Đại Tần Bá Nghiệp

Quyển 3 - Chương 14: Hạng Vũ hoãn binh



Đón gió đêm lạnh băng, Trương Cường tâm tình trẫm trọng đứng ở chỗ cao nhất trong quân doanh dõi nhìn ra xa, chỉ thấy trong bóng đêm mịt mờ, có thể lờ mờ nhìn thấy doanh trại quân Sở tập kết ở bên bờ sông Chương Thủy, hòa tan vào trong màn đêm, giống như một gã chiến sĩ kiệt sức, lẳng lặng trốn vào trong một góc thở hổn hển, chờ đợi đợt đánh cuối cùng.

Mông Điềm đứng phía sau Trương Cường cẩn thận nói: "Bệ hạ, không biết Ngu cô nương lần này đi nắm chắc được mấy phần?"

Trương Cường thở dài, gật đầu nói: "Hạng Vũ sẽ không đầu hàng đâu, có điều nếu trẫm ngăn cản Ngu Cơ, nàng sẽ không tin đâu. Vả lại, Ngu Cơ kiếm pháp siêu quần, hẳn là có thể tự bào vệ mình. Chỉ là... ai!"

Mông Điềm gật đầu nói: "Quân Sở tuy rằng trước mắt không có tới 7 vạn quân, nhưng mà đội hình vẫn chỉnh tề, không hề có dáng vẻ bại quân, thật khiến cho người ta bội phục!"

Trương Cường không khỏi âm thầm cảm thán, quả nhiên là đại anh hùng nổi danh lịch sử! Lúc này, lòng chợt chấn động, bỗng nhiên nhớ tới điển tích 'Tứ diện Sở ca'*, không khỏi sáng ngời hai mắt. Khó trách ngày đó Lưu Bang lại dùng biện pháp này để dao động quân tâm của Hạng Vũ, nhánh quân như làm bằng sắt này, nếu mặt đối mặt liều chết thì chỉ sợ là phải trà giá rất đắt, nếu có thể làm tan rã lòng quân từ bên trong, mới là kế sách không tồi.

*Tứ diện Sở ca: Tứ diện Sở ca là một điển tích thường thấy trong tiểu thuyết võ hiệp. Đây là một câu truyện có thật trong lịch sử, liên quan đến cuộc chiến của Hạng Vũ và Lưu Bang mà lịch sử gọi là Hán Sở tranh hùng. Ban đầu cuộc chiến quân lực của Hạng Vũ mạnh hơn nhiều so với Lưu Bang , nhưng sau đó phía Lưu Bang do có Hàn Tín dụng binh, Trương Lương dụng mưu nên thắng thế. Trong một trận đấu then chốt, khi tình hình của Hạng Vũ đã nguy kịch thì vào lúc nửa đêm Lưu Bang sai người tới gần doanh trại Hạng Vũ ca những bài dân ca nước Sờ. Quân Sở lung lạc từ đó đào bỏ ngũ dẫn đến kết cục Hạng Vũ đành phải tuẫn mình ở dòng ô giang. Thiên hạ về tay nhà Hán. Tứ diện Sở ca từ đó còn được hiểu là bốn bề thọ địch.

Đại Tần cũng đã tổn thất hai mươi vạn đại quân, lúc này lại đang là hồi ác chiến. Bên phía Hàm Cốc quan phải phòng bị Lưu Bang, biên giới phương Bắc phải đề phòng Hung Nô xâm lấn. Nhớ rõ trong lịch sử sở dĩ Hung Nô có thể xâm nhập tới phía nam sông Hoàng Hà, chính là ngư ông đắc lợi từ chiến tranh Hán Sở, mượn cơ hội nam hạ. Nếu để cho bọn họ đứng vững chân, mình có thể sẽ gặp rắc rối lớn!

Không khỏi quay sang nói với Mông Điềm: "Mông tướng quân, trong đại quân ta có người Sở không?"

Mông Điềm hơi nao nao, nghi hoặc hỏi: "Trong đại quân, tuy phần lớn là người Tần, nhưng cũng không ít người đến từ Sở, hay là bệ hạ đã nghĩ ra thượng sách gì?"

