Đại Tần Bá Nghiệp

Quyển 1 - Chương 10: Khổ công vạch mưu



Khi tia sáng chói mắt làm Trương Cường giật mình tỉnh giấc, hắn mới ý thức được những kỉ niệm kề vai sát cánh chiến đấu cùng đồng đội chỉ còn xuất hiện trong giấc mơ mà thôi, cuộc sống hiện tại và sau này của mình chính là cung đình đầy âm mưu hiểm độc này.

Thấy Trương Cường tỉnh giấc, mấy tên thái giám theo hầu lập tức rón rén bưng thau nước và khăn tơ tằm qua, hai cô cung nữ ngoan ngoãn quỳ trước giường giúp Trương Cường chải chuốt mái tóc dài đến eo, nhìn vào khuôn mặt trắng bệch trong gương đồng, dưới vầng trán rộng là cặp lông mày rậm rạp, đôi mắt lờ đờ, sống mũi cao cao, bờ môi hơi mỏng, khuôn mặt ấy tạo cho người ta cảm giác nhỏ nhen nham hiểm.

Trương Cường lắc đầu ngao ngán, đây chính là bộ mặt của mình vào thời cổ đại rồi, tuy không đến nỗi xấu nhưng so với dáng vẻ uy nghi của một đội trưởng lính đặc nhiệm kiếp trước quả còn kém khá xa.

Chải tóc rửa mặt xong, cung nữ lại bưng cơm rượu dâng lên. Bắt gặp ánh mắt kỳ lạ của Trương Cường, một cô cung nữ khoảng mười bốn mười lăm tuổi nhỏ tiếng bẩm tấu: “Bệ hạ, giờ đã gần trưa rồi, chắc bệ hạ đã đói bụng, mời bệ hạ dùng ngự thiện ạ!”

Trương Cường nghe vậy mới phát hiện quả nhiên giờ đã gần trưa, mình đã ngủ hơn mười tiếng đồng hồ, hắn ngấm ngầm lo lắng, thân xác Tần Nhị Thế đúng là bị tửu sắc làm kiệt quệ mất rồi, xem ra mình phải nghĩ cách rèn luyện thân thể mới được, dù không đạt tiêu chuẩn của kiếp trước nhưng cũng không quá tệ như bây giờ.

Đang lúc suy nghĩ, một giọng nói nhừa nhựa quen thuộc đột nhiên vang lên từ ngoài điện: “Bệ hạ thật có nhã hứng, lão nô đến để dâng tặng bệ hạ một món ngon đây!”

Tuy biết chắc hôm nay thế nào Triệu Cao cũng vào cung gặp mình nhưng Trương Cường không hề nghĩ đối phương lại dâng tặng lễ vật, hình như lão ta có âm mưu gì đây, Trương Cường âm thầm cảnh giác.

Chỉ thấy Triệu Cao dẫn theo hai tên thái giám khệ nệ khiêng vò rượu bước vào điện, cung kính quỳ xuống hành đại lễ xong mới đứng dậy cười hớn hở nói: “Lão nô có một vò rượu ngon thượng hạng xin được kính dâng bệ hạ!” Vừa nói vừa nheo mắt nhìn thẳng vào Trương Cường.

Trương Cường lạnh toát sống lưng, cố tỏ ra hào hứng, gật đầu vui vẻ nói: “Phủ lệnh thật có lòng với trẫm, đêm qua số mỹ nhân do phủ lệnh dâng tặng quả là cực phẩm, hôm nay khanh lại mang đến rượu ngon, trẫm không biết nên ban thưởng thế nào cho khanh mới phải!”

Triệu Cao cười nhạt đáp lời: “Mời bệ hạ thưởng thức rượu ngon của lão nô xem khác biệt thế nào với các mỹ nhân!”

Dứt lời, khóe mắt Triệu Cao lóe lên tia sáng sắc lạnh, tuy chỉ trong một tích tắc nhưng vẫn lọt vào mắt Trương Cường đang cẩn thận đề phòng.

Bắt gặp ánh mắt hung tợn thoáng qua của Triệu Cao, Trương Cường thót tim một cái, chẳng lẽ rượu ngon mà Triệu Cao mang tới có vấn đề? Không biết đêm qua Doanh Thanh có giải cứu thành công hai vị hoàng tử thoát khỏi đại lao hay không, nhưng dù thế nào mình cũng phải làm bộ thơ ngây, trước mắt phải ứng phó tên thái giám già nham hiểm này rồi tính tiếp.

