Đại Nịnh Thần

Quyển 2 - Chương 8: Tương kiến bất tương thức (Gặp lại nhưng chẳng nhận ra nhau)



Tết âm lịch vốn nên là ngày cả nhà sum họp đoàn viên, nhưng trong hoàng cung lại lộ ra một cỗ khí tức sinh lãnh. Đêm trừ tịch, Bắc Thần Dận rốt cục cũng không thể sống qua ngày cuối cùng của năm nay, ra đi vội vàng.

Thời điểm Bắc Thần Dận tạ thế Bắc Thần Diêu Quang mang Dạ Vị Ương đi tới bên giường nam nhân, Bắc Thần Diêu Quang chỉ lẳng lặng nhìn phụ thân thần trí đã có chút mơ hồ, nói một câu: “Ta biết ngươi tưởng niệm Tịch Thiên Lâu, an tâm đi đi, nhi thần, sẽ đem tưởng niệm của ngươi đối với hắn làm cho Lưu Bá Hề mang về.”

Bình tĩnh nói xong câu nói kia, Bắc Thần Diêu Quang đưa tay phủ lên hai mắt đã thất tiêu.

Hoàng thượng băng hà, một thế hệ mới Bắc Thần chi vương, cũng từ đó mà sinh ra.

Lúc đại điển đăng cơ Bắc Thần Diêu Quang không có biện pháp mang theo tiểu hồ ly, Dạ Vị Ương cũng không đếm xỉa im lặng nằm ở trong phòng, ngẫu nhiên xuyên thấu qua cửa sổ nhìn thấy người trong cung vội đến vội đi như thoi đưa.

Hắn nằm sấp trên giường suy nghĩ lại những lời mấy ngày nay nghe được, Tịch Thiên Lâu và Bắc Thần Dận cư nhiên từng có quan hệ như vậy, chỉ tiếc cho hai người kia, năm đó một người là Bắc Thần thái tử, một người là Thiên quốc hoàng tử, đã định không thể cùng một chỗ với nhau.

Trên đời này rõ ràng có nhiều người yêu nhau như thế, rồi lại vì đủ loại nguyên nhân phải chịu đựng nỗi khổ phân ly.

Đến buổi tối, tiểu cô ly nằm trên giường ngủ vù vù, cửa phòng đột nhiên bị người “Phanh ——” một tiếng mở ra, Dạ Vị Ương mơ mơ màng màng ngẩng đầu lên, chỉ thấy nam nhân trên người mặc y bào đỏ đen xen kẽ bước vào, vừa đi vừa gỡ vương miện trên đầu xuống tùy ý ném sang một bên.

“Tiểu hồ ly ——”

“Ngao ngô~”

Dạ Vị Ương bị Bắc Thần Diêu Quang trên người nồng đậm mùi rượu chặt chẽ ôm, người nọ dùng hai má nhẹ nhàng cọ cọ hắn: “Một ngày không nhìn thấy ngươi, ta rất sợ ngươi lại giống như trước kia đột nhiên biến mất, bọn họ đều nói ngươi chết, chỉ có ta biết, ngươi chẳng qua tạm thời ly khai thôi, ngươi sẽ không chết, ngươi sẽ không bỏ lại ta một mình.”

“Không cần tái rời bỏ ta, vật nhỏ.”

Đêm đó, Bắc Thần Diêu Quang giống như lên cơn mê sảng, cả đêm ôm lấy Dạ Vị Ương không ngừng lầm bầm lầu bầu.

Cứ như vậy trong nháy mắt Dạ Vị Ương cảm thấy Bắc Thần Diêu Quang người này quá mức lãnh khốc, đối với tất cả mọi người xung quanh đều không tín nhiệm, không cần ai yêu cũng không có ai chút chân tâm, lãnh khốc đến độ khiến người ta cảm thấy đáng thương.

Chân tâm hiếm có, chỉ dành cho một con hồ ly.

Trừ bỏ lúc đầu Bắc Thần Diêu Quang luôn dọa nạt hắn, về sau Dạ Vị Ương không thể không thừa nhận, Bắc Thần Diêu Quang đối đãi hắn tốt lắm, nam nhân kia nhìn bất luận kẻ nào ngay cả phụ thân trong mắt cũng không có tia tình cảm, chỉ có thời điểm nhìn hắn là toát ra vài phần ôn nhu.

Tình cảm như thế đôi khi làm cho Dạ Vị Ương sợ hãi, quá mức cố chấp, cũng quá mức điên cuồng.

Dù sao, hắn chỉ là một con hồ ly.





Thương ở chân phải đã khỏi, thời điểm xuyên đến thế giới này làm người, Dạ Vị Ương chưa từng được chạy nhảy thỏa thích, hiện tại cũng không tồi, tuy biến thành hồ ly, nhưng ít ra hắn có thể thoăn thoắt ngược xuôi.

Bắc Thần Diêu Quang tìm cho hắn mấy con tiểu cẩu làm bạn chơi đùa, Dạ Vị Ương hoan hỉ cùng tiểu cẩu cẩu ngoạn cùng một chỗ, hắn thậm chí phát hiện mình có một năng lực kỳ lạ, chính là có thể làm cho tiểu cẩu cẩu nghe được lời hắn nói.

