Đại Tần Bá Nghiệp

Quyển 3 - Chương 6: Tập kích



Mặt trời dần dần lên cao, gió bắc lạnh cóng đã không còn cắt da cắt thịt như lúc tờ mờ sáng nữa, một đoàn quân Tần mười mấy vạn đang băng rừng vượt suối, đại quân hệt như một con rồng đen khổng lồ uốn lượn trong khe núi, một đội kỵ binh hộ tống một con tuấn mã ở giữa, kỵ sĩ trên lưng ngựa chính là hoàng đế Đại Tần. Trương Cường ung dung mỉm cười, dõi mắt xa xăm về phía trước, chỉ thấy núi cao chập trùng, trải dài không nhìn thấy biên giới.

Trương Cường nắm chặt cương ngựa, quay sang Mông Điềm nói: “Tướng quân không cần lo lắng, chúng ta hành quân trong đêm, tung tích vẫn chưa bại lộ, Hạng Vũ hiện đang dẫn quân tấn công chính diện Vương Ly, sẽ không mau phát hiện ra chúng ta đâu.”

Mông Điềm vẫn cảm thấy lo lắng, dè dặt nói: “Bệ hạ ngự giá thân chinh, thần không dám lơ là mất cảnh giác.”

Trương Cường biết rõ mình đích thân ra tiền tuyến đã gây không ít áp lực lên vai Mông Điềm, nhưng lại gia tăng rất nhiều sĩ khí chiến đấu nơi binh sĩ, vốn dĩ hành quân từ Hàm Cốc quan đến Cự Lộc phải mất 3 ngày đường, nhưng do Trương Cường đích thân dẫn quân nên đoàn quân Tần này tiến lên với tốc độ kinh người, trong vòng 2 ngày đã áp sát dãy núi cách Cự Lộc chưa đến trăm dặm.

Tốc độ hành quân thần tốc như thế khiến Mông Điềm kinh ngạc, nhưng ông cũng lo lắng cho sức khỏe của Trương Cường, dù gì hoàng thượng sống lâu ngày trong cung cấm, hành quân đường dài như thế ngay cả võ tướng còn khó chịu đựng, may mà quân Tần đều được trang bị bàn đạp yên ngựa nên giảm đi rất nhiều mệt mỏi.

Trước ánh mắt lo âu của Mông Điềm, Trương Cường khẽ động đậy trên lưng ngựa, tuấn mã lập tức dừng bước, trải qua một ngày một đêm, lúc này Trương Cường toàn thân ê ẩm, chỉ vì không muốn hình tượng vinh quang do mình nhọc tâm gầy dựng bị hủy trong chốc lát nên mới miễn cưỡng gắng gượng. May mà sau khi diệt trừ gian thần Triệu Cao, trong nửa năm nay Trương Cường luôn kiên trì rèn luyện thế lực nên mới đủ sức trong cuộc hành quân lần này.

Suốt dọc đường, Thành Thái và Mông Điềm luôn kề cận hai bên, cố gắng chọn nơi bằng phẳng cho hắn đi qua, thêm vào được cưỡi trên lưng tuấn mã nên giảm đi rất nhiều mệt nhọc.

Thấy sắc mặt Trương Cường dần dần chuyển sang trắng bệch, Mông Điềm lo lắng quay sang Thành Thái nói: “Chúng ta nghỉ ngơi chút rồi hãy đi tiếp, nơi đây là con đường độc đạo thông đến Hàm Cốc quan, nếu đúng như bệ hạ dự liệu, Hạng Vũ nhất định đi qua đây, chúng ta mai phục sẵn chờ y đến nộp mạng là tốt nhất”

Trương Cường gật đầu nói: “Trẫm chỉ e Hạng Vũ chưa chắc đến tấn công Hàm Cốc quan, chúng ta hãy nghỉ ngơi chốc lát, đợi trời tối tiếp tục lên đường, tranh thủ đến được Hàm Đan phía tây Cự Lộc trước lúc trời sáng, chắc Hạng Vũ đã nhìn ra điểm yếu vận chuyển lương thảo qua Chương Thủy của Vương Ly nên sẽ cướp lương trước, sau đó để quân đội sáu nước thu hút quân chủ lực Vương Ly tại Cự Lộc, lương thảo bị cướp, lòng quân rối loạn, Chương Hàm muốn cứu đã quá muộn.”

Mông Điềm gật gù khâm phục: “Không ngờ bệ hạ lại am hiểu binh pháp đến thế, thần cảm thấy hổ thẹn, trước đây không nên phái Chương Hàm ứng chiến mới phải.”

Trương Cường làm như không nghe thấy lời than thở của Mông Điềm, nói tiếp: “Điều chúng ta cần làm bây giờ không phải tăng viện cho 20 vạn đại quân của Vương Ly mà là chặn lấy con đường độc đạo này, để quân Hạng Vũ không thế thừa thắng xông lên, cho Chương Hàm một con đường lui quân, chỉ có thế mới vây khốn được Hạng Vũ, sau đó chúng ta chỉnh đốn lại 20 vạn đại quân nghênh chiến trực diện quân Sở, Mông tướng quân thấy kế sách này thế nào?”

Trước vẻ tự tin của Trương Cường, Mông Điềm giật mình một cái, vội gật đầu nói: “Bệ hạ thần cơ diệu toán, thần không hề nghĩ đến kế sách vây trước bắt sau ào diệu này, thần khâm phục bệ hạ!”



