Đại Tần Bá Nghiệp

Quyển 1 - Chương 12: Diệt trừ hoàng tộc



Sáng sớm thức dậy, khi Trương Cường uể oải vươn vai tỉnh giấc, mỹ nhân Lệ Cơ đang ngủ say bên cạnh hắn cũng giật mình nhổm dậy, ngoan ngoãn khoác áo lên vai hắn, quay ra ngoài nói lớn: “Người đâu, mau đến giúp bệ hạ canh y!”

Trương Cường vuốt một cái vào ngực Lệ Cơ, thương tình nói: “Nàng không cần thức dậy đâu, cứ để họ hầu hạ trẫm là được!”

Đêm qua sau khi Triệu Yên rời khỏi, Trương Cường đã trút toàn bộ dục vọng lên cơ thể dịu dàng của Lệ Cơ, Lệ Cơ chính là người đầu tiên Trương Cường quen biết khi lạc đến thế giới cổ đại xa lạ này, hơn nữa còn là một mỹ nữ tuyệt sắc nên hắn luôn nhớ đến nàng trong số vô vàn mỹ nữ chốn hậu cung, còn về mười mấy vị mỹ nhân do Triệu Cao dâng tặng, Trương Cường không dám đụng đến người nào. Ngoại trừ Triệu Yên có sắc đẹp chim sa cá lặn, Trương Cường chỉ mới lâm hạnh Nhu Nhi một lần, còn những người khác chưa lần nào được hắn triệu kiến.

Lệ Cơ mỉm cười mãn nguyện, thỏ thẻ: “Hình như bệ hạ khác xa so với trước thì phải!”

Trương Cường nghe vậy biết Lệ Cơ đã phát giác sơ hở của mình, nhưng chỉ cần không thuộc phe cánh Triệu Cao thì cũng không cần quá lo lắng, hắn tươi cười hớn hở nói đùa: “Không biết trẫm thay đổi thế nào nhỉ? Lệ Cơ thích trẫm giống trước kia hay hiện tại?”

Lệ Cơ nhìn chăm chăm vào vị hoàng đế trẻ trước mặt, bắt gặp nụ cười ôn hòa trước kia chưa từng thấy, say sưa một lúc mới thẹn thùng đáp lời: “Tất nhiên là thích bệ hạ đang ở ngay trước mặt thần thiếp rồi!” Nói ra câu này xong, Lệ Cơ giật mình một cái, tự biết không ổn, nàng cúi gầm mặt, lấm lét liếc nhìn Trương Cường.

Nào ngờ Trương Cường không hề nổi giận, đưa tay nựng nhẹ vào khuôn mặt ửng đỏ của nàng, thì thầm: “Đêm nay nàng phải hầu hạ trẫm cho tốt, trẫm sẽ trọng thưởng!” Vừa nói, Trương Cường vừa thò tay phải vào lớp xiêm y mỏng tang nghịch ngợm, Lệ Cơ bị động tác táo bạo của hắn làm cho đê mê, tiếng rên khe khẽ vang lên.

Trương Cường vừa mới hồi phục sức lực, thấy thế mỉm cười hài lòng, đang định vui vẻ với mỹ nhân Lệ Cơ lần nữa, chợt nghe tiếng chân gấp gáp từ ngoài điện vọng vào. Trương Cường thoáng giật mình, biết nhất định đã xảy ra chuyện gì nghiêm trọng, dục vọng vừa mới nhen nhóm lập tức tan biến, vội hét hỏi đám thái giám đứng hầu bên ngoài: “Đã xảy ra chuyện gì rồi?”

Một tên thái giám hốt hoảng quỳ xuống bẩm báo: “Bệ hạ, phó thống lĩnh cấm vệ xin cầu kiến ngoài điện!”

Trương Cường hỏi tiếp: “Thành Thái là cận vệ của trẫm, tại sao không trực tiếp đến gặp trẫm hả?”

