Đại Tần Bá Nghiệp

Quyển 3 - Chương 17: Rơi vào tuyệt cảnh



Sắc trời rạng sáng, Hạng Vũ dưới sự bảo vệ của thân binh cùng với Ngu Cơ cùng nhau mang theo hai vạn quân Sở còn lại, xé mờ vòng vây của quân Tần, vội vàng lui về phía Cai Hạ. Ngọn gió lạnh như băng thổi ngọn cờ đi đầu bay phấp phới.

Ngu Cơ quay lại nhìn quân Sở, chỉ thấy hai vạn người yên lặng đi trong gió lạnh. Sau một đêm chiến đấu kịch liệt khiến cho mọi người đều kiệt sức, hơn nữa lương thảo đã hết, tốc độ của nhóm quân Sở mới thoát vây này càng lúc càng chậm lại.

Ngu Cơ kìm lòng không đậu thở dài một tiếng, thấp giọng nói với Hạng Vũ: "Hạng đại ca, mọi người chiến đấu ác liệt một đêm, lại phải chạy không ít rồi, vẫn nên nghỉ ngơi 1 chút đi."

Hạng Vũ nghe thấy thế, thần sắc ủ dột quay lại liếc nhìn quân Sở sĩ khí đang hạ, hơi gật đầu, phân phó cho Anh Bố ở bên: "Mọi người nghỉ ngơi tại chỗ, các quân phái người của mình vào núi săn thú."

Anh Bố nhận lệnh vội vàng đi, quân Sở bắt đầu chặt cây cối, chuẩn bị nghỉ ngơi tại chỗ, một vài binh lính được phân công vào sâu trong núi đế tìm mồi.

Hạng Vũ xoay người xuống ngựa, giao ngựa cho Hạng An, lúc này mới trải đệm ngồi xuống đất, vẻ mặt ủ dột nhìn về xa xa. Ngu Cơ âm thầm thở dài một tiếng, cẩn thận an ủi: "Hạng đại ca, nơi này đường núi dốc ngược, quân Tần muốn đuổi theo cũng không dễ dàng. Hạng đại ca, huynh đừng quá lo lắng nữa."

Hạng Vũ nghe thấy thế, quét nhìn những quân Sở mệt mỏi ngồi bệt ra đất, gật đầu nói: "Không ngờ rằng quân Tần lại biết hát Sở ca, hay là Sở đã vào tay của Tần vương rồi?"

Ngu Cơ vốn đã kinh nghi với 'tứ diện Sở ca' hôm qua, lúc này nghe thấy chỉ cảm thấy cả người vô lực. Nhớ tới nụ cười sâu không lường được của Trương Cường, lại nối lên một tia sợ hãi khó nén lại được, nhất thời không biết phải nói sao cho phải, giữa hai người lập tức bị áp lực bao phủ.

Lúc này, chợt nghe Hạng Vũ bỗng nhiên nói: "Tần vương người này đến tột cùng là như thế nào? Ta nghe nói hắn tru Triệu Cao, diệt Tử Anh, phóng Mông Điềm, xá Vương Bôn, toàn bộ sự kiện thoạt nghe tường như chỉ là tin đồn, không thể ngờ rằng đối thủ của Hạng Vũ lại là nhân vật khó gặp như vậy!"

Ngu Cơ cẩn thận nói: "Ngu Cơ tuy rằng chỉ mới gặp bệ hạ hai lần, lại cảm thấy bệ hạ rất phi thường. Điều làm người khác kinh ngạc nhất là những ý tường khó có thể tường tượng được của ngài. Phi hành quân lần này, nhất định là kỳ tư diệu tường của bệ hạ, kẻ địch như vậy thật sự là đáng sợ, Hạng đại ca, chúng ta..."

Hạng Vũ nghe thấy thế, ánh mắt hơi lạnh đi, nhẹ nói: "Tần vương dù có là thiên thần chuyển thế, Hạng Vũ ta cũng phải đọ sức. Mối hận quốc gia ngày nào chưa báo, thì dù có phải tan xương nát thịt, ta cũng phải chiến, tuyệt không đầu hàng!"

