Đại Sắc Lang (Đam Tứ Tuyệt)

Chương 1



Tối hôm đó, theo thường lệ tôi sẽ đổ xăng cho khách hàng, hầu hết những khách mà tôi làm qua đều là những ông lớn, kì thực nhìn qua tôi cũng có chút may mắn thay bọn họ, tôi cũng là con người, đương nhiên việc nhìn thấy những thứ đẹp đẽ cao sang đắt tiền sẽ cảm thấy ganh tị, bất quá điều khiến tôi ganh tị hơn là những đứa con của họ, được cha mẹ nuông chiều, lại còn yêu thương hết mực, haha, nói ra thật ấu trĩ có phải không, tôi cư nhiên chính là không bao giờ nhận được sự yêu thương ấy, hiện tại còn đưa ánh mắt đầy khao khát lẫn ganh tị nhìn bọn chúng.

– Cảm ơn quý khách, lần sau hẳn đến. – Tôi lễ phép cúi đầu, bất quá đáp lại tôi lại là ánh mắt đầy quỷ dị có phần khinh miệt của bọn họ. Tôi khẽ đưa ánh mắt sang Mễ Nhi, một nhân viên làm công việc giống tôi.

– Cảm ơn quý khách. Lần sau hãy đến ạ. – Cô ta cười một cách hớn hở.

– Đương nhiên rồi. Haha, đây là tiền poa, cô cứ nhận lấy. – Ông ta cười với Mễ Nhi một cách rất thân thiện, lại còn đưa một tấm chi phiếu có giá trị khá lớn cho cô.

– Cảm ơn quý khách nhiều. – Cô ta lại một lần nữa cúi đầu cảm ơn, chờ chiếc xe đã rời đi, cô liền chạy đến chỗ tôi khoe khoang.

– Hạ Nghiệt, tôi được khách hàng poa cho này, woa, đây không phải số tiền ít đâu a. – Mễ Nhi chìa tấm chi phiếu quơ quơ trước mặt tôi.

Tôi không nói gì, chỉ lạnh lùng bước qua Mễ Nhi, hoàn toàn không để ý đến sự sung sướng của cô ta. Phải, chính vì thái độ này, sự thờ ơ, cứng ngắt, vô hồn, lạnh lùng luôn ẩn hiện trên gương mặt tôi, từ đó đến giờ chưa ai thèm đếm xỉa đến tôi, thậm chí một người bạn tôi cũng chưa hề có. Bất quá kì thực những điều đó tôi một chút cũng không cần, nhưng… có một điều mà tôi từ nhỏ luôn hằng mơ ước, nói ra người đời ai cũng bảo tôi kì quặc, nhưng thực ra nó rất ý nghĩa với tôi, đó chính là có một người em trai.

Tôi khẽ cười nhạo chính mình, ai lại đi ước mơ cực kì thô kĩ đó chứ, chính là tôi thực sự, thực sự rất muốn có một người em trai, như vậy hàng ngày mỗi lần đi làm về tôi có thể mua thức ăn cho nó, mua quà cho nó, hay có thể thường xuyên ôm nó vào lòng ngủ thật ấm, được nó ôm chầm lấy chân mà trưng bộ mặt nũng nịu lên nhìn tôi.

– Anh hai.

Nhưng có lẽ ước mơ đó thực sự đối với tôi quá cao sang, tôi không cần tiền tài, không cần địa vị, không cần ngồi trên siêu xe mà thường xuyên đến đây đổ xăng rồi poa tiền cho nhân viên, tôi chỉ cần một sự yêu thương, một người nào đó thấu hiểu tâm tình của tôi, quan tâm chăm sóc tôi, chẳng hạn như… một người em trai vậy.

Không tiếp tục suy nghĩ nữa, tôi liền đưa tay lên nhìn đồng hồ, đã hơn 10 giờ tối, đến giờ tôi phải về căn nhà rách nát quái dị đó.

– Ông chủ, đây là số tiền hôm nay tôi đã kiếm được. – Vẫn bộ mặt cứng ngắc không cảm xúc đó, tôi đưa toàn bộ số tiền cho ông chủ của mình.

– Được rồi, đây là tiền lương tháng này của cậu. – Ông gật đầu nhận lấy, rồi đưa cho tôi một phong bì dày cộm.

– Cảm ơn. – Tôi cúi đầu cảm ơn, cầm lấy nó rồi xoay người rời đi.

Nhà của tôi, à không, nói chính xác hơn là cái dẻ rách mới đúng, hoàn toàn không hề nằm trong thành phố Đài Loan rộng lớn đẹp đẽ này, có lẽ nó chỉ là một phần nho nhỏ tạm thời nằm trên một ngôi làng tạm bợ gần đó.