Tên thái giám vã mồ hôi lạnh, lắp bắp: “Nô tài thấy… bệ hạ chưa tỉnh giấc… nên đã…”

Trương Cường tức giận quát lớn tiếng: “Nếu còn lần sau thì cẩn thận cái mạng chó của ngươi! Mau đưa Thành Thái vào phiến điện đợi trẫm!”

Dứt lời, Trương Cường nhanh chóng mặc y phục vào, rửa mặt xong bước nhanh vào phiến điện, chỉ thấy Thành Thái đang nôn nóng đứng chờ sẵn, Trương Cường thót tim lo lắng, chẳng lẽ Doanh Thanh xảy ra vấn đề gì rồi? Nghe tiếng bước chân quen thuộc, Thành Thái vội tiến lên một bước, quỳ xuống hành đại lễ cung kính: “Thần tham kiến bệ hạ…”

Không đợi Thành Thái nói xong, Trương Cường đã bước tới kéo hắn đứng dậy, nhíu mày hỏi thăm: “Có phải là công chúa xảy ra nguy hiểm gì không?”

Thành Thái thay đổi sắc mặt, đôi mắt đỏ hoe, cúi đầu cầu khẩn: “Xin bệ hạ hãy cứu mạng các tông thất khác, Triệu Cao hôm nay sẽ yêu trảm mười bảy vị hoàng tử công chúa của tiên hoàng, ngay cả phận nữ nhi cũng không buông tha. Bệ hạ, khai ân…”

Dứt lời, Thành Thái quỳ xuống dập đầu lia lịa, khóc không thành tiếng.

Trương Cường nghe vậy càng thêm hốt hoảng, vội kéo Thành Thái đứng dậy, dò hỏi: “Chuyện này rốt cuộc là thế nào? Mau nói rõ đầu đuôi để trẫm biết!”

Thành Thái thành thật bẩm báo: “Hôm qua thần bí mật bảo vệ công chúa rời khỏi Hàm Dương, khi hoàn thành nhiệm vụ trở về mới phát hiện trong thành hỗn loạn, dò la tin tức biết Triệu Cao giả truyền thánh chỉ dẫn cấm vệ bắt hơn hai mươi vị hoàng tử công chúa giam vào thiên lao, trong đó có mười hai vị hoàng tử và năm vị công chúa bị phán cực hình yêu trảm vào ngày mai.”

Trương Cường rùng mình một cái, loạng choạng muốn ngã, may nhờ Thành Thái nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy, hắn càng nghĩ càng giận, tức tối gầm lên: “Triệu Cao dám… lão già này quá ngông cuồng rồi!”

Tiếp đến, Trương Cường nghiêm giọng hạ lệnh: “Thành Thái, mau cùng trẫm về Hàm Dương, trẫm phải xem thử Triệu Cao yêu trảm huynh muội của trẫm như thế nào?”

Thành Thái phấn chấn tinh thần, nói lớn: “Thần lập tức triệu tập cấm vệ hộ giá!”

Thành Thái vừa nói dứt câu, một giọng nói nhừa nhựa kèm tiếng cười nham hiểm vang lên ngoài điện: “Hoàng thượng muốn đi đâu? Tại sao không thông báo lão nô một tiếng để lão nô thu xếp theo hầu.”

Trương Cường bị âm thanh âm u kia làm giật mình, ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Triệu Cao khoác trường bào tím đậm, đầu đội quán ngọc cao sang, đang nghênh ngang bước vào điện, lạnh lùng liếc mắt vào Thành Thái, lão đến trước Trương Cường thành tỏ vẻ khẩn bẩm báo: “Bệ hạ, lão nô đã điều tra rõ vụ án ngọc bội bị mất, An Dương hầu, Định Thành hầu, An Hòa hầu… mười hai người âm mưu tạo phản, phái người lẻn vào cung cấm lấy trộm ngọc bội của bệ hạ, ngoài ra 5 vị công chúa tông thất Kim Diệp, Trường Thanh… biết mà không tố cáo, theo luật pháp Đại Tần, kẻ biết mà không báo xem như đồng phạm, theo luật tất cả phải chịu cực hình yêu trảm. Lão nô tận trung với bệ hạ, kính mời bệ hạ đích thân tới pháp trường giám trảm bọn nghịch tặc!”