Trương Cường chỉ vào đại doanh trùng điệp của quân Sở xa xa nói: "Có thể sau lúc đại bại, vẫn giữ được trận hình như vậy, Hạng Vũ quả nhiên lợi hại. Chúng ta nếu muốn tận lực giảm bớt thương tổn, nhất định phải nắm được quân tâm, tướng quân thấy, ý của trẫm có đúng hay không?"

Mông Điềm mắt hổ sáng ngời, vui vẻ nói: "Bệ hạ luôn có ý tường kinh người, chính là không biết đến tột cùng là kế sách gì? Nếu làm được, vi thần lập tức đi làm!"

Trương Cường thản nhiên cười, gật đầu nói: "Việc này không khó, tướng quân đi tìm một vài bài hát nhớ nhà của quân Sở, dạy cho mọi người hát, ngày mai sau cơm chiều sẽ bắt đầu hát."

Mông Điềm nghe thấy thế, hai mắt sáng ngời, hơi suy nghĩ nói: "Kế sách của bệ hạ quả nhiên không tồi, vi thần hiểu rồi, lập tức làm ngay, bệ hạ cứ về trướng nghỉ ngơi đi!"

Trương Cường gật đầu cười nói: "Sau khi trời sáng, Hạng Vũ bởi vì đề phòng không quân của trẫm, sẽ không dễ dàng tiến công. Các ngươi nhớ gấp rát học Sở ca, trẫm lần này sẽ không đánh mà thắng! Ha ha ha... Ha ha..."

Mông Điềm cung tay nói: "Vi thần đã rõ!"

Trời sáng dần, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên phủ lên chiến trường, nhu hòa tươi đẹp. Ngu Cơ thống khổ ngồi trong doanh trướng mà Hạng Vũ bố trí cho nàng, bên ngoài là hơn 50 thân binh đắc lục của Hạng Vũ phòng vệ nghiêm mật, không dám lơi lỏng.

Đôi mắt Ngu Cơ ngước nhìn mặt trời mới mọc, ánh mắt trời khiến cho dung nhan tuyệt mỹ của nàng càng thêm nổi bật, tăng thêm mỹ cảm. Nàng lúc này đang lòng đầy đau khổ, ngơ ngác ngồi trên giường, ảm đạm cười khổ: "Không ngờ rằng mọi việc lại giống như bệ hạ dự đoán, Hạng Vũ đúng là không chịu nghe lời khuyên của mình, chẳng lẽ mình đã sai rồi?"



Nghĩ đến đây, bất giác chợt nhớ lại ánh mắt mong chờ của hoàng thượng, thật sự rất đặc biệt, hai ánh mắt sáng ngời giống như vì sao trong đêm, lấp lóe rực rỡ, từ chỗ sâu trong đáy lòng chợt dâng lên sự thống khổ chưa từng có. Nỗi đau này như thấm vào xương tủy, đến chính nàng cũng không thế phát giác! Trong lúc suy nghĩ, chợt đụng phải pháo hoa trong ngực, tim lại đập mạnh một cái.

Lúc này, ngoài trướng đột nhiên vang lên tiếng chân quen thuộc, đưa mắt nhìn lại là Hạng Vũ hai mắt đỏ lòm, hắn đã cả đêm không ngủ rồi!

Nhìn thấy Ngu Cơ lạnh lùng nhìn mình, Hạng Vũ cười khan, nói: "Ngu Cơ, nàng có bằng lòng giúp ta hay không, nếu như đoạt được thiên hạ, ta và nàng sẽ cùng hưởng phú quý."

Ngu Cơ giật mình, cẩn thận nói: "Hạng đại ca, có việc gì thì cứ nói, nếu có thể giúp huynh thoát khỏi hiểm cảnh, Ngu Cơ nhất định sẽ dốc hết sức mình!"

Hạng Vũ nghe thấy thế thì cực kỳ phấn chấn, bước lên một bước, thấp giọng nói: "Nàng đã ước định sẽ gặp lại Tần vương chưa?"

Ngu Cơ liếc nhìn Hạng Vũ, chậm rãi gật đầu nói: "Nếu như huynh đồng ý đầu hàng, ta đương nhiên là phải đi gặp bệ hạ."

Hạng Vũ thấy đúng như dự đoán, không khỏi cười xòa nói: "Được, nếu Tần vương đã muốn Hạng Vũ ta đầu hàng, Hạng Vũ ta sẽ cho hắn một cái 'trá hàng'. Lời nói của mỹ nhân, Tần vương đương nhiên sẽ tin, ha ha... ha ha..."

