Đại Nịnh Thần

Quyển 2 - Chương 7: Thẳng đến Bắc Thần quốc



Bọn họ cách phía Nam càng lúc càng xa, cách phương Bắc càng lúc càng gần.

Thời điểm xuyên đến thế giới này là vào lúc cuối thu sang đông, tiết xuân vừa tới hàn đông lập tức rời đi, Dạ Vị Ương từ người biến thành hồ ly. Ngày trước hắn còn luôn suy nghĩ sẽ đón tân niên đầu tiên ở thế giới này như thế nào, ngàn nghĩ vạn nghĩ, cũng không ngờ rằng hắn lại lấy tư cách của một hồ ly cùng Bắc Thần Diêu Quang trải qua tết âm lịch.

Hoàng tử ly khai Bắc Thần quốc nhiều năm đã trở lại, đội ngũ trầm mặc vô ngữ nhịp bước chỉnh tề ngay ngắn, tiếng bước chân xoát xoát đồng dạng rơi trên mặt đất, cho dù không có khẩu hiệu hô to lảnh lót nhưng khí thế sâm nghiêm túc sát như vậy càng làm người ta kinh hãi.

Dạ Vị Ương ghé vào cửa sổ xe ngựa nhìn bên ngoài, ngã tư đường phồn hoa không có bóng người qua lại, hắn không khỏi tâm kinh đảm chiến (kinh hãi khiếp đảm), lực lượng gì mới có thể khiến toàn bộ bách tính thủ đô Bắc Thần quốc đều quỳ trên mặt đất hành lễ với chủ nhân chiếc xe ngựa này?

Thủ đô Bắc Thần quốc – Tử Vi thành, tuyết đọng trên mặt đất đều được quét dọn không còn một mảnh, đợi bọn xuyên qua ngã tư thành, đội ngũ trùng trùng điệp điệp đã đến đại môn hoàng cung của thủ đô tráng lệ.

“Cung nghênh Diêu Quang điện hạ hồi cung!”

“Cung nghênh Diêu Quang điện hạ hồi cung ——”

Nguyên lai được người cúi đầu xưng thần là cảm giác như thế, tiểu hồ ly bị Bắc Thần Diêu Quang ôm vào trong ngực cưỡi hắc tuấn mã, phóng nhãn nhìn qua, hai bên bốn phía cùng xa xa, đều là đầu người màu đen chỉnh tề xoát xoát.

Dạ Vị Ương trong lòng bỗng dưng run lên, hắn cuối cùng hiểu được vì cái gì từ xưa đến nay nhiều người muốn đi tranh đoạt ngôi vị hoàng đế như thế, thời điểm làm toàn bộ người xung quanh vì ngươi cúi đầu xưng thần, ngươi liền giống như đỉnh núi sừng sững độc nhất vô nhị, trong lồng ngực nổi lên ngàn vạn hào hùng, thiên hạ khác gì đùa giỡn giữa lòng bàn tay.

Cho dù ngày thường bình tĩnh như Bắc Thần Diêu Quang, Dạ Vị Ương gắt gao rút trong lòng nam nhân cũng thấy được lồng ngực Bắc Thần Diêu Quang hơi phập phồng, cảm giác người này đang ẩn ẩn hưng phấn mơ hồ.

Bắc Thần Diêu Quang chậm rãi quét quanh bốn phía, viêm đế yên lặng kích động điên cuồng đang cuồn cuộn như núi lửa phun trào, tuy rằng vô thanh, cũng có thể nghe thấy thanh âm đến từ sâu trong nội tâm nam nhân: Bắc Thần quốc, thiên hạ, chung quy chính là của ta!

Dạ Vị Ương ngẩng đầu lên nhìn Bắc Thần Diêu Quang, treo ở khóe miệng nam nhân là lãnh tiếu tàn khốc hàm ý châm chọc, tựa như nói với mọi người, hắn đã trở lại.

*Lạc chi*

Cánh cửa gỗ lim lóe lên nặng nề chậm rãi đẩy ra, Dạ Vị Ương chỉ có thể lấy thân phận tiểu hồ ly lần đầu diện kiến hoàng đế Bắc Thần quốc, hắn còn nhớ lúc ở Kim quốc, Bắc Thần Diêu Quang từng nói qua phụ thân hắn cùng Tịch Thiên Lâu trước kia có nhận thức.

Bắc Thần Dận – Bắc Thần hoàng đế, phụ thân Bắc Thần Diêu Quang, anh tuấn trẻ tuổi hơn so với trong tưởng tượng của Dạ Vị Ương.

Nam nhân ngồi trên long ỷ cách một thư trác cùng Bắc Thần Diêu Quang bốn mắt nhìn nhau, không có ôn nhu của phụ tử lâu ngày không gặp, cũng không có loại tình cảm thân nhân xúc động, Dạ Vị Ương có thể cảm giác một cỗ cháy khét ẩn ẩn trong không khí.

