Đại Tần Bá Nghiệp

Quyển 4 - Chương 10: Nhu tình không thế



Ánh mặt trời buổi sáng lười nhác chiếu xuống mặt đất, Trương Cường ngồi trong kiệu do 4 tên nô tài khênh đi nhằm hướng cung Chiêu Minh đi tới, trong cung điện, một số cây hoa thấp bé đã bắt đầu khai lộc, không khí trong lành hơn thường ngày, Trương Cường nhớ lại lúc thào luận chỉ tiết xây dựng cung Văn Uyên, nếu như lần này thuận lợi thực hiện, thì đối với bản thân đối với sự cải cách chính trị thời Tần, nhất định có sự hỗ trợ rất lớn.

Lại nghĩ đến Lưu Bang đang cát cứ ở giữa Triệu, Ngụy, nếu lần này bình định thuận lợi, Đại Tần nên chỉnh đốn một thời gian, an tâm phát triển kinh tế trong nước, cho dân chúng có thời gian nghỉ ngơi nhất định, tuy nhiên quân Hung Nô ở phía bắc đang nhìn hau háu, chỉ e dự định của mình khó mà thực hiện.

Nghĩ đến đây bất giác cười gượng một tiếng, đại chiến của Hung Nô chỉ e là sẽ phải triển khai sau khi bình định Lưu Bang, công việc quốc gia trước mắt đã đi vào quỹ đạo, bách tính bắt đầu an cư lạc nghiệp, xung đột mâu thuẫn trong nhân gian đã bắt đầu ấm áp lên, tất cả cũng coi như là sự khỏi đầu không tệ.

Đương lúc suy nghĩ, thì nghê thấy tên nội giám bẩm: “ Bệ hạ, đã đến cung Chiêu Minh”

Trương Cường nghe thấy thế mới phát giác, kiệu trên vai không biết lúc nào đã đến nguyệt thái của cung Chiêu Minh, Lệ Cơ mặc áo dài màu xanh thầm, mái tóc dài được búi gọn ghẽ, khiến cho khuôn mặt nàng càng kiều diễm, còn xinh đẹp hơn Lệ Cơ trước đây nhiều.

Nhìn thấy kiệu của Trương Cường từ từ dừng lại ở nguyệt thái, đôi mắt lay động lòng người của lệ Cơ thoáng hiện vẻ phức tạp khó nói, lúc này mới quỳ xuống hành lễ: “ Bệ hạ, thần thiếp xin nghênh đón bệ hạ”

Trương Cường nhìn nàng sắc mặt lo lắng, bất giác đứng dậy đến bên cạnh ôm lấy thân hình mảnh mai đó vào lòng, dịu dàng nói: “ Sao? Không phải là vẫn còn buồn về chuyện sáng nay đấy chứ?”

Lệ Cơ liếc nhìn cửa lớn chạm vàng chạm lộng hoa lệ trong cung Chiêu minh, gật đầu than: “Nhu Nhi hôm nay lại không ổn rồi, thần thiếp đang cử người đi thông báo cho bệ hạ”

Trương Cường trong lòng khẽ chừng xuống, đẩy Lệ Cơ ra, bước lớn vào trong điện, nhìn thấy Nhu Nhi võ vàng nằm trên giường, khuôn mặt ngọc ngà xinh đẹp của nàng lúc này nhìn không thấy một tí sức sống nào, dường như chỉ là một cái xác không hồn, hoàn toàn tuyệt vọng. Nhìn thấy thế khiến Trương Cường vô cùng đau đớn, bước vội đến, ngồi xuống bên giường, nắm chặt bàn tay lạnh lẽo nói: “Nhu Nhi, trẫm đến thăm nàng, sao nàng lại thế này...”

