Đại Tần Bá Nghiệp

Quyển 3 - Chương 9: Bao vây Hạng Vũ



Lúc này, quân Sở lui về bên bờ Chương Thủy quay lưng với nước mà chiến đấu, đối mặt với lằn ranh sống chết lại hồi phục bình tĩnh, trước những đợt tấn công như vũ bão của quân Tần, từ từ tổ chức đội hình phòng thủ kiên cố, giữ vững được trận địa bên bờ Chương Thủy.

Thấy quân Sở bắt đầu hồi phục tinh thần sau cơn hoảng loạn, Mông Điềm cười gằn một tiếng, căn dặn thân binh bên cạnh: “Truyền lệnh xuống dưới, ba quân ngừng tấn công, thu hẹp vòng vây, đồng thời chú ý thu lượm khí tài nơi chiến trường, các chiến sĩ thọ thương có thể lui xuống nghỉ ngơi.”

Tên thân binh nhận lệnh nhanh chóng phi ngựa đi khỏi, Mông Điềm quay sang Trương Cường nói: “Bệ hạ, trước mắt quân Sở lui mà không loạn nên chúng ta không thể mạo hiểm tấn công, dù gì Hạng Vũ cũng là kẻ có tài, chỉ với 5 vạn quân mà trong thời gian ngắn đại bại 20 vạn quân của Vương Ly, thần nghĩ nên vây mà không đánh, đợi khi lương thảo quân Sở cạn kiệt, lòng quân rối loạn mới tiêu diệt bọn chúng.”

Trương Cường gật đầu nói: “Mọi việc cứ nghe theo tướng quân, trẫm tin khanh!”

Câu này nói ra, Mông Điềm cảm động trong lòng, vội thốt lên: “Mông Điềm gặp được bệ hạ chính là niềm vinh dự lớn nhất trong đời!”

Trương Cường vỗ nhẹ lên vai Mông Điềm, nói nhỏ: “Tuy Hạng Vũ bị vây khốn nhưng cũng không được khinh địch, có tướng quân chỉ huy trận chiến trẫm mới yên tâm được.”

Trời nhá nhem tối, 10 vạn quân do Trương Cường dẫn đến kết hợp với 20 vạn quân của Chương Hàm bao vây chặt đám tàn quân chưa tới 6 vạn của Hạng Vũ trên một đồi núi nhỏ.

Trong lều chỉ huy, Hàn Hoán cẩn thận xoa lưng đấm vai giúp Trương Cường, trải qua 2 ngày hành quân vất vả, cơ thế vốn từ nhỏ sống sung sướng trong hoàng cung quả thật hết chịu nổi, nếu không vì dạo trước kiên trì rèn luyện thể lực, tin chắc Trương Cường đã sớm gục ngã rồi.

Trương Cường lắc đầu cười buồn, nghĩa về cuộc sống thời hiện đại trước kia của mình, trong điều kiện sinh sống khắc nghiệt thời cổ đại, may mà mình nhập hồn vào thân xác hoàng đế, bằng không còn lâu mới thích nghi được cuộc sống không có đèn điện, không có máy vi tính điện thoại ti vi... Nghĩ tới mọi tiện nghi hiện đại đã rơi vào dĩ vãng, Trương Cường ngao ngán thở dài một tiếng.

Hai cánh quân hợp lại làm một, Chương Hàm dẫn theo 13 vị phó tướng dưới trướng đang thấp thỏm không yên trong quân doanh chờ đợi Trương Cường triệu kiến, 20 vạn đại quân của Vương Ly bị 5 vạn quân Sở tiêu diệt, nguyên nhân chủ yếu do Chương Hàm sơ suất không canh giữ kỹ đường vận chuyển lương thảo. Tuy trách nhiệm thuộc về Vương Ly nhiều hơn, nhưng Chương Hàm cũng khó thoát khỏi tội tắc trách, hơn nữa sau khi hai cánh quân tập hợp đến giờ Trương Cường vẫn chưa triệu kiến khiến Chương Hàm càng lo lắng về số phận của mình hơn, có lòng diện kiến thánh giá tạ tội, lại không có dũng khí đánh cược với tước vị vất vả chinh chiến mấy mươi năm mới có được.