“Dẻ rách” còn cách tôi 1m, tôi lập tức dừng bước, khẩn trương đem toàn bộ tiền lương tháng này lấy ra, giấu bên trong quần của mình. Rồi chậm rãi bước đến “dẻ rách” của tôi.

Vừa bước chân vào, tôi đã bắt gặp thân ảnh của ông ta đang chăm chú uống rượu, tôi không nói gì, đưa tay đóng cửa lại, ngang nhiên bước qua ông ta.

“Oang” một tiếng, ngay lập tức, phía sau gáy truyền đến cơn đau chí mạng, ông ta hung hăng ném chai rượu vào đầu tôi, rồi bước đến túm lấy tóc tôi, ném tôi xuống đất.

– Mày đi về mà không chào tao một tiếng sao? Hả?!! – Ông ta quát thẳng vào mặt tôi, thế nhưng tôi một chút cũng không để tâm đến lời nói của ông, thanh âm kêu đau hay rên rỉ cũng không nói.

– Cái thằng ranh này!! Mẹ kiếp!! – Ông ta tựa hồ rất tức giận, hung hăng vươn tay giáng xuống cho tôi một bạt tai, tôi theo bản năng nghiêng đầu sang một bên, nhưng từ đầu đến cuối vẫn là không hề hé răng.

Ông đưa chân đạp vài cước vào bụng tôi, rồi điên cuồng cúi xuống đánh tôi, tôi lại hoàn toàn để mặc ông ta hành hạ bản thân mình, mặc dù bên ngoài không hề cảm thấy đau, thế nhưng trái tim tôi đang rỉ máu.

Đánh tôi đã, ông ta liền túm lấy cổ áo tôi, kéo tôi vào căn phòng tạm bợ phía sau, ném tôi lên giường, tôi chính là vẫn ngồi lỳ ở đó, chờ ông ta hành động.

– Mau cởi đồ ra!! – Ông hung hãn ra lệnh, tôi liền ngoan ngoãn vươn tay cởi từng nút áo trên người mình, đến khi tay đã di chuyển đến đáy quần, tôi lập tức ngừng lại.

– Sao vậy? Còn không mau cởi? Hay mày giấu cái gì trong đây!! – Như đoán được điều gì, ông ta liền kéo quần tôi xuống, cư nhiên bao nhiêu tiền lương tháng này đập vào mắt ổng.

– Hắc hắc… có chỗ giấu tiền mới sao? Hả?! Chát!! – Một cái tát lại tiếp tục giáng trên mặt tôi, tôi tùy ý để ông ta cầm lấy toàn bộ số tiền đó.

– Haha! Nhiều quá nha. – Cười thỏa mãn xong ông liền đem nó cất vào túi áo khoác treo trên tủ, rồi chậm rãi bước lên giường cởi y phục trên người ông ta ra, bắt đầu công việc chiếm đoạt cơ thể tôi.

Suốt đêm ân ái hôm đó, tôi như thường lệ tùy ý để ông ta xâm phạm cơ thể mình, còn về phần tôi, gương mặt vô hồn mà giương ánh mắt lảnh đạm nhìn lên trần nhà rách nát, nước mắt bất giác lăn xuống một đường dài trên gò má tôi.

Sáng hôm sau, khi tôi tỉnh lại cũng là lúc ông ta rời đi với số tiền lương ấy, tôi cười khinh bỉ ông ta trong lòng, chắc là tiếp tục cờ bạc rồi đây.

Ông ta mà tôi nhắc đến chính là cha tôi, còn mẹ tôi, nuôi tôi đến năm 8 tuổi, bà liền vác đồ rời đi, bà rất chán ghét tôi, tôi không biết nguyên nhân tại sao, nhưng thỉnh thoảng tôi hay nghe bà chửi tôi rằng tôi là kẻ hèn hạ, mang lại nghiệt ngã cho cuộc sống của bà, chính vì vậy tôi mới có tên Hạ Nghiệt, cái tên mới nghe qua đã thấy phản cảm rồi.

Kể từ khi bà bỏ đi, tôi cũng chẳng quan tâm gì, gia cảnh tôi khốn khó, nên hàng ngày tôi thường lên phố lượm nhặt ve chai, cũng vì hoàn cảnh khốn khó đó, cha tôi mới nảy sinh cờ bạc, nợ nần ngày càng chồng chất, cứ thế mà tối đến cha mới thường đánh đập để nguôi ngoai cơn giận, bây giờ có ai nhìn thấy thân thể tôi, có lẽ sẽ trố mắt trước đầy vết thương tích lưu lại ở tứ phía đi.