BỊ tiếng nói quen thuộc của Trương Cường làm thức giấc, Nhu Nhi mờ to mắt đờ đẫn nhìn Trương Cường, hồi lâu mới ngồi dậy, lấy tay vuốt dịu dàng vuốt nhẹ khuôn mặt quen thuộc mà lạ lẫm của hoàng đế, hồi lâu mới khó nhọc nói: “ Bệ hạ, Nhu Nhi cuối cùng cũng được nhìn thấy bệ hạ rồi...”

Nhìn điệu bộ của nàng quả nhiên không mấy lạc quan, Trương Cường vội ốm lây thân hình yếu ớt nhỏ bé đó của nàng vào lòng, dịu dàng an ủi: “ Nhu Nhi, đợi khi nàng khỏe rồi, chúng ta cùng cưỡi ngựa vào Thượng Lâm Uyển, chơi hồ ”

Nhu Nhi từ khi được Trương Cường triệu giá không được ân sủng, luận thân phận có hoàng hậu, luận sủng ái có Triệu Yên, còn Lệ Cơ vì có tình cảm khác với Trương Cường, khác với những nữ nhi hậu cung khác của hoàng đế, khiến cho Nhu Nhi một bụng hi vọng kí thác lên hài nhi, Cái chết bất ngờ của hài nhi khiến cho nàng nhìn thấy tia hi vọng đó đã tắt, đã kích quá mạnh khiến không muốn sống.

Lúc này nghe thấy tiếng an ủi dịu dàng mà luyến tiếc của Trương Cường, liền dãy dụa thoát ra khỏi vòng tay đang ôm chặt của Trương Cường, than: “Bệ hạ, bệ hạ, bệ hạ hãy ôm Nhu Nhi như thế này, hãy đưa Nhu Nhi đi đến cuối hành trinh..”

Trương Cường nghe nàng nói quá bi đát, bất giác ngạc nhiên, vội vàng nhìn khuôn mặt võ vàng của nàng, mới phát giác ra khuôn mặt nhợt nhạt đó không hề có một tia máu hồng nào đang hơi hồng lại, khiến cho người ta càng thêm đau lòng, đôi mắt vốn dĩ thất sắc vô hồn hiện ra tia sáng khiến người ta sợ hãi, làm cho mĩ nhân trong lòng lại càng đẹp dịu dàng lạnh lẽo.

Lúc này, trong đại điện bỗng nhiên thoảng qua cơn gió ấm ngày xuân, đem theo mùi thơm cây cỏ khiến cho không khí u uất trong đại điện trở nên nhẹ nhàng hơn.

Dường như cảm nhận được hơi thở ngày xuân ấm áp, trong lòng mỹ nhân cũng tươi tỉnh lên được ít nhiều, dãy dụa mà cười: “ Bệ hạ, mùa xuân đến rồi, thật muốn cùng bệ hạ vào thượng uyển đi du xuân, thế nhưng... Nhu Nhi đã rất hạnh phúc....được bệ hạ yêu thương trân trọng thế này, Nhu Nhi đòi này.... không có gì phải nuối tiếc hết cả...”

Tiếng nói dần dần trở nên yếu ớt, thân thể mềm mại từ từ chừng xuống, trong lòng Trương Cường khẽ mềm lại, cúi đầu mới phát giác mĩ nhân trong lòng đã khép mắt từ lâu rồi, từ từ ra đi trong lòng mình.

Trương Cường sững người trước sự cố này, những cung nữ và nội giám trong điện nhìn thấy Nhu Nhi ngậm cười qua đòi trong lòng Trương Cường, sợ hãi đến mức lũ lượt quỳ xuống khóc lóc thảm thiết.

BỊ tiếng khóc ai oán kinh động, Lệ Cơ từ ngoài điện chạy vào, khi nhìn thấy Nhu Nhi ngậm cười qua đòi trong lòng Trương Cường, thì sắc mặt tái dại đau buồn, hồi lâu mới run rẩy nói: “Bệ hạ, bệ hạ Nhu Nhi nàng ấy....”

Trương Cường miễn cưỡng khống chế dòng lệ trong mắt, đau đớn nói: “ Đều



là do trẫm không tốt, không đến thăm nàng được nhiều, ai.”

