Đại Nịnh Thần

Quyển 2 - Chương 4: Đại lang cẩu ngoan nào



Viện tử không lớn được người dùng gậy gỗ bao quanh bốn phía thành một vòng tròn, hàn phong lãnh liệt thổi vù vù, vài nam nam nữ nữ y phục hoa quý ngồi ở một bên phát ra tiếng hò hét hưng phấn, hoặc là tiếng hô kinh hách, hoặc là tiếng cười sang sảng.

Đại lang cẩu hung mãnh cho dù bị người thuần dưỡng lâu ngày cũng không cởi bỏ được lang tính chảy trong thân thể, các tiểu miễn tử (thỏ nhỏ) nhảy loạn muốn trốn rất nhanh liền táng mệnh dưới hàm răng sắc nhọn của lang cẩu.

Tiểu miễn tử tuyết trắng phát ra âm thanh hốt hoảng luống cuống, giữa lúc lang cẩu dùng răng nanh không ngừng gặm tứ chi, trong đôi mắt đỏ tươi chiếu ra một tiểu hồ ly què chân cuộn mình ở trong góc.

Từ trên cổ tiểu miễn tử bị đứt làm hai không ngừng chảy xuống dịch thể đỏ sẫm chói mắt, tựa hồ như cực kỳ đói khát, đại lang cẩu quỳ rạp trên mặt đất cắn xé thịt miễn tử, tiểu miễn tử da lông trắng mềm rất nhanh bị nhiễm thành màu đỏ, mà tuyết xung quanh cũng dần thấm tinh hồng.

Dùng hai chữ “biến thái” để hình dung Bắc Thần Diêu Quang quả thực quá khách khí, người này nhất định là ác ma từ địa ngục đi ra, Dạ Vị Ương tình nguyện lúc trước bị nước sông dìm chết, hoặc là ở trong xe ngựa cho hắn một kiếm, để hắn có thể chết sớm đầu thai sớm.

Cũng không muốn giống như bây giờ, hắn càng không ngừng hy vọng sống, thì càng không ngừng mang đến cho hắn nỗi sợ hãi của tử vong. Lão thiên gia công bằng như vậy, mỗi người đều có một ngày sẽ chết, mà ngày hôm nay rất có thể chính là tử kỳ của hắn.

Hắn sớm đã đoán được kết cục này, cho nên thời điểm Bắc Thần Diêu Quang tự mình ôm hắn, đặt hắn vào trong vòng tròn của tiểu miễn tử cùng lang cẩu hắn không hề giãy dụa, bởi vì hắn biết cho dù giãy dụa cũng không thoát khỏi ma trảo của Bắc Thần Diêu Quang.

Một hồ ly nho nhỏ như thế, còn bị què chân, có thể làm được gì?

Những người xung quanh vẫn luôn phát ra tiếng cười vui sướng, Dạ Vị Ương thật không ngờ lại có một ngày hắn biến thành trò cười bị người khác vây xem, hắn nhìn về hướng Bắc Thần Diêu Quang đang ngồi giữa đám người như chúng tinh củng nguyệt (sao vây quanh mặt trăng), nam nhân kia vẫn tư thái cao quý tuấn mỹ như thế, giống như pho tượng được điêu khắc từ mỹ ngọc, nhưng cho dù bên ngoài nhìn đẹp đẽ tới đâu, cũng không che giấu được tàn nhẫn toát ra từ trong xương cốt, độc tài độc đoán vượt quá phàm nhân.

Hoặc nên nói là, tên kia chính là muốn nhìn thấy tiểu hồ ly hắn bị lang cẩu cắn chết mà thôi.

Thật đúng là thú vui mục nát ác ý cực độ.

Lạnh quá, tiểu hồ ly co rút thân mình, đầu choáng váng nặng nề vô cùng khó chịu, nếu không phải hàn phong đang sưu sưu gảy nhạc trên người hắn, trước mắt lại có một con đại lang cẩu bị bỏ đói mấy ngày thời khắc uy hiếp, thì mắt Dạ Vị Ương đã sớm nhắm lại bất tỉnh rồi.

Nguyên bản tiểu hồ ly phát sốt sinh bệnh làm sao có thể chịu nổi sức ép như vậy, im lặng ghé vào góc nằm xuống âm thầm cầu nguyện đại lang cẩu không cần lại đây cắn hắn.

“Tiểu hồ ly kia như thế nào nằm sấp không nhúc nhích, có phải bị bệnh hay không?” Nhạc công chúa tuy rằng thích xem náo nhiệt, nhưng nữ hài tử thiên tính thích tiểu động vật khả ái, vừa rồi thấy tiểu miễn tử bị cắn chết đã có chút không đành lòng, lúc này nhìn cái đầu nhỏ nhỏ của tiểu hồ ly bộ dáng giống như bị bệnh ngược lại phá lệ chọc người thương tiếc.

Bắc Thần Diêu Quang bên cạnh chẳng nói lời nào, tựa như bất luận phát sinh ra sự tình gì cũng không làm cho tâm tình hắn nổi lên một tia gợn sóng.