Ngu Cơ khẽ run rẩy, chăm chăm nhìn Hạng Vũ, khẽ thở dài: "Hạng đại ca, bệ hạ túi nhiệm Ngu Cơ, mới cho phép Ngu Cơ tới đây, cho nên, loại hành vi bán đứng bệ hạ này ta không thể lảm!"

Hạng Vũ trẫm mặt, hung hăng nói: "Tần vương chính sách bạo tàn, thiên hạ phải chịu khổ ải, dân chúng sáu nước đều phải nghiến răng căm hận. Nỗi hận quốc gia, cho dù có một kiếm chém xuống, cũng không thể làm tiêu đi nỗi hận trong ta!"

Ngu Cơ nhìn hai con mắt tựa hồ có thể phún ra lửa của Hạng Vũ, lại theo bản năng nhớ tới sự chân thành của Trương Cường, ảm đạm thở dài, hồi lâu sau mới chậm rãi lắc đầu thở dài: "Nếu huynh trá hàng, chẳng lẽ lại chui đầu vào rọ?"

Hạng Vũ nghe vậy chợt thấy có lý, không khỏi quay đầu lại, nhìn ngọc dung tái nhợt của Ngu Cơ, lạnh lùng nói: "Nếu nàng có thể giúp ta một tay, chuyện đương nhiên sẽ thành!"

Ngu Cơ lúc này mới cảm thấy hối hận, cảm thấy là mình quá đơn giản, quá mức ngây thơ rồi. Tình cảm mười năm của mình, vào lúc chiến tranh thật sự là nhỏ bé không đáng kế, thật sự là đáng thương xót! Bất giác nản lòng thoái chí, không hề để ý tới ánh mắt lạnh băng của Hạng Vũ nữa, yếu ớt ngồi lên chiếc giường đơn sơ.

Nhìn thấy Ngu Cơ không chịu đồng ý với kế hoạch trá hàng của mình, Hạng Vũ vô cùng tức giận, thậm chí còn muốn một kiếm chém chết nàng, nhưng nhìn thấy ánh mắt thống khổ kia, trong lòng lại mềm đi, nhịn không được thở dài nói: "Ngu Cơ, nàng cứ nghỉ ngơi trước đi, buổi tối ta lại tới gặp nàng, hy vọng nàng hãy suy xét cho kĩ, tánh mạng của 6 7 vạn huynh đệ nơi này đều nằm trong tay nàng. Hạng Vũ ta dù có chết cũng không tiếc, chỉ là những huynh đệ vào sinh ra tử với ta đó, bọn họ phải sống!"

Nói xong, bùi ngùi thở dài một tiếng, lúc này mới xoay người rời đi.

Nhìn bóng dáng rời đi của Hạng Vũ, nghĩ tới kế sách kinh người kia, Ngu Cơ nhịn không được nghĩ: Nếu mình đáp ứng yêu cầu của Hạng Vũ, bệ hạ chẳng lẽ sẽ vì tin tường mình mà dễ dàng mất cảnh giác sao? Bệ hạ dù sao cũng là hoàng đế Đại Tần mà!

Tới gần giữa trưa, Trương Cường vừa mới rửa mặt cho tỉnh táo. Đêm qua không ngủ cả đêm, tới gần sáng sớm mới vội vàng chợp mắt một chút, tuy rằng mệt mỏi, nhưng vì lo lắng việc quân, nên không dám ham ngủ, đành phải vội vàng đứng dậy.

Hàn Hoán ở một bên hầu hạ y phục, nghe thấy Trương Cường phân phó: "Nếu Mông tướng quân tới gặp trẫm, không cần thông báo!"

Vừa mới nói xong, đã thấy Mông Điềm ở ngoài trướng cao giọng nói: "Thần, Mông Điềm tham kiến bệ hạ!"

Trương Cường cười cười trả lời: "Ái khanh mau vào, trẫm đanh định dùng bữa, liền dùng chung đi."

Lời còn chưa dứt, đã thấy Mông Điềm đi nhanh vào trong trướng, hơi chắp tay thi lễ nói: "Bệ hạ, vừa mới nhận được tin lệnh từ trong quân doanh của quân Sở bắn ra, là thư xin hàng của Hạng Vũ, bên trên chính là chữ viết tay của Hạng Vũ!"


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.