Đông tuyết dần tan, vạn vật tân sinh.

Trên nhành cây mọc lên những chồi non màu xanh lá, hoa đào trong hoa viên từng phiến từng phiến nở rộ, Dạ Vị Ương dõi mắt trông chờ đếm từng ngày, đội ngũ hộ tống xuất phát từ Thiên quốc hẳn đã đến Bắc Thần quốc.

Theo thị nữ trong cung trò chuyện Dạ Vị Ương rốt cục cũng nghe được tin tức hắn chờ đợi đã lâu, Lưu Bá Hề đã hộ tống Kiến An công chúa tới Tử Vi thành, bảy ngày sau Kiến An công chúa sẽ cùng Bắc Thần hoàng đế Bắc Thần Diêu Quang cử hành đại hôn, sau ngày đại hôn Lưu Bá Hề có thể dẫn dắt đội ngũ về nước.

Đồng nghĩa, Dạ Vị Ương có thời gian không đến mười ngày nhìn thấy Đại tướng quân mà hắn tâm tâm niệm niệm.

Chính là trời tính không bằng người tính, dĩ vãng mặc kệ là đi nơi nào Bắc Thần Diêu Quang đều mang hắn theo, mà hiện tại không biết là ăn nhầm thứ gì, cư nhiên không đem hắn đi gặp người Thiên quốc một lần.

Hai ngày đầu Dạ Vị Ương bị Bắc Thần Diêu Quang bỏ lại một mình trong cung điện sắp nhẫn không được, Lưu Bá Hề rõ ràng đang ở trong cung, nhưng hắn không cách nào nhìn thấy nam nhân kia.

“Ngao ngô ——” Đến ngày thứ ba, tiểu hồ ly chưa bao giờ làm nũng với Bắc Thần Diêu Quang, ngay lúc nam nhân chuẩn bị rời đi lại chủ động tiếp cận, Dạ Vị Ương phát hiện da mặt mình càng lúc càng dày, phe phẩy đuôi cắn góc áo Bắc Thần Diêu Quang.

Phát hiện tiểu hồ ly Bắc Thần Diêu Quang cười bế Dạ Vị Ương lên, đối với tiểu hồ ly hôn một trận, vừa hôn vừa sờ, thiếu chút nữa làm cho Dạ Vị Ương nhịn không được chạy trốn.

Từ lần đó Bắc Thần Diêu Quang lại mang hắn theo, chính là nam nhân kia cố tình không đi gặp Kiến An công chúa cũng không đi gặp Lưu Bá Hề, mà đem tiểu hồ ly vào thư phòng xử lý sự vụ.

Dạ Vị Ương không chịu nổi dây dưa, nếu lúc này bỏ lỡ thì không biết sau này còn có cơ hội tái kiến Đại tướng thân nữa hay không.

Hắn giống như mọi ngày ghé vào cửa sổ thư phòng nhìn bên ngoài, đại khái là lúc trước hắn đều ngoan ngoãn không có động tác chạy trốn, Bắc Thần Diêu Quang liền yên tâm để hắn nằm sấp bên cửa sổ.

Chẳng qua trước kia bởi vì Dạ Vị Ương biết mình trốn không thoát hoàng cung này, cho dù hắn chạy được ra ngoài cũng không có biện pháp ly khai Tử Vi thành, nhưng hiện tại hắn chỉ có một mục đích, một suy nghĩ, là phải nhìn thấy Đại tướng quân.

“Hưu” một tiếng, tiểu hồ ly nguyên bản nằm trên cửa sổ chọn đúng thời điểm thả người liền nhảy ra ngoài, Dạ Vị Ương nhảy vào trong hoa viên càng không ngừng lủi sâu vào bụi rậm.

Hắn có thể nghe thấy phía sau vang lên tiếng kêu dẫn theo chút hoảng loạn của Bắc Thần Diêu Quang, còn có tiếng ầm ĩ huyên náo của đám thị nữ cùng thị vệ liên tục hô quát nói tìm bắt hắn.

Dạ Vị Ương không biết mình đã chạy tới nơi nào, hắn chỉ biết không ngừng chạy không ngừng chạy, đôi mắt to tròn luôn nhìn quanh bốn phía, hy vọng có thể nhìn thấy nam nhân hắn muốn gặp.

Bá Hề, ngươi ở đâu?

“Ngao ngô~”

Tiểu hồ ly nhịn không được khẽ kêu một tiếng, phía sau đột nhiên có một đội binh lính phát giác sự tồn tại của hắn, lớn tiếng quát hướng về phía hắn chạy tới: “Ở đằng kia! Mau bắt lấy tiểu hồ ly!”

“Bệ hạ phân phó, không được lộng thương hồ ly, đều đem vũ khí thu hồi đi!”