Đại lang cẩu cắn tiểu miễn tử trong chốc lát sau đó đào một cái hố tuyết chôn tiểu miễn tử xuống, quay đầu lại mũi ngửi ngửi, đôi lang nhãn thẳng ngoắc hướng về phía tiểu hồ ly đầu tròn đang cuộn mình trong góc.

“Vòng tròn kia tựa như địa bàn của lang cẩu, nó sẽ không cho phép trên địa bàn của nó có động vật khác chiếm cứ.”

Bắc Thần Nguyệt vẫn luôn chú ý đến tiểu hồ ly.

Từ im lặng để Bắc Thần Diêu Quang đặt vào trong vòng tròn, rồi một mình lảo đảo lắc lư đi đến một góc trong vòng ngồi xuống, tiểu hồ ly nhìn tiểu miễn tử chạy loạn bị cắn chết.

Toàn bộ quá trình, Bắc Thần Nguyệt vẫn luôn nhìn tiểu hồ ly có chút đặc biệt kia, mắt thấy đại lang cẩu nhe răng nhếch miệng đang dò xét đi đến gần tiểu hồ ly, nàng không khỏi nhìn qua hoàng huynh bên cạnh.

Nhiều năm như vậy, Bắc Thần Diêu Quang vẫn không buông xuống được tiểu hồ ly năm xưa, nhưng tìm đến tìm lui, thủy chung không thể tìm được hồ ly thứ hai nhất khuông nhất dạng như tiểu hồ ly ấy.

Có lẽ tiểu hồ ly đầu tròn trước mắt này, đại khái cũng khó thoát khỏi kết cục như các hồ ly trong mấy năm nay, qua được một cửa nhưng chẳng thể qua được cửa thứ hai, chết dưới nanh vuốt của mãnh thú.

“Tiểu hồ ly, đừng để ta thất vọng.” Bắc Thần Diêu Quang trầm mặc không nói, đột nhiên độc thoại một câu khiến người ngoài nghe không hiểu.





Nếu kết quả đều là chết, ngươi sẽ lựa chọn đấu tranh đến giây phút cuối cùng hay là buông tha tất cả đón nhận tử vong đang giáng xuống?

Dạ Vị Ương không ngờ một con lang cẩu có thể lớn như thế, lấy thị giác của tiểu hồ ly mà nhìn, ngẩng đầu lên có thể nhìn thấy cặp lang nhãn phát ra lục quang đang hung ác nhìn hắn, máu thỏ trộn lẫn nước dãi từ trên răng nanh sắc bén nhỏ thành từng giọt rơi xuống.

Đầu nặng như chì, Dạ Vị Ương vẫn giãy dụa đứng lên, chân nhỏ bị thương từng bước thối lui qua bên cạnh, cố gắng tránh xa đại lang cẩu một chút.

Bất luận là Dạ Vị Ương hay người đang ngồi bên ngoài đều hiểu, một tiểu hồ ly què chân lảo đảo lắc lư giống như tùy thời có thể té ngã, đối mặt với con lang cẩu hung mãnh thân thể cường tráng, thì dù có trốn thế nào cũng chẳng ăn thua gì. Một người trưởng thành tay không còn chưa chắc có thể đem lang cẩu đánh chết, huống chi là một tiểu hồ ly bị què chân?

Nhưng Dạ Vị Ương không nghĩ sẽ buông tay như vậy, Bắc Thần Diêu Quang càng muốn nhìn thấy bộ dáng hắn bối rối sợ hãi bị lang cẩu truy đuổi mà chạy lanh quanh, hắn liền cố tình không loạn cũng không chạy, cho dù cuối cùng dứt khoát bị cắn chết hắn cũng sẽ không để cho Bắc Thần Diêu Quang xem thoải mái.

Mọi người chợt phát hiện, ở giữa vòng tròn tiểu hồ ly khi nãy còn trốn vào một góc hiện tại chẳng những đứng lên, còn cùng lang cẩu song song đối mặt, chỉ bằng thân hình tuyết trắng kia thì trước mặt đại lang cẩu thoạt nhìn không chịu nổi một kích, lại ngoài ý muốn khiến người ta có một loại cảm giác cứng cỏi thấy chết không sờn.

Càng làm cho người ta bất ngờ chính là, cũng chẳng biết có phải hoa mắt hay không, tiểu hồ ly tựa hồ nhìn về phương hướng Bắc Thần Diêu Quang trừng mắt, đôi song mâu xinh đẹp như hắc trân châu lộ ra hàn quang kiên nghị mà nhiều hơn là ý cười trào phúng.

Một con hồ ly làm sao có thể có cảm xúc giống như con người a? Nhất định là hoa mắt rồi.

“Hồ ly này…” Bắc Thần Nguyệt bỗng dưng sửng sốt, nghi hoặc trong mắt càng sâu.

