Đại Tần Bá Nghiệp

Quyển 3 - Chương 16: Quyết chiến Chương Thủy



Ngồi trong trướng, Trương Cường vừa mờ tấu chương do khoái mã từ Hàm Dương chuyển tới, vừa lắng nghe tiếng hát trẫm buồn tứ phương, trong bóng đêm có vẻ phá lệ ưu thương, mang theo một loại sầu muộn không thế giải, khiến người nghe cảm thấy tinh thần vô cùng sa sút.

Trương Cường nhịn không được âm thầm kinh hỉ, không thể tường được tiếng ca này lại giàu sức hút như vậy, thật sự là hữu hiệu trong việc nhiễu loạn quân tâm đối phương!

Nghĩ đến đây, không khỏi buông tấu chương, nhanh chóng ra khỏi trướng, cẩn thận nhìn về phía quân Sờ. Ước chừng khoảng nửa giờ, bên phía quân Sở cũng truyền tới tiếng ca, trong đêm đen gió lạnh căm căm, tiếng ca này càng làm cho người ta cảm thấy áp lực hơn.

Lúc này, một thân ảnh cao lớn bước nhanh tới, chính là Vương Bôn mặc áo bào đen, thần sắc thong dong, hơi chắp tay thi lễ với Trương Cường, cao giọng nói: "Vương Bôn tham kiến bệ hạ!"

Trương Cường phất tay nói: "Ái khanh không cần đa lễ, Mông tướng quân giờ đang ở đâu?"

Vương Bôn mắt hổ sáng ngời, gật đầu nói: "Mông tướng quân đang theo dõi tình hình quân Sở, nếu không ngoài dự liệu, chắc quân Sở sắp chuẩn bị xuống phía nam Chương Thủy, nhân ban đêm để trốn!"

Trương Cường rất ngoài ý muốn, không khỏi kinh ngạc nói: "Trẫm còn tường bọn chúng sẽ tập kích, không ngờ lại lợi dụng đêm khuya bỏ trốn."

Vương Bôn thấy Trương Cường ngữ khí thoải mái, cũng hơi thà lỏng người, cười nhẹ nói: "Vần là kế tứ diện Sở ca của bệ hạ cao minh, nếu không, quân Sở tuyệt đối không dễ dàng rát lui như vậy."

Trương Cường lúc này mới yên lòng, nếu đối phương không có ý định tập kích, áp lực tâm lý cũng tan đi không ít, không khỏi gật đầu nói: "Mông tướng quân có phái quân truy kích hay không?"

Vương Bôn gật đầu nói: "Mạt tướng đã nhận được quân lệnh, đang chuẩn bị xuất phát, Thành Thái tướng quân cũng đã suất lĩnh phi hành quân tới ngạn nam sông Chương Thủy mai phục, chỉ đợi quân Sở chui đầu vô lưới thôi!"

Trương Cường nhìn vào màn đêm tăm tối, gật đầu nói với Vương Bôn: "Ngươi đi trước đi, trẫm về trướng chờ Mông tướng quân."

Hắn vừa dứt lời, đã nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập từ xa truyền tới, quay đầu nhìn lại, chính là Mông Điềm một thân giáp trụ. Nhìn thấy Trương Cường đứng ở ngoài trướng, vội xoay người xuống ngựa, thuận thế quỳ xuống hành lễ. Trương Cường khẽ gật đầu nói: "Tướng quân không cần hành lễ, tình huống như thế nào, mau nói xem sao."

Vương Bôn chắp tay rồi xoay người rời đi. Mông Điềm vừa đi vào trướng, vừa cẩn thận nói với Trương Cường: "Bệ hạ, vừa rồi lúc Sở ca vang lên, vi thần phát hiện ra bên đối phương tuy sĩ khí hạ, nhưng vẫn bí mật tập kết binh lực, hơn nữa còn có tin mật thám truyền về, quân Sở đang dựng cầu, xem ra là muốn vượt Chương Thủy, thừa dịp đêm tối trốn đi."

Trương Cường chậm rãi gật đầu nói: "Trước mắt chúng ta có 27 vạn quân, để lại 7 vạn trong doanh trại, 20 mươi vạn kia toàn lực truy kích quân Sở, nhất định không cho đối phương có cơ hội lấy sức!"

Mông Điềm gật đầu nói: "Bệ hạ yên tâm, vi thần sớm đã chuẩn bị thỏa đáng rồi. Khiến người ta hưng phấn nhất vẫn là phi hành quân của bệ hạ, lúc này sớm đã vượt Chương Thủy để mai phục, hết thày còn phải cảm tạ kỳ tư diệu tường của bệ hạ."

Trương Cường chỉ thản nhiên cười, nói: "Đáng tiếc là từ nơi này không thể nhìn thấy rõ đối phương..."

Nói tới đây, đột nhiên nhớ tới ổng nhòm ở hậu thế, tuy rằng không có thủy tinh, nhưng mà đá thủy tinh thuần chất thì vẫn có thể chế tác được, trong lòng chợt cảm thấy hưng phấn, nếu trong trận giữa hai quân mà có thể dùng ổng nhòm quan sát động tĩnh, thì thật khiến cho người ta cảm thấy sôi sục.

Đang lúc suy nghĩ, chợt nghe thấy một gã thân binh bẩm báo ngoài trước: "Khởi bẩm bệ hạ, quân Sở đã bắt đầu qua sông, hết thày đã chuẩn bị thỏa đáng!"



Mông Điềm nghe thấy thế, quay lại cười nói: "Bệ hạ, vi thần cùng bệ hạ chỉ cần chờ tin lành thôi. Ha ha... ha ha ha ha..."