Tôi cũng đã quen với cuộc sống này, bất quá khi tôi bắt đầu trưởng thành, mặc dù tôi vốn dĩ là nam nhân, nhưng có lẽ cơ thể tôi bắt đầu chiếm hữu đôi mắt dục vọng của cha, cho nên mỗi lần đánh đập tôi xong, cha lại thường lôi tôi vào căn phòng dẻ rách thối nát kia, bắt đầu thực hiện trò người lớn với tôi.

Có người bảo sao tôi không bỏ trốn, hay giết ông ta chết quách đi, tôi đương nhiên là bỏ ngoài tai ý kiến của họ, tôi không giống như ông ta, tôi có trái tim, chẳng qua là không có cảm xúc, dù sao bản thân tôi vốn là nam nhân, có bị vũ nhục thân thể đối với tôi cũng không là vấn đề gì, mà từ nhỏ đến lớn tôi có mấy quan tâm đến những điều đó, tôi quả thực có sức chịu đựng hảo trâu bò đi.

Tôi cố gắng lết người ngồi dậy, thay y phục vào, rồi bước vào phòng mình, từ gầm giường lấy ra một chiếc hộp vuông nhỏ, trong đó là toàn bộ số tiền tôi tiết kiệm được mà giấu đi.

Tôi nhìn nó do dự một hồi lâu, rốt cuộc vẫn là cất vào lại, không suy nghĩ gì nhiều, tôi lập tức ra khỏi “dẻ rách” kia, lên phố, bắt đầu công việc giao hàng.

Đây cũng là theo thường lệ, buổi sáng tôi sẽ đến nhà hàng giao thức ăn cho khách hàng, tối đến lại đổ xăng, cuộc sống cứ thế mà luân chuyển.

– Hạ Nghiệt, đây là đơn đặt hàng, địa chỉ là công ty X. – Ông chủ đưa một thùng mì Ý đóng hộp cho tôi.

Tôi không nói gì, chỉ đưa tay nhận lấy rồi phóng xe chạy đi. Đứng trước tòa nhà cao lớn trước mắt, tôi thở mạnh một tiếng, đưa tay khiêng hàng tá hộp thức ăn bước vào.

– Tôi đến giao hàng. – Tôi đến quầy tiếp tân, đưa đơn đặt hàng cho nhân viên kiểm tra.

– Anh lên tầng năm, rẽ trái sẽ có phòng làm việc của các nhân viên, anh giao thức ăn cho bọn họ. Và còn, phòng của Tổng giám đốc ở tầng tám, có gì anh cứ hỏi quản lý. – Cô nhân viên nói nguyên một tràng, tôi nghe cũng có chút bối rối, nhưng cũng gật đầu cho có lệ, nghe theo sự chỉ dẫn của nhân viên tiếp tân mà thẳng đến tầng năm, giao thức ăn cho nhân viên làm việc, sau đó lại thẳng lên tầng tám, bất quá tôi lại không biết phòng của Tổng giám đốc gì đó ở đâu, liền hỏi một người gần đó, có lẽ là quản lý.

– Tôi đến giao thức ăn cho Tổng giám đốc.

– À, là căn phòng phía trước, anh cứ đi thẳng.

– Cảm ơn. – Tôi cúi đầu trả lời rồi định nhấc chân bước đi, bất quá cô quản lý đột nhiên chạy đến níu lấy tay áo tôi.

– Anh cẩn thận, Tổng giám đốc mấy ngày nay tâm tình không tốt, sợ rằng…

Tôi chỉ gật đầu, rồi chậm rãi bước đến căn phòng phía trước, đưa tay lên gõ cửa.

– Tôi đến giao thức ăn.

Mãi không thấy ai trả lời, tôi cũng không dám tùy tiện mở cửa, định xoay người bước đi, nhưng rất nhanh sau đó từ phòng phát ra một thanh âm trầm thấp.

– Vào đi.

Tôi đưa tay xoa nắm cửa, bước vào trong, trước mắt tôi hiện lên thân ảnh của một nam nhân tuấn tú, có lẽ trạc khoảng 26, 27 tuổi, vẻ mặt lại cực kì nghiêm túc chuyên chú vào màn hình máy tính.

Không để ý gì nhiều, tôi liền cẩn thận lấy ra hộp mì Ý, đôi đũa, lẫn nước sốt đặt trên bàn khách, rồi đưa hóa đơn trước mặt y.

Y ngẩng đầu nhìn tôi chằm chằm, tôi lại trưng bản mặt lạnh lùng kia nhìn y, không nói gì.

Một lát, y đột nhiên đứng dậy, chậm rãi bước đến gần tôi, tôi theo bản năng lùi bước về phía sau, tâm trạng khó hiểu nhìn vào ánh mắt sắc bén nhưng lãnh khốc của y. Rốt cuộc bị y dồn vào bàn làm việc, tôi mới mở miệng.