Dạ Vị Ương cố gắng suy nghĩ biện pháp đối kháng với lang cẩu, đừng nói là hiện tại, cho dù là trước kia hắn cũng không có biện pháp tay không đấu với một con đại lang cẩu hung mãnh, đối kháng lang cẩu cần phải có năng lực rất cao, nhược điểm chính là mũi cùng thắt lưng, nhưng hắn làm sao chạm tới mũi và thắt lưng lang cẩu đây, chỉ sợ còn chưa đi qua đã bị lang cẩu đánh gục.

Dạ Vị Ương nhìn vòng tròn bên cạnh, quá cao, hắn căn bản không thể nhảy qua, hơn nữa vết thương trên đùi vẫn chưa lành. Bên người chẳng có vũ khí gì có thể sử dụng được, Dạ Vị Ương liều lĩnh xoay người đối diện với đại lang cẩu, hắn hơi đè thấp thân mình làm một cái tư thế công kích.

Tiểu hồ ly đột nhiên biến đổi tựa hồ làm cho đại lang cẩu cảnh giác, nguyên bản định phóng tới lại lùi về phía sau mấy bước, chính là đại lang cẩu không vì vậy mà buông tha, dường như còn muốn tiếp tục áp sát.

“Ngao ngô! Ngao ngô!” Tiểu hồ ly hướng đại lang cẩu gào vài tiếng.

Dạ Vị Ương trong lòng không ngừng gào thét: đại lang cẩu ngươi đừng lại đây a, ngươi còn đi tới ta cắn chết ngươi! Một bên lộ ra răng nanh nho nhỏ của mình.

Hắn trong lòng vừa mới hô đừng tới đây, đại cẩu lang kia liền gâu gâu gâu sủa lên, cùng một đạo tia chớp đánh về phía Dạ Vị Ương chưa kịp phòng bị.

Chỉ cảm thấy thân mình trầm xuống, tiểu hồ ly gục ngay dưới tuyết.

“Ai nha ——” Vài nữ quyến sợ đến mức bịt kín mắt không đành lòng nhìn cảnh tượng tiểu hồ ly bị đại lang cẩu cắn chết.

Xong rồi, chết chắc rồi.

Thấy đại lang cẩu hướng chính mình bổ tới một khắc kia Dạ Vị Ương liền nhắm chặt mắt, hắn không nghĩ tới mình sẽ bị cắn chết, còn là bị lang cẩu cắn chết, chết như thế này cũng quá làm cho người nghẹn uất đi.

Vì thế những người không nhắm mắt nhìn thấy một màn làm người ta không biết nên khóc hay nên cười, tiểu hồ ly bị đại lang cẩu đặt ở phía dưới, hai cái chân nho nhỏ che hai mắt mình lại. (=]]) Bạn đang

Mà đại lang cẩu cũng không lập tức cắn xé tiểu hồ ly, chính là cúi đầu xuống trên người tiểu hồ ly vừa nghe vừa ngửi, sau đó hung thần ác sát trên mặt biến mất, đột nhiên trở nên ôn thuận, vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm vết thương trên móng vuốt nhỏ của tiểu hồ ly.

“Nha, tiểu hồ ly này khả ái đến đại lang cẩu cũng không nhẫn tâm cắn.” Nhạc công chúa vỗ vỗ ngực thở phào nhẹ nhõm, đối với Bắc Thần Diêu Quang bên cạnh, cười nói: “Điện hạ, hồ ly của ngươi thật lợi hại.”

Bắc Thần Diêu Quang tựa hồ không nghe thấy lời Nhạc công chúa, chính là lẳng lặng nhìn tiểu hồ ly nằm trên mặt đất, ánh mắt cổ tĩnh vô ba càng trở nên thâm thúy, nếu cẩn thận nhìn vào trong, dưới đáy mắt bình tĩnh kia sớm đã có tình cảm kiềm nén tựa như sóng thần gào thét.

Cảm giác trên móng vuốt có hơi ngứa ngứa, Dạ Vị Ương mở chân híp mắt nhìn, hé ra mặt lang cẩu quá mức phóng đại cảm thấy có vài phần ngốc nghếch, đang không ngừng dùng đầu lưỡi liếm chân hắn.

Đại lang cẩu này đối với hắn không có ác ý, Dạ Vị Ương không biết vì sao lại có loại trực giác như vậy.

Ngươi sẽ không cắn ta phải không?

“Ô ô ——” Đại lang cẩu hừ hừ hai tiếng, giống như trả lời Dạ Vị Ương.

Dạ Vị Ương nhất thời cả kinh, chẳng lẽ đại lang cẩu này có thể nghe hiểu lời hắn?

Ngươi ra khỏi người ta được không, ta sắp bị người đè chết rồi.

Dạ Vị Ương thử nói với đại lang cẩu.

Đại lang cẩu ngoan ngoãn nghe lời, từ trên người tiểu hồ ly nhảy sang bên cạnh, ngồi chồm hổm xuống dùng sức phe phẩy cái đuôi, Dạ Vị Ương cảm thấy thần kỳ, lang nhãn khi nãy còn như hung thần ác sát hiện tại đã tràn đầy ôn thuận, lóe lên ánh sáng trong suốt, làm sao còn nửa phần bộ dáng đáng sợ như vừa rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.