Ngu Cơ cảm động nhìn nam tử ương ngạnh trước mắt, trong lòng không khỏi thở dài, nhìn thân thể vốn cường tráng của hắn, sau vài ngày đã tiều tụy đi không ít, chỉ cảm thấy lòng hơi đau xót, thở dài nói: "Hạng đại ca, chúng ta lui về Cai Hạ, vạn nhất lại bị quân Tần bao vây, đành chỉ còn cách trở về Sở tính cách khác thoi."

Hạng Vũ liếc mắt nhìn Ngu Cơ vẻ mặt lo lắng, chậm rãi gật đầu nói: "Cai Hạ chính là thành trì đầu tiên mà quân Sở chiếm được sau khi vượt sông, hiện giờ nơi đó vẫn còn một vạn tinh binh của Sở, nếu chúng ta có thể hội hợp với bọn họ, ba vạn quân Sở liên thù lại cùng với thành trì chắc chắn, sau khi đứng vững được chân, lại xin Sở Vương cho mượn chút binh mã, thì lại có đường sống, Ngu Cơ không cần lo lắng."

Ngu Cơ tuy rằng cảm thấy lo lắng, nhưng cũng không muốn trong tình huống này lại ủ rũ, đành phải gắng gượng an ủi: "Hạng đại ca, ta không sao, chỉ cần ra khỏi phiến rừng này là chúng ta có thể thoát được sự truy kích của quân Tần, an toàn không thành vấn đề nữa."

Hạng Vũ gật đầu, đứng dậy cẩn thận xem xét cánh rừng rậm xum xuê, Hạng An ở bên cạnh cho chiến mã của Hạng Vũ ăn chút cỏ khô, nói với Hạng Vũ: "Tướng quân, Bồ Nghĩa tướng quân đã cho tra xét nơi này, không có gian tế."

Hạng Vũ nghe thấy thế, gật đầu nói: "Phân phó mọi người cẩn thận đề phòng, quân Tần lúc nào cũng có thế đuối tới, mọi người không được nghỉ ngơi lâu là phải lập tức đi luôn."

Chuyển ngừ bời s team Nhóm: Huntercd - Vipvandan.vn 

Hạng An xưng rõ, đang muốn truyền lệnh, chợt nghe thấy tiếng vó ngựa truyền tới từ chân núi. Đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy Anh Bố đầu đầy mồ hôi cưỡi ngựa chạy tới, nhìn thấy Hạng Vũ, kéo mạnh dây cương, con ngựa hí lên một tiếng, đứng thẳng lên. Anh Bố không đợi cho con ngựa đứng vững đã nhảy mạnh xuống, vọt tới trước mặt Hạng Vũ, thấp giọng nói: "Tướng quân, hai mươi vạn đại quân của Tần hiện đã cách chúng ta không tới 60 dặm, phỏng chừng không tới nửa canh giờ là có thể đuổi kịp."

Hạng Vũ nhíu mày nhìn những binh lính đang nghỉ ngơi, những con mồi vừa đánh về còn chưa kịp tẩy rửa, ngựa còn chưa ăn xong đống cỏ khô đầu tiên.

Hít một hơi thật sâu không khí lạnh lẽo, Hạng Vũ xoay người lên ngựa, lớn tiếng nói với thân binh phía sau: "Đại quân nhanh chóng tập hợp, lập tức lui về Cai Hạ!"

Sáng sớm, gió bắc lạnh thấu xương, Trương Cường mặc một bộ thâm y thêu rồng, khoác một chiếc áo lông cừu màu đen hoa lệ, tinh thần hưng phấn cưỡi trên lưng chiến mã. Phía sau hắn chính là đại kỳ tung màu, chiến kỳ màu đen kia, ở trong gió lạnh giống như là tử thần tung cánh, làm sợ hãi những kẻ có thần kinh yếu ớt.

Mười vạn đại quân ban đầu sớm đã suốt đêm vượt Chương Thủy để truy kích quân Sở đang lui về nam, bởi vì ngại kế nghi binh của Hạng Vũ, Mông Điềm lệnh cho đại quân chỉ vây mà không đánh thẳng vào. Cái này hơi giống như bầy sói tiến công, nghi thấy rằng nó không thể cắn một miếng làm chết con mồi, bầy sói sẽ theo đuôi con mồi, cho tới khi con mồi xuất hiện mệt mỏi với lao lên cắn nhát trí mạng.