“Phụ hoàng, ngươi già rồi.” Câu nói đầu tiên rất có hương vị đại bất kính, Bắc Thần Diêu Quang ôm tiểu hồ ly chậm rãi đi về phía nam nhân tuy rằng trẻ tuổi vô song, nhưng lúc này trên tóc mai đã nhiễm màu pha sương. Năm tháng vô tình như lưỡi dao, sự vật hoàn mỹ đến đâu cũng lưu lại vết xước.

“Bên ngoài nhiều năm, vẫn cho rằng ngươi sẽ thu liễm một chút, không nghĩ tới ngược lại là thả hồ về rừng, khiến ngươi càng ngày càng làm càn.” Ngữ khí trầm thấp hiển lộ quyền uy nhiều năm đứng trên vạn người tích góp được, chính là khí tức thường thường ho khan hơi có vẻ không xong, làm cho tất cả mọi người đều biết Bắc Thần hoàng đế đang bị bệnh, hơn nữa còn bệnh không nhẹ.

“Nếu ngày xưa không có phụ hoàng dạy dỗ, nào có nhi thần hồi quy như hôm nay?” Trong lời nói không che giấu thoải mái, Bắc Thần Diêu Quang ở bên ngoài tôi luyện nhiều gian khổ so với năm xưa trầm ổn nội liễm hơn, chỉ có phần lãnh khốc bất biến trong ánh mắt kia cùng trí nhớ Bắc Thần hoàng đế giống nhau như đúc, một chút cũng không thay đổi.

“Ngươi vẫn oán ta, phải không?” Buông xuống áp bức vừa rồi, Bắc Thần Dận thầm nghĩ trong đoạn thời gian cuối cùng này, có thể cùng Bắc Thần Diêu Quang đơn giản lấy thân phận phụ tử ở chung.

Dạ Vị Ương cẩn thận quan sát Bắc Thần hoàng đế, bỗng nhiên Bắc Thần Dận mở mắt nhìn về phía hắn. Cho dù đang bệnh nguy kịch, song nhãn kia vẫn giống như chim ưng sắc bén làm lòng người kinh hãi.

Phảng phất như bị người nhìn thấu, tiểu hồ ly không tự giác chui vào ngực Bắc Thần Diêu Quang cọ cọ, ánh mắt người này so với thời điểm Đại tướng quân phát hỏa còn đáng sợ hơn.

“Nhiều năm như vậy, ngươi còn tìm tiểu hồ ly kia.” Bắc Thần Dận nhìn chằm chằm tiểu hồ ly, đôi môi tái nhợt chậm rãi đóng mở, “Tiểu hồ ly năm đó, đã chết.”

“Người có ngàn ngàn vạn vạn, mỗi người đều có tư dục của chính mình, mỗi người đều có tham lam của chính mình, cho dù ngươi thân là phụ thân, cũng bởi vì tình cảm cá nhân đối với dưới gối nữ nhi mà chiếu cố. Phụ hoàng, còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không? Ngươi ngay cả tên ta cũng không biết.”

Không có châm chọc, không có bi ai, tự thuật bình thản chẳng thấy chút tình cảm phập phồng.

Bắc Thần Diêu Quang hơi giương khóe môi, nhìn nam nhân tái nhợt trước mặt: “Trên đời này bao gồm cả ngươi, yêu hay không yêu ta, thích hay không thích ta, ta một chút cũng không lưu tâm. Ta nên cảm tạ các ngươi, những người đã cho ta biết được một đạo lý, không có lực lượng, ngay cả người mình trân quý cũng không bảo hộ được, tồn tại giữa thiên hạ này chỉ xứng thừa nhận thống khổ.”

“Giống như ngươi vậy, phụ hoàng.” Khóe miệng hiện ra tia tiếu ý lãnh khốc, Bắc Thần Diêu Quang không nhìn tức giận trên người Bắc Thần Dận, chỉ nhẹ nhàng vuốt lông tiểu hồ ly trong ngực, “Đừng tức giận, ngươi đang dọa vật nhỏ của ta.”





“Ngươi muốn uống canh gì, mộc qua (đu đủ) tuyết cáp (một loại ếch) [1] hay là hạnh nhân hầm lê tuyết nhĩ?” Bắc Thần Diêu Quang ôm tiểu hồ ly ngồi trong phòng, trước mặt Dạ Vị Ương xòe bàn tay, “Muốn uống canh mộc qua tuyết cáp thì đánh tay phải, hạnh nhân hầm lê thì đánh tay trái.”

Tiểu hồ ly giơ móng vuốt đánh vào bàn tay phải Bắc Thần Diêu Quang, nam nhân mím môi cười lập tức phân phó người đi chuẩn bị.

Dạ Vị Ương đã ở Bắc Thần quốc gần một tháng, trong một tháng này Bắc Thần Diêu Quang bất luận đi đến chỗ nào cũng mang hắn theo, khiến cho hắn đối với lời đồn biến thái có một ít nhận thức.

