Đại Tần Bá Nghiệp

Quyển 3 - Chương 7: Quyết chiến Hạng Vũ



Cuối chân trời, ánh nắng mặt trời từ từ khuất bóng, hơi lạnh càng lúc dữ dội, sau nửa ngày nghỉ ngơi, đoàn quân Đại Tần do Trương Cường thống lĩnh bắt đầu hồi phục thể lực, một số binh sĩ khỏe mạnh đã đứng dậy vận động gân cốt trong doanh trại, chiến mã ăn cỏ no nê hài lòng thở phì phò ngủ gật.

Trương Cường vừa ngủ xong một giấc, đột nhiên nghe có tiếng bước chân khe khẽ ngoài lều, tiếng ngựa hí vang phá tan không gian tĩnh mịch xung quanh. Trương Cường lật người ngồi dậy, hét hỏi cấm vệ bên ngoài: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Vừa nói dứt câu, chỉ nghe Hàn Hoán cẩn thận cất tiếng đáp lời: “Bệ hạ, tiền tuyến cấp báo!”

Lúc này Mông Điềm cũng lên tiếng: “Quả đúng như bệ hạ dự liệu, 2 vạn tinh binh của Hạng Vũ đã cắt đứt đường vận chuyển lương thảo của Vương Ly, 20 vạn đại quân của Vương Ly bị vây khốn ở Cự Lộc, phỉ quân sáu nước hợp lực với quân Sở bắt sống Vương Ly, giết phó tướng, giải vây thành công Cự Lộc. Sĩ khí quân Sở đang lên cao, liên tiếp mấy lần đánh bại quân Chương Hàm, nay 20 vạn quân của Chương Hàm bị vây ở Kinh Nguyên, tình thế vô cùng nguy ngập!”

Trương Cường nghe xong tin báo, kinh hoàng hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại, chợt nhớ ra đây là trận chiến “Phá phủ trẫm chu” (*) nổi tiếng trong lịch sử rồi, không ngờ Hạng Vũ lại giảnh thắng lợi nhanh chóng đến thế, may mà mình hành động trước nên không rơi vào thế bị động, bằng không thì không những tổn thất 40 vạn quân chủ lực của Đại Tần, còn bị quân địch giáng một đòn mạnh vào lòng quân, hậu quả khôn lường.

(*) “Phá phủ trẫm chu”: Hạng Vũ dẫn 3000 quân ít ỏi vượt sông giao chiến với quân Tần, hạ lệnh đục chìm hết thuyền bè, phá thủng hết vạc lớn dùng nấu cơm, mỗi binh sĩ chỉ được mang theo 3 ngày lương khô, quyết chí hoặc chiến thắng hoặc tử trận chứ không còn đường lui, nhờ đó quân Sở liều chết chiến đấu giảnh thắng lợi trước quân Tần có quân số đông áp đào.

Cố giữ bình tĩnh, Trương Cường thở dài nối lớn: “Tướng quân hãy vào đây trước đã, chúng ta bàn việc quân sau.”

Mông Điềm sài bước đi vào trong lều, cảm khái nói: “Bệ hạ trước tin dữ mà vẫn giữ được bình tĩnh như thế, thần cảm thấy hổ thẹn!”

Trương Cường ngao ngán lắc đầu nói: “Dù trẫm có gào khóc thảm thiết thì mọi chuyện đã xảy ra rồi, tướng quân đến đây gặp trẫm chắc là đại quân đã sẵn sàng nghênh chiến, chúng ta hãy bàn về phương án hành động tiếp theo, cố gắng chỉ viện Chương Hàm, dùng Chương Hàm kìm giữ Hạng Vũ.”

Nhìn vào tấm bản đồ Cự Lộc trải trên bàn, Trương Cường nói tiếp: “VỊ trí hiện nay của chúng ta cách Kinh Nguyên chưa đến trăm dặm, nếu phi ngựa hành quân thần tốc, khoảng 3 canh giờ sẽ đến phía bắc Kinh Nguyên, nơi đây địa hình phức tạp, núi đồi bao quanh, là một vị trí tấn công không tệ.”

Mông Điềm nghe vậy kinh ngạc kêu lên: “Quay lưng về hướng núi mà chiến đấu chính là tự đi vào tử địa, chẳng lẽ bệ hạ...”

Trương Cường mỉm cười tự tin nói: “Thành Thái dẫn 500 kỳ binh của trẫm xuất phát từ trên núi, Mông tướng quân dẫn 10 vạn đại quân phát động tấn công từ phía tây bắc Kinh Nguyên, nghe tiếng nổ của hỏa dược làm hiệu lệnh.”

Dứt lời, quay sang Thành Thái hạ lệnh: “Thành Thái, khanh lập tức xuất phát, trước khi trời sáng phải chuẩn bị xong, mặt trời vừa ló dạng lập tức phát động tấn công.”

Thảnh Thái không sao kiềm chế được tâm trạng phấn khích, chắp tay dõng dạc hô: “Bệ hạ yên tâm! Thần nhất định không phụ lòng tin của bệ hạ!”

Thảnh Thái trải qua nửa năm huấn luyện theo tiêu chuẩn lính đặc nhiệm, bây giờ toàn thân tiết ra khí chất của người lính thời hiện đại, lại có thêm vài phần khí thế uy nghi của võ tướng thời xưa, Trương Cường gật gù hài lòng.

Nhìn thấy Thành Thái, Trương Cường bất chợt nhớ đến các chiến hữu của mình trước kia, nhất là người anh em thân nhất với mình tên Báo Tử, cũng không biết họ đang sống thế nào, vào thời hiện đại chắc mình đã hy sinh trong cuộc đọ súng với bọn tội phạm ma túy kia rồi, nhớ đến cha mẹ già và các đồng đội vào sinh ra tử, Trương Cường mất tập trung hồi lâu.