Khi Trương Cường nghe tin quân Sở lui về nam, liền thương nghị với Mông Điềm về mục đích của quân Sở. Kết luận của Trương Cường là quân Sở nhất định đã mượn cơ hội này để lui về Cai Hạ, đó là căn cứ duy nhất ở đó mà mình biết trong lịch sử, chính là trận bao vây Cai Hạ nổi tiếng.

Mà Mông Điềm lại cho rằng quân Sở sẽ trực tiếp lui về quốc đô nước Sở 'Dĩnh Đô' (có nhiều bản thào gọi là Sính Đô), căn cứ theo tình hình trước mắt quân Sở tổn thất thảm trọng, nếu muốn trọng trấn lại, tất nhiên sẽ lui về cố đô của Sờ. Nơi đó kế cả hi vọng của mọi người cùng với nguồn lực, đều có thể giúp cho Hạng Vũ có cơ hội Đông Sơn tái khởi.

Chỉ có điều, Trương Cường lại biết rõ Sở bá vương danh chấn lịch sử sẽ không ảo não trốn về Sở như vậy. Tuy không hợp với ý của Mông Điềm, nhưng Trương Cường cũng không tức giận, dù sao Mông Điềm nói cũng có đạo lý. Mông Điềm biết Trương Cường liệu sự như thần, cho nên vẫn cảm thấy kinh nghi bất định, đành phải lệnh cho đại quân bám theo đuôi, không có lệnh không được lỗ mãng giao chiến.

Bởi vì Trương Cường ngự giá thân chinh, cho nên diện mạo của quân Tần khác hẳn quân Sở, không khí giết chóc càng kích thích máu nóng của quân Tần, khát vọng lập công huân trước mặt hoàng đế dường như là suy nghĩ duy nhất của mỗi binh lính Tần, dù cho khí trời lạnh lẽo cũng không nhận ra được. Một vài binh lính sau khi rút về sau tạm nghỉ tối, sau khi hơi khôi phục một chút, lại khẩn cấp quay về hàng ngũ, sĩ khí mãnh liệt của quân Tần dường như lan tỏa khắp mọi người.

Phi hành quân của Trương Cường, cùng với sự tăng vọt sĩ khí này, khiến cho sức chiến đấu của 30 vạn đại quân lên cao chưa từng thấy. Đại quân tuy rằng bám sát theo quân Sở bại lui, còn không bằng nói là đang đuổi cho quân Sở tháo chạy.

Nắm chặt dây cương trong tay, Trương Cường ngóng nhìn phương hướng lui quân của Sở, thầm thở dài một hơi, không ngờ rằng mình đã hao tâm khổ tứ như vậy, mà vẫn không ngăn cản được kết cục bi thảm của Ngu Cơ!

Nhìn thấy Trương Cường thần sắc hơi ảm đạm, Hàn Hoán cưỡi ngựa đi bên cạnh cẩn thận nói: "Bệ hạ, nô tài vừa mới nhận được tin báo từ Hàm Dương, Nhu mỹ nhân thân thể không việc gì, long tử trong bụng cũng bình yên vô sự. Những chuyện lớn nhỏ trong cung đều được hoàng hậu đế ý tỉ mỉ, bệ hạ có thế yên tâm.

Trương Cường nghe thấy thế, bỗng nhiên vô cùng tường niệm Triệu Yên còn ở Hàm Dương cung, càng nhớ nhung Nhu nhi đang mang cốt nhục của mình. Nghĩ tới mình luôn không coi trọng Nhu nhi, không khỏi cũng hơi lãnh đạm với nàng, lòng thấy hơi áy náy. Âm thầm quyết tâm, sau khi về Hàm Dương, lập tức sẽ sắc phong cho Nhu nhi, cho nàng một danh phận thật tốt. Dù sao mình cũng không yêu nàng, những gì có thể cho được dường như chỉ là những danh hào trống rỗng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.