Ngấm ngầm suy nghĩ xong đối sách, Trương Cường nở một nụ cười thân thiện, cất tiếng: “Rượu ngon của phủ lệnh tất nhiên trẫm phải thưởng thức rồi, nhưng trẫm muốn mời phủ lệnh cùng thưởng thức với trẫm, dù gì đó cũng là tấm lòng thành của khanh, trẫm uống một mình sẽ cảm thấy áy náy lắm!”

Trong lúc nói chuyện, hai cung nữ đã rót rượu vào ly cho Trương Cường và Triệu Cao, nhìn vào ly rượu bạc có chạm trổ đá quý, chất lỏng màu đỏ lợt trong ly hình như phảng phất mùi máu tanh, tuy mùi thơm nồng đang lan tỏa nhưng vẫn không sao che giấu nổi sát khí đằng đằng bốc lên, phản chiếu dưới ánh nắng gay gắt buổi trưa càng thêm rùng rợn.

Trương Cường cười phá lên, ngẩng đầu nhìn về hướng Triệu Cao, chứng kiến nụ cười gian xảo của lão, hắn đưa tay cầm ly rượu lên, nghĩ thầm: Theo như sử sách ghi chép thì Tần Nhị Thế vẫn còn sống thêm được 3 năm, trước mắt phải liều một phen thôi, nếu để Triệu Cao sinh nghi thì tính mạng này khó giữ.

Ý nghĩ lóe lên trong khoảnh khắc, Trương Cường nâng ly nói lớn: “Phủ lệnh quả nhiên hiểu lòng trẫm, rượu ngon thế này trẫm đâu thể bỏ qua chứ!” Dứt lời, ngửa cổ uống cạn ly rượu trong tay.

Nhìn trưng trưng vào Trương Cường đến khi hắn uống cạn ly rượu, Triệu Cao gật đầu hài lòng, nói: “Bệ hạ tin tưởng lão nô như thế, thật không uổng công lão nô hết lòng vì bệ hạ!”

Trương Cường uống ly rượu vào bụng thấy không có gì bất thường xảy ra nên yên lòng đôi chút, xem ra cử chỉ vừa rồi của Triệu Cao chỉ nhằm mục đích thử thách mình, nếu mình do dự không uống rượu thì hậu quả khôn lường rồi.

Cố làm bộ uể oải, Trương Cường thốt lên: “Trẫm cần dựa vào phủ lệnh lo toan mọi việc lớn nhỏ trong triều, có như thế trẫm mới yên tâm hưởng lạc được chứ!”

Triệu Cao hớp một ngụm rượu ngon, đột nhiên thay đổi đề tài: “Lão nô nghe nói đêm qua có người lẻn vào cung cấm, không làm bệ hạ hoảng sợ chứ?”

Trương Cường giật mình một cái, nói ngay: “Đêm qua trẫm cũng nghe báo có người lẻn vào cung cấm nhưng không biết rốt cuộc chuyện này là thế nào? Phủ lệnh đã điều tra rõ vụ việc chưa?”

Dứt lời, ánh mắt ngạc nhiên nhìn vào Triệu Cao chờ câu trả lời, lúc này Trương Cường vì kinh ngạc tại sao đến giờ Triệu Cao mới nhắc đến chuyện đêm qua nên sắc thái biểu cảm của hắn xuất phát từ nội tâm, Triệu Cao dù gian xảo tinh tế cũng cảm thấy hắn không giả dối, mối nghi ngờ trong lòng đã giảm một nửa.

Nhếch mép cười nhạt, Triệu Cao quét mắt vào Trương Cường, thăm dò: “Còn nhớ trước đây tiên hoàng từng ban tặng cho bệ hạ và các vị hoàng tử mỗi người một miếng ngọc bội tùy thân, không biết ngọc bội của bệ hạ đang ở nơi đâu?”

Trương Cường sớm biết thế nào Triệu Cao cũng hỏi về miếng ngọc bội nên đã nghĩ sẵn cách đối phó từ đêm qua, hắn không hề do dự quay sang mấy tên thái giám đứng hầu xung quanh truyền lệnh: “Đi lấy ngọc bội của trẫm lại đây mau!”