– Có chuyện gì?

Y đưa tay chạm lên gương mặt tôi, tôi có chút sửng sốt mà tròn xoe mắt nhìn y.

– Cậu bị đánh sao? – Bị y đột ngột hỏi vậy, tôi lập tức gạt bỏ tay y ra, ngoảnh mặt né tránh ánh nhìn của y, lạnh lùng nói.

– Không phải chuyện của anh. Tôi còn phải giao hàng nữa, làm ơn ký nhanh giùm tôi.

Phát hiện y không nói gì, đi đến lấy hóa đơn ký vào, lạnh lùng đưa cho tôi, không nói hai lời lại tiếp tục vào bàn cắm cúi làm việc.

– Cảm ơn. – Bây giờ tôi mới để ý, nam nhân trước mắt này thực ra có rất nhiều điểm rất giống tôi, tính cách lạnh lùng và nghiêm túc trong công việc, nhưng lại rất quan tâm người khác, giống như vết bầm tím mà ông ta đã gây ra trên gương mặt tôi vậy, ngay cả y còn để ý đến, kì thực từ đó đến giờ dù tôi có thương tích ra sao cũng chẳng có ai thèm hỏi thăm tôi một câu, cho nên nghe y nói vậy tôi cũng có chút kinh ngạc.

Tôi cúi đầu chào y, rồi chậm rãi mở cửa bước ra ngoài, nhưng lại không hay rằng, thời điểm khi tôi bước ra, y đột nhiên ngẩng đầu đưa ánh mắt lạnh lùng nhìn bóng lưng tôi rời đi.

Giao hàng xong, tôi một lần nữa tiếp tục nhận tiền lương, đương nhiên tôi không ngu ngốc mà trở về cái “dẻ rách” kia ngay, mà dùng 1 phần tư số tiền lương đó vào một quán ăn nhỏ dùng bữa trưa.

Cư nhiên một quán ăn mà ngay cả tôi cũng chỉ ngồi có một mình, thời tiết dạo này nóng bức, có lẽ ít người đến đây ăn đi.

Dùng bữa trưa xong, tôi lại tiếp tục đến giao hàng, bất quá địa điểm lần này lại là một nơi không đàng hoàng gì, chính là một quán bar đi. Như thế nào loại người ăn chơi trác tán ở đó lại đi đặt thức ăn ở đây chứ.

– Sao vậy? Có vấn đề gì không? – Nhìn thấy tôi ngơ ngẩn nhìn chằm chằm vào đơn đặt hàng, ông chủ liền mở miệng hỏi tôi.

– Dạ không. – Tôi nhanh gọn trả lời, dù sao đây cũng là chuyện của người ta, tôi cũng không muốn để ý.

Đến quán bar xa xỉ trước mắt, tôi quan sát nó do dự một hồi lâu, mang thức ăn bước vào. Ngay lập tức tiếng nhạc inh ỏi liền xuyên tạc qua tai tôi, cảnh tượng các nữ nhân ăn mặc hở hang mà câu dẫn các đại gia khiến tôi muốn nôn tại chỗ.

Dòng người chen chen lấn lấn suýt nữa làm tôi đánh rơi thức ăn xuống, tôi có thể cảm nhận được ánh mắt khinh bỉ của mọi người đang chăm chú nhìn tôi, nhưng cũng là không hề quan tâm, tôi tiếp tục tiến thẳng đến quầy quản lý.

“Choang” một tiếng, toàn bộ thức ăn trên tay tôi lập tức đổ toang trên mặt đất, có lẽ tôi đã chạm phải ai đó rồi thì phải, liền khẩn trương cúi xuống nhặt lấy.

– Xin lỗi.

– Cái con mẹ gì đây?!! – Nghe thấy thanh âm chửi mắng kia, tôi liền ngẩng đầu, chỉ thấy thân ảnh cao lớn của một người nhìn rất trẻ tuổi, nếu tôi đoán đúng có lẽ cậu ta vẫn còn đang tuổi đến trường đi.

Phát hiện trên áo cậu ta lấm đầy nước sốt, tôi không hốt hoảng cũng không sợ hãi, bình tĩnh lấy ra khăn giấy từ túi áo lau cho cậu ta.

– Thực xin lỗi, tôi không cẩn thận.

– Mẹ kiếp!! Đúng là vô phép!

Cậu ta vung tay giáng cho tôi một cái tát, mà cái tát này thực sự rất mạnh, khiến tôi bất lực mà ngã nhào trên mặt đất, giương ánh mắt lạnh lùng nhìn cậu ta.

– Anh Khải, có chuyện gì vậy?

HẾT CHƯƠNG 1

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.