Dứt lời, ánh mắt sắc lạnh của Triệu Cao bắn thẳng vào Trương Cường, nhếch mép cười khẩy, Trương Cường rùng mình một cái, lạnh toát sống lưng.

Trước tia nhìn dữ dội từ Triệu Cao, Trương Cường hít một hơi sâu, cố gắng khống chế cảm xúc giận dữ trong lòng, dửng dưng cất tiếng: “Đám tông thất kia dám to gan mưu phản, trẫm sẽ đến pháp trường xem thử mặt mũi nghịch tặc và cảnh chúng bị hành hình như thế nào!”

Quay sang Thành Thái đang ngơ ngác, Trương Cường bình thản ban lệnh: “Chuẩn bị xa giá, theo trẫm đến Hàm Dương!”

………

Bầu trời lam biếc không một áng mây, ánh nắng gay gắt rọi thẳng xuống mặt đất mênh mông, lúc này đang vào giữa trưa, bức tường thành hùng vĩ của tòa thành cổ Hàm Dương đã xuất hiện trong tầm mắt, Trương Cường ngồi trên chiếc xe ngựa lộng lẫy được 9 chú ngựa trắng như tuyết kéo, lắng nghe tiếng lạch cạch của bánh xe gỗ chạm trên mặt đường, xa giá được Thành Thái đích thân dẫn theo đội cấm vệ hộ tống vây quanh tiến vào cổng thành Hàm Dương, đây là lần đầu tiên Trương Cường tận mắt chứng kiến cảnh vật tòa thành cổ Hàm Dương đời Tần, tuy rất muốn quan sát kĩ hơn nhưng lúc này nhìn thấy bộ mặt hống hách của Triệu Cao liền mất hết hứng thú.

Vừa bước vào thành, Trương Cường liền cảm thấy tòa thành xem tựa phồn vinh phủ một màu tang tóc buồn bã, cửa tiệm hai bên đường mọc san sát nhau nhưng không hề thấy bóng người đi lại trên phố, khách khứa trong tiệm cũng nhăn nhó rầu rĩ, một số bá tánh Hàm Dương quỳ dọc hai bên xa giá, nín thở chờ xa giá đi ngang.

Đang lúc đăm chiêu suy ngẫm, Thành Thái thúc ngựa đến bên xe, nhỏ tiếng thông báo: “Bệ hạ, phía trước đã là pháp trường rồi.”

Trương Cường nghĩ thầm, giờ đây mình thân cô thế cô, muốn cứu số hoàng tộc này chỉ e lực bất tòng tâm, nếu Triệu Cao ngang tàng như thế chi bằng hãy để lão ta mất hết nhân tâm, còn mình vẫn phải nhẫn nhịn chờ đợi cơ hội diệt trừ tên gian thần này, nghĩ vậy Trương Cường đành cười buồn bày tỏ: “Bây giờ ngoài ái khanh ra trẫm không còn tin vào ai được, một khi trở mặt với Triệu Cao ngay lúc này, không những trẫm khó bảo toàn tính mạng, cơ nghiệp của Đại Tần e cũng…”

Sắc mặt Thành Thái trở nên ảm đạm, nhìn trưng trưng vào Trương Cường không nói nên lời. Trương Cường thở dài ngao ngán, hạ thấp giọng nói: “Thành Thái hãy yên tâm! Sẽ có một ngày trẫm phải bắt tên gian thần kia nếm thử mùi vị yêu trảm!”

Thành Thái ngẩng đầu lên, cố gắng kiềm nén cảm xúc kích động, gật đầu kiên định nói: “Thành Thái thề chết tận trung với bệ hạ!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.