Thấy Trương Cường nhìn chăm chăm vào mình, Thành Thái không được tự nhiên lắm cất tiếng: “Bệ hạ, thần xuất phát đây!”

Trương Cường giật mình trở lại thực tại, gật đầu nói: “Khanh hãy cẩn thận, chú ý che giấu hành tung, 10 vạn đại quân sẽ nghe tiếng nổ làm hiệu lệnh để phát động tấn công.”

Thành Thái chắp tay hành lễ xong, quay lưng hùng dũng ra khỏi lều chỉ huy.

Đợi khi Thành Thái đi khỏi, Mông Điềm tỏ ra nghi ngờ nói: “Bệ hạ, chỉ có 500 người xem bộ hơi ít, dù có vũ khí mới trong tay nhưng chỉ e..

Trương Cường hiểu rõ uy lực khủng khiếp của hỏa dược nên không hề lo lắng, ngược lại hắn còn trông ngóng đến trận quyết chiến ngày mai, liền trấn an Mông Điềm: “Tướng quân yên tâm! Đội kỳ binh của trẫm tuy chỉ 500 người nhưng lại vô cùng thiện chiến, dù có thiên binh vạn mã cũng đừng hòng ngăn cản họ, ha ha...”

Mông Điềm từng tận mắt chứng kiến nhiều lần tài năng của Trương Cường, chỉ là hai quân giao chiến không phải trò đùa, lần này Trương Cường ngự giá thân chinh nên mình càng không thể lơ là, liền đề nghị: “Hay là thần để lại 5 vạn tinh binh bào vệ bệ hạ, chỉ cần chúng ta phá tan nhuệ khí quân Sở ngay từ đầu thì muốn giải vây Cự Lộc không khó, thần tin quân đội sáu nước cũng không dám trợ chiến.”

Trương Cường gật đầu nói: “Lúc giao chiến trực diện với quân Sở, tướng quân có thể toàn quyền chỉ huy, không cần xin chỉ thị từ trẫm, chỉ cần Thành Thái kịp thời có mặt, đại sự tất thành!”

Mông Điềm không tiện tiếp tục phản đối, đành cung kính báo cáo: “Bệ hạ, thần đã chuẩn bị xong mọi thứ, binh sĩ nghỉ ngơi đầy đủ, chiến mã đều được ăn no, chỉ đợi bệ hạ ra lệnh xuất kích.”

Trương Cường cười ha hả, phấn khích nói: “Vậy thì chúng ta lập tức xuất phát, sáng mai trẫm sẽ cho khanh thấy thần binh từ trên trời giáng xuống.”

Mông Điềm bán tín bán nghi, theo lẽ thường muốn tập kích quân địch phải lựa chọn tấn công vào ban đêm mới đúng, được màn đêm hỗ trợ mới phát huy sức mạnh tối đa sát thương quân địch được chứ. Nhưng bây giờ Trương Cường lại làm ngược binh pháp, tập kích quân Sở vào lúc trời sáng, làm vậy không những Mông Điềm không hiểu, các tướng lĩnh bên dưới cũng nhốn nháo bàn tán, nhưng có Mông Điềm đứng ra trấn an nên toàn quân đều yên tâm phần nào.

Vào lúc canh 5, Trương Cường cùng Mông Điềm dẫn theo 10 vạn quân Tần bí mật đến được khu rừng cách Kinh Nguyên 20 dặm, dựa vào ánh trăng có thể nhìn thấy ngọn cờ lớn phất phơ trong doanh trại quân Sở từ xa xa.

Hàn Hoán theo hầu sát bên Trương Cường, nhẹ chân bước tới khoác lên giúp hắn chiếc áo choàng lông cáo, khúm núm nói: “Bệ hạ, gió đêm lạnh lẽo, cẩn thận long thể.”

Trương Cường hành quân suốt một đêm, đang mệt là người, quay đầu nhìn lại thấy Hàn Hoán cũng mệt mỏi như mình, liền cảm động cất tiếng: “Vất vả cho ngươi rồi, hãy lui xuống nghỉ ngơi đi!”

Lúc này, 10 vạn quân Tần tranh thủ thời gian nghỉ ngơi hồi sức, số quân nhân chính quy này hiểu rất rõ thể lực đóng vai trò quan trọng như thế nào khi giao chiến nên không cần Mông Điềm ra lệnh đã tự động nghỉ ngơi hồi phục thể lực, chuẩn bị dồn toàn lực cho trận chiến sinh tử sắp tới.

Trương Cường uống vội một bát canh nóng, tia sáng đầu tiên ló dạng nơi chân trời, một cơn gió thoảng qua, màn sương mỏng trên những tán lá liền ngưng tụ lại rơi xuống.

10 vạn quân Tần nghiêm trang chờ đợi khoảnh khắc xung trận, không gian không phát ra một tiếng động, tất cả đều nín thở chuẩn bị chiến đấu, dù sao được xông pha giết địch trước mặt hoàng thượng chính là một cơ hội tiến thân hiếm có, ai nấy tự nhủ sẽ cố thể hiện trong trận chiến này, quyết tâm lập công lớn, các tướng lĩnh càng háo hức chà tay vào nhau, chỉ còn đợi Mông Điềm hạ lệnh tấn công.

Mặt trời từ từ lên cao, ánh nắng ấm áp soi rọi xuống mặt đất bao la, bầu không khí như bị bóp nghẹt, tất cả đều chờ đợi giây phút bùng nổ của một trận chiến ác liệt...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.