Nhìn vẻ mặt lo âu của Chương Hàm, Chương Thành không kiềm chế được lên tiếng: “Đại ca, chúng ta phải làm sao đây? Hoàng thượng có trách tội hay không?”

Chương Hàm dõi mắt nhìn xa xăm ra ngoài, cố giữ bình tĩnh, xua tay nói: “Các ngươi lui xuống hết đi! Đừng tụ tập ở đây, đế người khác nhìn thấy còn tường chúng ta đang mưu tính chuyện gì đó.”

Chương Thành kích động nói: “Hay là để đệ đi thỉnh tội với hoàng thượng, nói do đệ tự tiện hạ lệnh rút quân trấn thủ đường chuyển lương về, tất cả tội trạng sẽ do mình đệ gánh lấy, như thế mới giữ được tước vị và an toàn của gia tộc, bằng không...”

“Thành đệ, không được!” Chương Thành chưa nói hết câu đã bị Chương Hàm ngắt lời.

Máu nóng chảy khắp người, Chương Hàm siết chặt tay Chương Thành, dứt khoát nói: “Thành đệ, đệ vào ta vào sinh ra tử mấy trăm trận chiến lớn nhỏ, ta không thế vì vinh hoa phú quý mà bất nhân bất nghĩa, Chương Hàm này đáng tội gì thì chịu tội ấy, Thành đệ không những vô tội, ngược lại còn có công lớn, nếu không phải đệ liều chết chặn Hạng Vũ lại, ta làm sao có thể lui quân về giữ được Kinh Nguyên đợi viện quân của hoàng thượng chứ?”



Quét mắt một lượt các thuộc hạ theo mình chinh chiến nhiều năm, Chương Hàm dõng dạc nói: “Là Chương Hàm nhất thời sơ ý nên gây ra sai lầm đáng tiếc, ta tuyệt đối không thể liên lụy các huynh đệ nữa, tất cả tội trạng sẽ do mình ta gánh chịu!”

Dứt lời, mặc kệ phản ứng của mọi người, Chương Hàm bước nhanh ra lều đi thẳng về phía lều chỉ huy nơi Trương Cường đang ở.

Trương Cường vừa được Hàn Hoán đấm lưng xoa bóp xong, đang nằm dài phê duyệt tấu chương, thì ra khắp nơi đều có người tình nguyện gia nhập quân ngũ, đến nay đã hơn vạn người, Phùng Khứ Tật viết tấu chương đến hỏi nên xử lý thế nào.

Xem xong tấu chương, Trương Cường đột nhiên nhớ đến trường đào tạo sĩ quan quân đội thời hiện đại, trong số những kẻ tình nguyện tất nhiên không thiếu nhân tài, nói không chừng có thể thông qua cách này chiêu nạp nhiều người tài ẩn mình trong dân gian, liền cầm bút lên phê vào tấu chương: “Lệnh cho thái úy Phùng Kiếp lựa chọn người tài trong số những kẻ đầu quân, truyền thụ binh pháp, đợi khi nào trẫm hồi cung sẽ triệu kiến, phương pháp có thế làm theo cách lựa chọn sĩ tử, giao cho thái úy chủ trì là được.”