Trương Cường thản nhiên quan sát địa hình xung quanh, hạ lệnh: “Tất cả nghỉ ngơi đi, chúng ta phải sẵn sàng tăng viện Chương Hàm, 20 vạn đại quân của Vương Ly chúng ta đã không cứu nổi rồi, 20 vạn quân của Chương Hàm dù thế nào cũng không để mất thêm.”

Mông Điềm cảm thấy ngạc nhiên, nhưng không dám để lộ cảm xúc, dè dặt hỏi: “Bệ hạ, chỉ có 5 vạn quân Sở, có cần đề phòng cẩn thận thế không?”

Trương Cường trầm ngâm giải thích: “5 vạn quân Sở chỉ là chủ lực của Hạng Vũ, ngoài ra còn có mười lăm sáu vạn quân đội sáu nước, tuy không thiện chiến bằng quân Sở nhưng cũng không thể khinh thường.”

Mông Điềm thốt ra lời tận đáy lòng: “Bệ hạ tinh thông binh pháp, dù là tiên hoàng ngày trước cũng phải nghiêng mình bái phục, Mông Điềm có thể kề vai sát cánh chinh chiến cùng bệ hạ là niềm vinh hạnh trong đòi!”

Lúc này đại quân nghe lệnh đã bắt đầu tìm vùng đất cao để dựng doanh trại, đội quân mười vạn người lại không hề gây ra một tiếng động, ngoại trừ tiếng hiệu lệnh và tiếng cưa gỗ đều đều, chỉ còn nghe tiếng hí của chiến mã giữa rừng sâu.

Lều chỉ huy của Trương Cường đã được cấm vệ dựng xong, Hàn Hoán cung kính bước tới bẩm báo: “Bệ hạ, xin hãy xuống ngựa nghỉ ngơi, nô tài đã sai người chuẩn bị nước nóng giúp bệ hạ xua tan mệt mỏi.”

Trương Cường được Hàn Hoán và Mông Điềm dìu xuống ngựa, ban lệnh xuống: “Dặn họ đun thêm nước nóng để mọi người đắp chân, sau đó dùng cơm nghỉ ngơi, đêm nay còn phải tiếp tục hành quân.”

Dứt lời, sài bước định đi nhanh, nào ngờ ngồi trên lưng ngựa quá lâu nên máu huyết chưa lưu thông, toàn thân tê rần không chút cảm giác, vội đưa tay tựa vào yên ngựa, Mông Điềm vội lao nhanh tới đỡ lấy Trương Cường, cùng Hàn Hoán dìu hắn vào lều nghỉ ngơi.

Hồi lâu mới nghe Trương Cường thở dài một tiếng, cười chua chát thốt lên: “Trẫm đúng thật vô dụng, chỉ mới một ngày đã thành ra như thế, nghĩ mà hổ thẹn!”

Mông Điềm đưa Trương Cường ngồi xuống, cảm thán nói: “Bệ hạ liên tục cưỡi ngựa vượt hơn 600 dặm đường, Mông Điềm khâm phục!”

Đang lúc nói chuyện, Hàn Hoán đã dẫn ngự y vào lều kiểm tra sức khỏe giúp Trương Cường, đồng thời xoa bóp đơn giản để máu huyết lưu thông.

Mông Điềm đứng dậy định lui ra ngoài, chợt nghe Trương Cường cất tiếng hỏi: “Mông tướng quân thấy hỏa dược của trẫm thế nào?”

Mông Điềm dừng bước, phấn khích nói: “Uy lực hỏa dược quả thật đáng sợ, nếu dùng khi hai bên giao chiến có thể tiêu diệt phần lớn quân địch.”

Trương Cường tính thầm trong đầu, lần này chỉ chế tạo được 40 cân hỏa dược, trừ đi 10 cân dùng cho việc huấn luyện binh sĩ và chiến mã, chỉ còn khoảng 30 cân có thể đem sử dụng trên chiến trường, đến lúc đó chắc chắn không thể phát huy tác dụng lý tường nhất, bời thế Trương Cường lại huấn luyện một đội quân đặc nhiệm phối hợp với hỏa dược, chỉ là kế hoạch này ngoài hắn và Thảnh Thái ra chưa ai được biết, làm vậy cũng vì mục đích phát huy tối đa uy lực của đội quân đặc nhiệm trên.

Lúc này nghe Mông Điềm hết lời khen ngợi hỏa dược, Trương Cường cười buồn nhủ thầm: Xem ra đưa hỏa dược vào sử dụng ở thời đại này chưa phải là cách sáng suốt, thời đại 2000 năm trước tuy đã có nguyên liệu chế tạo hỏa dược, nhưng lại không có chất hỗn hợp gây cháy gia tăng uy lực hỏa dược, chất gây cháy xuất hiện vào đòi Đường, lúc con đường tơ lụa phồn vinh, các đội thương buôn Âu Á qua lại tấp nập, dầu Hy Lạp du nhập vào Trung Hoa mới xây dựng nền tảng cho sự phát triển của việc sử dụng hỏa dược vào lĩnh vực quân sự. Thời đại này vẫn là thời của chiến mã và binh khí, hỏa dược cùng lắm chỉ là vai phụ mà thôi. Ài!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.