta một hồi giáo huấn.”

“Trẫm tuy rằng thích ngươi, muốn ngươi, nhưng tuyệt đối không nghĩ sẽ dùng cách thức bất kham như vậy.” Ngón tay lặng lẽ bắt lấy cái đuôi Dạ Vị Ương, Tịch Thiên Thương nhìn nam nhân bên người: “Mấy ngày nay trẫm đã suy nghĩ kĩ, trẫm…”

Xe ngựa đột nhiên ngừng lại.

“Hoàng thượng, chúng ta tới rồi.” Chước Hoa ở bên ngoài hô.

Dạ Vị Ương không có chờ nghe Tịch Thiên Thương nói câu kế tiếp, đứng dậy liền nhảy ra khỏi xe ngựa, nhìn thấy bóng dáng nam nhân tuyệt trần kia rời đi, Tịch Thiên chỉ có thể thở dài nhanh chân đuổi theo.

Vì bình phục bất an thôn dân xung quanh, đám người Dạ Vị Ương quyết định thông qua hà bá tiêu trừ ảnh hưởng bất lương do tặc tử Tôn đương gia mang đến.

Ngày trước luôn che che giấu giấu, lúc này Dạ Vị Ương lợi dụng thân phận nguyên bản của hắn xuất hiện tại công trường thi công, tiêu thất mấy tháng, tất cả mọi người đều nghĩ Dạ Vị Ương đã chết cư nhiên lại sống đến giờ, chuyện này với bản thân hắn cũng đủ thần kỳ.

Vì đảm bảo an toàn, Tịch Thiên Thương vẫn không công khai thân phận, kết quả là Tịch Thiên Thương thân là hoàng đế chỉ có thể dưới sự bảo hộ của thị vệ âm thầm nhìn Dạ Vị Ương đi lên tế đàn dựng bên cạnh bờ sông.

“Mọi người nhất định rất kỳ quái, vì cái gì mấy tháng trước ta rơi xuống sông băng mà vẫn còn sống?” Trên đầu mặc dù vẫn đeo chụp tai thỏ mao đáng yêu, nhưng gương mặt nam nhân trầm tĩnh, chậm rãi đảo qua mọi người bộ dáng khiến người ta không thể không tập trung tinh thần lên.

Tịch Thiên Thương trong lòng đột nhiên có một loại cảm xúc tự hào “Tiểu hồ ly nhà ta đã trưởng thành”, còn nhớ hơn một năm trước Dạ Vị Ương vừa mới tỉnh dậy cẩn cẩn dực dực, hiện tại nam nhân này đã trầm ổn cùng ẩn ẩn khí phách của thượng vị giả.

Dạ Vị Ương đưa chuyện hắn được cứu sống nhuộm đẫm sắc màu thần thoại, hắn rơi vào giữa sông vốn nghĩ đã chết, chính là ở thời điểm hôn mê lại mơ thấy một thủy long nói cho hắn, hắn còn có việc chưa hoàn thành không thể chết như vậy.

“Ta ở lúc sắp chết chứng kiến thủy long kia chính là hà bá chưởng quản ngàn giang vạn thủy, việc ta chưa hoàn thành chính là đập nước hôm nay chưa tu kiến xong.” Dạ Vị Ương giơ lên chén rượu trong tay, khẳng khái dâng trào lớn tiếng nói: “Hôm nay ta đến đây là muốn nói với các vị, chúng ta tu kiến đập nước chẳng những không khiến hà bá phẫn nộ, ngược lại là ý chỉ hà bá cấp cho tại hạ.”

Lời thần quỷ tạm thời miễn bàn, Dạ Vị Ương nhìn mọi người bên dưới lộ ra một tia cười, ít nhất hắn đi với thế giới này không phải hoàn toàn vô ý nghĩa.

Về phần ý nghĩa là gì, hắn vẫn đang tìm kiếm, kinh hoảng thất thố ban đầu, đến khí định thần nhàn hiện tại, dưới vận mệnh an bài, hắn chung quy cảm thấy ý nghĩa hắn đi vào thế giới này, cùng với hắn biến thành cửu vĩ hồ ly sau lưng mơ hồ còn ẩn giấu bí mật gì đó.

“Thiên hữu (trời phù hộ) Quảng Nam, rượu kính hà bá.” Dạ Vị Ương xoay người cách tay vịn hất chén rượu xuống dòng nước cuồn cuộn, hai tròng mắt gắt gao nhìn du ngư thoắt ẩn thoắt hiện giữa sông, đừng làm ta thất vọng a, cá nhỏ.

【Đều nhảy lên đi, please.】 (= =)

Trong lòng vừa mới niệm xong, dưới sông một đàn cá đột nhiên đua nhau nhảy lên, mặt nước giống như sôi trào khiến mọi người ở đây cả kinh ngây dại, đồng loạt quỳ gối xuống đất khẩn cầu hà bá chúc phúc.