Dứt lời, lại nói với Triệu Cao: “Ngọc bội kia trẫm luôn đặt ở chiếc hộp gỗ cuối giường, do từ lúc đăng cơ đến nay chưa từng sử dụng đến nên…”

Vừa nói đến đây, chỉ thấy một tên thái giám hốt hoảng chạy đến quỳ xuống, cuống cuồng bẩm báo: “Không hay rồi! Ngọc bội của bệ hạ đã bị mất.”

Trương Cường biết ngọc bội kia không phải ngọc tỷ hoàng đế nên có mất cũng chẳng có gì to tát, ngược lại đây là một cơ hội tốt để thay hết các thái giám kề cận nhằm loại trừ tai mắt của Triệu Cao.

Làm bộ kinh ngạc, Trương Cường giận dữ quát to: “Sao lại để mất hả? Đám nô tài các ngươi thật vô dụng, có một miếng ngọc bội nhỏ cũng canh giữ không xong. Người đâu, mau lôi bọn nô tài vô dụng này xuống đánh 20 trượng!”

Mệnh lệnh vừa ban xuống, cấm vệ bên ngoài lập tức ùa vào đại điện lôi đám thái giám ra ngoài, quân cấm vệ đã ghét cay ghét đắng bọn thái giám hống hách chẳng coi ai ra gì này từ lâu, lúc này có lệnh của hoàng thượng nên không hề nương tay, cầm gậy đánh tám mươi tên thái giám phụ trách hầu hạ tẩm cung của Trương Cường một trận tơi tả, tiếng kêu la thảm thiết vang vọng một góc trời.

Trương Cường vẫn chưa hết giận, nhíu mày nói: “Đám nô tài này thật đáng ghét, dám làm mất ngọc bội tùy thân của trẫm, tội không thể dung tha!”

Triệu Cao cười gằn một tiếng, khẽ gật đầu phát ra tiếng âm u: “Bọn nô tài này quả đáng tội! Ngọc bội của bệ hạ lão nô xin hứa nhất định sẽ tìm về, còn mấy tên nô tài tắc trách kia tội đáng muôn chết, phải xử tử để răn đe kẻ khác!”

Nói xong, Triệu Cao quỳ rạp xuống đất, nước mắt giàn giụa léo nhéo: “Đám nô tài này làm mất ngọc bội của bệ hạ tội không thể dung tha, lão nô thân là phủ lệnh cũng khó tránh liên đới trách nhiệm, xin bệ hạ giáng tội!”

Trương Cường không ngờ rằng Triệu Cao lại tàn độc như thế, xử tử hết toàn bộ thái giám trong tẩm cung, tuy cảm thấy làm vậy hơi tàn nhẫn nhưng nếu muốn cứu lấy vương triều Đại Tần sắp sụp đổ thì số người phải hy sinh đâu chỉ là con số vài mươi mạng sống ít ỏi. Nghĩ thế, hắn thản nhiên nói: “Lòng trung thành của phủ lệnh trẫm hiểu rõ, ngọc bội tùy thân cũng không phải vật quan trọng gì, phủ lệnh không cần tự trách!”

Lát sau, Trương Cường lại làm bộ lo âu thốt lên: “Đáng sợ quá! Trong tẩm cung của trẫm mà lại xảy ra chuyện này… Để đảm bảo an toàn của trẫm sau này, trẫm muốn đích thân lựa chọn mấy tên thái giám cận thân, bằng không nếu để kẻ gian trà trộn vào thì quả thật nguy hiểm!”

Triệu Cao nghe vậy khẽ nhíu cặp lông mày bạc phơ, dửng dưng đề nghị: “Hay là để lão nô tuyển chọn vài tên nô tài lanh lẹ hầu hạ bệ hạ, như thế lão nô mới yên tâm.”

Trương Cường loại trừ các thái giám cũ chỉ nhằm mục đích không cho bí mật thân thế của mình bại lộ, về tâm phúc lựa chọn ưu tiên chính là Thành Thái, còn số thái giám mới hãy giao cho Triệu Cao quyết định để trấn an lão vậy.

Suy nghĩ thấu đáo xong, Trương Cường gật đầu chấp thuận: “Được rồi, mọi việc nhờ cậy cả vào phủ lệnh, phủ lệnh đích thân lo liệu trẫm có gì mà không yên tâm chứ!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.