Còn chưa kịp thở mấy hơi, Dạ Vị Ương co chân lên bỏ chạy, dựa vào trí nhớ nhận thức đối với hoàng cung mà tiếp tục chạy, tuy rằng phía trước luôn có người ngăn chặn hắn, nhưng có lẽ do lời nói của Bắc Thần Diêu Quang nổi lên tác dụng. Đám binh lính không dám tiến lên đánh hắn, có thể khiến Dạ Vị Ương vài lần đào thoát.

Trong nhất thời toàn bộ hoàng cung gà bay chó sủa, nhóm binh lính tuần tra trong cung một đội lại một đội bận rộn.

“Lý công công, trong cung làm sao vậy?” Trường sam hôi (xám) lam sắc, khí chất nho nhã, mi vũ tựa như đá hoa cương nhưng không thiếu phần kiên nghị, tuấn mỹ nam tử nhìn hoàng cung rộn ràng một mảnh.

Đem sự tình giá trang (đồ cưới) công chúa an bài thỏa đáng, Lưu Bá Hề đang chuẩn bị quay về chỗ nghỉ ngơi, ở ven đường không ngừng có người chạy tới chạy lui, miệng tựa hồ còn kêu hồ ly gì đó.

“Này… Hình như hồ ly của hoàng thượng chạy mất.” Lý công công cũng đang kỳ quái, bất quá đi ngang qua nghe tiếng hô quát trong miệng binh lính hắn đại khái đoán được vài phần, Lý công công lắc đầu, thở dài: “Sau khi hoàng thượng hồi cung thì mang về một con hồ ly, mỗi ngày đều đem theo bên người, đây chính là tâm can bảo bối của hoàng thượng.”

Hồ ly?

Lưu Bá Hề từng nghe nói Bắc Thần Diêu Quang yêu thích hồ ly, chính là người nọ tuy rằng ái hồ ly nhưng rất ít khi đem một con hồ ly nào đó giữ lại bên người thời gian dài, thậm chí còn thường xuyên giết chết hồ ly rồi vứt xác.

Về Bắc Thần Diêu Quang, Lưu Bá Hề từ trước đến nay không có hảo cảm, đối với hành vi người nọ ngược sát hồ ly hắn lại càng không có hảo cảm, bất quá bởi vì một con hồ ly chạy trốn mà động thanh thế lớn như vậy làm cho hắn hơi cả kinh.

“Hoàng thượng chúng ta trước đây từng dưỡng qua một con hồ ly, hồ ly kia tuy rằng bình thường không thèm nhìn tới Hoàng thượng, nhưng đến thời điểm cuối cùng lại thay Hoàng thượng cản một đao của thích khách, Hoàng thượng như vậy là không quên được hồ ly kia a.” Lý công công sống trong cung nhiều năm nhớ lại chuyện năm đó không khỏi một trận thổn thức.

Hắn còn nhớ rõ khi đó Bắc Thần Diêu Quang gắt gao ôm thi thể tiểu hồ ly không buông, còn đem thi thể tiểu hồ ly đặt trên giường nói phải đợi tiểu hồ ly tỉnh lại, nhắc tới cũng kỳ quái, ai cũng không có chạm qua hồ ly, hồ ly kia sau đó biến mất không thấy tăm hơi.

“Nha! Hồ ly!”

Không biết người nào hô to một tiếng, Lý công công chỉ thấy một mạt tuyết ảnh giống như tia chớp hướng bọn họ vọt lại đây, hắn vội hô: “Lưu tướng quân, hỗ trợ bắt hồ ly a!”

Còn không đợi Lưu Bá Hề động thủ, hồ ly tuyết trắng kia đã nhảy về phía Lưu Bá Hề, Đại tướng quân theo bản năng loan thắt lưng đón tiểu hồ đang dùng tốc độ cực nhanh chạy tới.

“Ngao ngô~” Tiểu hồ ly nhào vào trong ngực Đại tướng quân chặt chẽ ôm lấy nam nhân, tiếng kêu ô ô lộ ra hưng phấn khó kiềm chế, hai tiểu móng vuốt ghé vào trên vai Lưu Bá Hề, cái đầu tròn tròn thì cọ tới cọ lui.

Lưu Bá Hề hơi sửng sốt, không rõ vì sao tiểu hồ ly này lại đối với hắn nhiệt tình như thế, lại càng không rõ thời điểm tiểu hồ ly chạy vào trong ngực hắn, hắn mạnh mẽ cảm giác được tim đập gia tốc, có một loại quen thuộc không nói nên lời.

“Hoàng thượng!” Lý công công bên cạnh đột nhiên hô một tiếng.

Lưu Bá Hề trong lòng ôm tiểu hồ ly nhìn qua, thấy đám người Bắc Thần Diêu Quang cách đó không xa đang từng bước đi về phía hắn, đôi mắt thâm thúy chặt chẽ tập trung trên người tiểu hồ ly trong ngực hắn, thẳng đến khi đi tới trước mặt Lưu Bá Hề, Bắc Thần Diêu Quang mới dừng lại cước bộ.

“Lưu tướng quân, đa tạ ngươi bắt được tiểu hồ ly nghịch ngợm này của trẫm, thỉnh ngươi đem tiểu hồ ly trả lại cho trẫm.”

_______________________________

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.