Gió bắc rét lạnh, mang theo cái lạnh như cắt của nước sông thổi lên người, lên mặt, thấu vào xương cốt. Hạng Vũ cùng Ngu Cơ đang cưỡi trên hai thớt chiến mã một trắng một đen, quân Sở không tới 7 vạn đang bằng tốc độ nhanh nhất bước trên chiếc cầu nổi mới dựng tạm sang bờ bên kia.

Hạng Vũ lo lắng đứng ở đầu cầu, chỉ thấy ở trên bốn mảnh cầu nổi, từng nhóm quân Sở giống như con rắn uốn lượn đang vội vàng trườn sang bờ bên kia.

Lúc này, chợt một tiếng nổ mạnh trong đêm truyền tới, ngay sau đó là những tiếng xé gió chói tai, những mũi tên đang xé không mà tới!

Một vài lính Sở thảm thiết ngã vào trong nước, quân Sở đang tập trung sang sông không hề nghĩ tới trong tình huống này mà lại xuất hiện mai phục của quân Tần, hơn nữa lại sợ hãi hỏa dược và tên bắn, cho nên nhất thời xảy ra đại loạn.

Một số binh lính định quay trở lại doanh địa của quân Sở, lại bị những thượng ti ở phía sau quờ trách, lại phải kiên trì đi về trước. Trong khoảng thời gian ngắn người ngã ngựa đổ, một vài quân Sở vốn không bị tên bắn bị thương lại bị những binh lính phía sau ủn đẩy lên ngã xuống sông. Lúc này đang ở giữa mùa đông, nước sông lạnh thấu xương, một vài binh lính rớt xuống sông chưa kịp lên bờ đã bị nỏ Tần bắn cho thủng người.

Chỉ trong nháy mắt, quân Sở đang qua sông đã bị 'bom' và nỏ công kích làm tốn thất hơn phân nửa, máu tươi nhuộm đỏ nước sông, cả dòng sông ngập đầy thi thể quân Sở, trong bóng đêm càng thêm vẻ u ám, khí tức tử vong không thể ngăn chặn tiếp tục đánh úp vào quân Sở đi phía sau.

Một vài tướng Sở gắng gượng chỉnh đốn lại đội hình, trong lòng đã run sợ từ sâu thẳm, nhóm quân Sở còn lại cũng đã không còn bao nhiêu ý chí chiến đấu.

Hạng Vũ ngay sau tiếng nổ đầu tiên đã xoay người xuống ngựa, giấu con ngựa ra sau một tảng đá, rút bội kiếm tùy thân ra, lớn tiếng quát: "Toàn bộ tập kết thành đội hình, kỵ binh bào hộ hai cánh, nỏ binh bắn cho ta, ai dám làm loạn, bắn!"

Vừa dứt lời, một ít quân Sở còn tỉnh táo bắt đầu theo mệnh lệnh của Hạng Vũ tập kết lại thành trận hình, bằng tốc độ nhanh nhất phóng về phía trước! Lúc này, đợt tập kích cung nỏ thứ 3 đã qua đi, Hạng Vũ vừa mới xoay người lên ngựa, quân Tần đã từ trong bóng đêm xông ra vây kín!

Bọn họ lấy chiến xa dẫn đường, trên chiến xa ngoài một gã đánh xe còn có hai gã binh lính cầm búa lớn, có thể chém những binh lính Sở lao tới. Lúc này chiến xa đã được bọc sắt phòng hộ, uy lực của một cỗ chiến xa có thể coi như là một đội hình tiến công loại nhỏ.

Thời đại này tuy rằng kỵ binh đã dần dần thay thế chiến xa trong chiến tranh, nhưng mà bởi vì trang bị chiến đấu cho kỵ binh không thể nào so sánh được với hậu thế được trang bị yên ngựa và mã tấu, cho nên chiến xa hoạt động linh động, lấy phòng ngự làm đặc điểm mạnh này vẫn là lợi khí không thể coi thường trong chiến tranh.

BỊ hai ba chiến xa của quân Tần cùng với kỵ binh đánh sâu vào, đội hình vừa mới kết của quân Sở lập tức lại loạn. Hạng Vũ hét lớn, đang muốn mệnh cho đại quân chỉnh đốn đội hình, bỗng thấy quân Tần đã từng bóng đêm lao ra, thẳng hướng về phía Hạng Vũ.

Nhìn thấy quân Sở do bị tấn công mãnh liệt mà phải liên tục lùi về sau, Hạng Vũ giận dữ gầm lên, dẫn theo 5000 thân binh vọt lên, sĩ khí của những quân Sở phía sau hắn chợt lên cao, ai cũng dũng mãnh chém giết, quấn chặt lấy quân Tần, trong nhất thời tiếng chém giết vang vọng bờ sông Chương Thủy, mùi máu tanh tỏa khắp màn đêm hắc ám...

Ngu Cơ vẫn luôn đi theo Hạng Vũ lúc này cũng đã gia nhập vào trận chiến. Nàng kiếm pháp tinh tuyệt, hàn quang vung lên là lại có một tiếng hét thảm. Rất nhanh, ở chung quanh nàng càng lúc càng ít quân Tần. Những người Tần trời sinh tính bưu hãn này dưới trường kiếm của Ngu Cơ đều cảm thấy hơi sợ hãi, không dám mạo hiếm tiến lên. Ngu Cơ chém giết ở giữa giống như là nữ thần tới từ địa ngục, nghiêm nghị không thể xâm, khiến cho quân xung phong liều chết của quân Tần cảm thấy từng đợt sợ hãi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.