Không có vô duyên vô cớ ái, không có vô duyên vô cớ hận, cũng không có vô duyên vô cớ biến thái.

Làm hoàng tử Bắc Thần quốc, Bắc Thần Diêu Quang khi còn nhỏ vì thông minh quá phận tự nhiên dẫn đến nhiều người ghen ghét. Một tiểu hồ ly vì Bắc Thần Diêu Quang ngăn chặn lưỡi đao thích khách, mà thẳng đến sau khi hoàng tử bị ám sát, Bắc Thần Dận mới nhớ ra hắn còn có một đứa con trai tên Bắc Thần Diêu Quang.

Đại khái chính là bắt đầu từ khi đó, Bắc Thần Diêu Quang dần dần trở thành một thiên tài từ trên xuống dưới Bắc Thần quốc, thậm chí cả thiên hạ đều biết, hơn nữa còn là kẻ phong tử (người điên) biến thái.

Dạ Vị Ương không biết hắn và tiểu hồ ly trước đây Bắc Thần Diêu Quang dưỡng có chỗ nào giống nhau, nhưng ít nhất hiện tại nhìn Bắc Thần Diêu Quang đem hắn trở thành thay thể phẩm mà nói. Nam nhân này quá mức thông minh, Dạ Vị Ương không nghĩ tiếp tục giả vờ làm con hồ ly bình thường không hiểu tiếng người nữa, từ lần trước thiếu chút nữa bị đại lang cẩu cắn chết về sau hắn đã nghĩ thông suốt, thật sự không có gì đáng giá để che giấu.

Nằm sấp bên cạnh Bắc Thần Diêu Quang uống canh mộc qua tuyết cáp, chợt nghe bọn họ nhắc đến tên một người, lỗ tai tiểu hồ ly nhất thời dựng thẳng.

“Theo tin tức từ Thiên quốc đưa tới, đội ngũ xuất giá của Kiến An công chúa xuất phát trước thời hạn, do Đại tướng quân Lưu Bá Hề phụ trách hộ tống, đại khái tầm một tháng có thể thông qua Kim quốc đến Bắc Thần Tử Vi thành chúng ta.” Gã quan viên loan thắt lưng.

“Lưu Bá Hề?” Bắc Thần Diêu Quang khẽ hừ một tiếng, “Chuyện này phụ hoàng ta tự nhiên sẽ sai người chuẩn bị.”

Gặp quan viên kia sắp lui ra, Bắc Thần Diêu Quang liền gọi lại: “Chờ một chút, có tin tức của Dạ Vị Ương?”

“Hồi điện hạ, nghe nói vẫn chưa tìm được thi thể, sinh tử không rõ, Tịch Thiên Thương cũng không cho người chuẩn bị lễ tang.” Quan viên thấp giọng nói, “Nói đến cũng thật kỳ quái, từ tin tức của thái hậu đưa đến, Tịch Thiên Thương ngay từ đầu không đếm xỉa hành động Dạ Vị Ương khắp nơi vơ vét nhận hối lộ, thứ nhất là vì mượn Dạ Vị Ương thăm dò quan viên trong triều, thứ hai là tìm một cơ hội trừ bỏ Dạ Vị Ương, đem tiền tham ô thu về quốc khố.”

Tiểu hồ ly uống canh được phân nửa liền ngừng lại, hắn không ngờ chuyện của hắn lại có nhiều người biết như vậy.

Nhưng cẩn thận ngẫm lại, nếu lúc trước Kiến An công chúa biết được mưu kế của Tịch Thiên Thương và Lưu Bá Hề, kia thái hậu khẳng định cũng biết, dựa vào mối quan hệ của thái hậu và Bắc Thần Diêu Quang hẳn cũng biết không phải nghi ngờ.

Dạ Vị Ương nhớ đến chuyện đó trong lòng một trận thổn thức, nếu ngày đó Lưu Bá Hề không đem “Dạ Vị Ương” đẩy xuống huyền nhai, hắn cũng sẽ không xuất hiện ở thế giới này.

Nguyên lai hai người kia tính toán muốn đưa hắn vào chỗ chết, khó trách lúc đầu bất luận là Tịch Thiên Thương hay Lưu Bá Hề đối với thái độ của hắn đều rất kỳ quái.

Sau này hắn cùng Đại tướng quân hòa hảo, Bá Hề nhìn hắn vẻ mặt ngẫu nhiên toát ra một tia do dự, khó trách nam nhân kia luôn kiên trì làm cho hắn ly khai triều đình.

Đối với sự tình khiến Tịch Thiên Thương cùng Lưu Bá Hề cảm thấy rối rắm, bản thân Dạ Vị Ương ngược lại không có nhiều cảm thụ, nghe được Lưu Bá Hề một tháng sau sẽ đến Bắc Thần quốc, tiểu hồ ly trong lòng âm thầm mong đợi.

Hắn muốn nhìn thấy nam nhân kia, phi thường phi thường muốn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.