Giao tấu chương đã phê duyệt cho Hàn Hoán để đưa về Hàm Dương vào sáng hôm sau, do Trương Cường không biết lối hành văn cổ đại nên thường viết những câu ngắn gọn trong tấu chương, lúc đầu ai cũng nghĩ Tần Nhị Thế xưa nay ham chơi lêu lỏng, có thể hạ lệnh chuẩn xác là tốt lắm rồi nên không oán trách gì, nhờ đó từ từ Trương Cường đã tập thành thói quen phê duyệt tấu chương theo cách của mình, tất nhiên cũng phải cảm ơn Tần Nhị Thế đã chết vì y chưa bao giờ phê duyệt tấu chương, bá quan văn võ chà biết phong cách của y, chính vì thế Trương Cường mới không để lộ sơ hở.

Dẹp tấu chương sang một bên, mấy tên thái giám cận thân chờ sẵn bên ngoài liền đi vào chuẩn bị hầu hạ hắn dùng ngự thiện, số thái giám này do từng tập luyện kiếm vũ nên cơ thể cường tráng, thích hợp đi theo hầu hạ hắn trong khi đại quân chinh chiến đường dài.

Trương Cường hít một hơi sâu, vừa định đứng dậy làm vài động tác thế dục rồi mời Mông Điềm cùng đến dùng ngự thiện, chợt nghe bên ngoài có tiếng bước chân khe khẽ, một giọng nói vang thuộc cất lên: “Tội thần Chương Hàm cầu kiến bệ hạ!”

Trương Cường nhủ thầm: Trong trận chiến Cự Lộc chủ lực quân Tần tổn thất 20 vạn, tuy Chương Hàm khó chối bỏ trách nhiệm nhưng trách nhiệm lớn hơn thật ra thuộc về mình, mình biết trước kết quả của trận chiến Cự Lộc trong lịch sử mà không kịp thời điều chỉnh bố trí, đó mới là nguyên nhân thật sự dẫn đến tổn thất nặng nề.

Do không chuẩn bị chu đáo khiến quân Tần tổn thất 20 vạn đại quân, tuy so với lịch sử 40 vạn quân Tần toàn quân mất trắng kết cục tốt hơn nhiều, nhưng nếu truy cứu trách nhiệm thì rất khó nói mình vô can, bời thế Trương Cường mới không lập tức hỏi tội Chương Hàm.

Nào ngờ Chương Hàm lại chủ động đến thỉnh tội, Trương Cường suy ngẫm một lát, thở dài hạ lệnh: “Đưa Chương Hàm vào đây gặp trẫm!”

Chỉ thấy Chương Hàm mặc áo vải thô, cúi đầu buồn bã đi vào lều, vừa gặp Trương Cường đã quỳ ngay xuống đất, dập đầu nói: “Tội thần Chương Hàm sơ ý nên khiến đại quân bị vây, kinh động bệ hạ phải ngự giá thân chinh, tội không thể tha, thần xin nhận tội chết, chỉ xin bệ hạ đừng truy cứu những người vô tội khác.”

Trương Cường cảm thấy ngạc nhiên, không ngờ Chương Hàm lại có can đảm nhận lấy cái chết, hắn nhớ mang máng trong lịch sử Chương Hàm sau cùng đầu hàng Hạng Vũ, khi Sở Hán tranh hùng, Chương Hàm giao chiến với Lưu Bang bại trận, lui thủ Phế Khâu, khi thành trì bị công phá đã tự vẫn.

Nhìn về phía Chương Hàm, chợt phát hiện chỉ một năm không gặp Chương Hàm tiều tụy đi nhiều, thở dài một tiếng, hắn nhớ đến lời dạy của giáo quan trong tiết quân sự trước kia: “Nếm trải thất bại, hơn nữa có can đảm đối mặt với thất bại, đó mới là quân nhân thật sự.”

Chiêm nghiệm đạo lý trên, Trương Cường gật đầu một cái, tuy lần này Chương Hàm mang trọng tội nhưng dù sao y cũng là một tướng tài, đế y lại chắc sẽ mang về lợi thế trong những trận chiến tiếp theo, nhưng cũng không thể dễ dàng xá miễn tội trạng cho Chương Hàm, phải nghĩ cách xử lý vẹn toàn mới ổn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.