Ném chén rượu qua bên cạnh, Dạ Vị Ương nhìn mọi người, trong mi vũ thần thái phi dương: “Trời giáng thần tích, đó là hồi ứng của hà bá, chính là thượng thiên chúc phúc Quảng Nam chúng ta!”

“Dạ, Dạ đại nhân sao làm được như vậy?” Thường Thiếu Điển cũng ngây ngẩn cả người, nếu không phải sớm biết hết thảy là tính kế, hắn khẳng định cũng giống như những người xung quanh quỳ trên mặt đất đi.

“Nói không chừng, Vị Ương thật là thượng thiên phái xuống tạo phúc cho lê dân bách tính.” Tịch Thiên Thương nhìn nam nhân trên tế đàn kia ánh mắt càng thêm chuyên chú.

Đột nhiên lúc đó, Tịch Thiên Thương biến sắc, vài kẻ mặc đồ công nhân bất thình lình từ trong đám người nhảy ra bay về hướng tế đàn.

Dạ Vị Ương cũng bị một màn xảy ra bất ngờ này dọa tới, hộ vệ trước mặt liền bị thích khách đâm xuyên qua ngực, chưa trải qua tình huống huyết tinh rõ ràng như vậy Dạ Vị Ương nhất thời sững sờ tại chỗ.

Ngay thời điểm thích khách chuẩn bị bắt Dạ Vị Ương, một mạt hồng ảnh tức thì phi đến một cước đem thích khách kia đá văng, Chước Hoa bắt được tay Dạ Vị Ương đẩy ra phía sau mình.

“Là ngươi?” Dạ Vị Ương thoáng sửng sốt, đột nhiên gặp bên cạnh có bốn năm người đồng loạt cầm đao hướng bọn họ chém tới, Dạ Vị Ương nhịn không được kinh hô: “Cẩn thận.”

“Hiện tại không phải lúc để ngẩn người.” Chước Hoa một kiếm ngăn lại mấy thích khách, thích khách thân phận bất minh rõ ràng sớm có chuẩn bị mỗi người đều thân thủ bất phàm, muốn đối phó những người này không khó, khó chính là còn phải bảo hộ Dạ Vị Ương không có võ công.

Quan binh ở đây cùng thích khách triền đấu, đại bộ phận hộ vệ đều đang bảo hộ Tịch Thiên Thương, hiện giờ đả đấu với thích khách trên tế đàn chỉ có một mình Chước Hoa.

Tịch Thiên Thương tâm nhất thời như nhảy ra khỏi yết hầu, bất chấp ngăn cản của người bên cạnh, quát lớn: “Nhanh đi bảo hộ Dạ đại nhân! Đều vây quanh người ta làm cái gì, nhanh lên!”

“Nguy rồi, tế đàn sắp ngã!” Thường Thiếu Điển đột nhiên kinh hô.

Thích khách mắt thấy không thể bắt được Dạ Vị Ương, cư nhiên dùng đao đem chân cột tế đàn chém đứt, tế đàn nhất thời lung lay lảo đảo, tùy thời sụp đổ.

“Đều cút ngay cho ta!” Tịch Thiên Thương một phen đẩy đám người ngăn đón trước mặt, bắt lấy đao của hộ vệ bên cạnh hướng về phía tế đàn.

Bên kia Dạ Vị Ương đứng trên tế đàn chỉ có thể nắm chặt y phục Chước Hoa mới không bị té ngã xuống đất, tế đàn đã sớm nghiêng trái nghiêng phải, nhưng thích khách tựa như không cần mạng còn muốn cấp giết bọn họ.

“Ngươi đừng quản ta!” Mắt thấy Chước Hoa vì bảo hộ mình mà thương trên người càng lúc càng nhiều, Dạ Vị Ương nhịn không được nói.

“Đại tướng quân đối với ta có ân, hắn từng bảo ta phải bảo bộ ngươi thì ta sẽ bảo hộ ngươi, ta không muốn làm cho hắn thất vọng.”

Tế đàn lung lay sắp đổ rốt cục chịu không nổi sức nặng mà sụp xuống, phía sau đột nhiên truyền đến tiếng thét của Dạ Vị Ương, Chước Hoa vội xoay người, Dạ Vị Ương dưới chân hư không cả người hướng dòng sông ngã xuống.

“Dạ Vị Ương!” Tiếng hét này không phải đến từ Chước Hoa, bên cạnh một bóng người tức thì kéo lấy tay Dạ Vị Ương, hai người song song rơi xuống dòng sông chảy siết.

Hết chương thứ ba mươi lăm

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.