Lệ Cơ sững người nhìn xác Nhu Nhi đã bắt đầu dần dần trở nên cứng đờ trên giường, lệ nóng túa ra, khống chế không được vội nhào vào lòng Trương Cường nức nở: “Bệ hạ, Nhu Nhi chết thảm quá, bệ hạ nhất định phải làm chủ cho Nhu Nhi muội muội.”

Trương Cường nhìn nụ cười còn vương trên môi Nhu Nhi, chỉ thấy trong lòng vô cùng đau xót vô cùng, nghĩ đến nụ cười dịu dàng của Nhu Nhi cũng như thời gian mình lạnh nhạt với nàng trong lòng thấy bi ai vô cùng.

Nhìn thấy sắc mặt Trương Cường không tốt, tên nội giám bên cạnh cẩn trọng bước lên bấm: “ Bệ hạ, Nhu nương nương đã qua đời, đây không phải chỗ tốt, xin bệ hạ lên giá về tẩm cung”

Trương Cường lúc này đã hồi phục lại sự tỉnh táo, miễn cưỡng khống chế tâm trạng của mình, đứng dậy gật đầu với Lệ Cơ nói: “ Chuyện của Nhu Nhi, Lệ Nhi hãy tận tâm lo liệu, trẫm giao cho nàng đấy”

Nói xong, liền lên kiệu đã đợi ngoài điện từ lâu, trong đầu liên tục xuất hiện những hồi ức đáng thương của Nhu Nhi, sự đau buồn trong lòng dường như là nỗi đau lớn nhất sau khi trải qua nỗi đau đám tang.

Nhìn bầu trời xanh, trong lòng Trương Cường không ngừng thầm cười gượng, không lẽ đây là cung đình của hoàng đế hay sao? Trong cung điện nặng nề nghiêm trang hoa lệ, hoàng đế không thể bào vệ được ái thê của mình, điều này trước đây đến cả nằm mơ cũng không nghĩ đến.

Nghĩ đến hung thủ sát hại hoàng tử và Nhu Nhi, nếu quả thực là hoàng hậu, thì kết quả của việc phế truất hoàng hậu rất có khả năng gây sự chấn động to lớn trong triều, mà trước mắt còn phải đối mặt với chiến tranh Hung Nô đang tới.

Nghĩ đến kết cục bi thảm của mẹ con Nhu Nhi trong lòng hạ quyết tâm bất luận hung thủ là ái, bản thân cũng phải xử lý thật mạnh tay, nếu không làm sao mà xin lỗi được với hoàng tử và Nhu Nhi bi thảm.

Đang lúc nghĩ ngợi, thì vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng từ đằng sau, quay đầu lại nhìn thì thấy sắc mặt lo lắng hoang mang của bọn nô tài đang theo sau từ xa. Thay thế Hàn Hoán túc trực hầu hạ bên hoàng đế là Trần Dung lúc này mướt mồ hôi chạy qua chạy lại, lo lắng nói: “Bệ hạ, bệ hạ xin bệ hạ hãy giữ gìn long thể”

Trương Cường cười nhạt xua tay: “Trẫm không sao, chỉ là muốn ra ngoài đi lại chút, các ngươi không cần ngạc nhiên lấy làm lạ” Nói xong, bước chân tiến về Vĩnh Hạng, gió xuân đang thổi mơn man nhưng không hề cảm nhận được chút ấm áp nào, trong lòng chỗ nào cũng thấy lạnh lẽo.

Đang lúc bước đi như thế thì nghe thấy tiếng than thở từ phía Vĩnh Hạng vọng ra, vô cùng quen thuộc, bất giác đưa mắt nhìn, thì thấy Triệu Yên lâu lắm không gặp, nàng mặc váy xanh, mái tóc dày tạm thời búi sau lưng, khuôn mặt xanh gầy, nay đã xinh đẹp hơn nhiều, trong tay cầm một bồn cây nhỏ, nhìn điệu bộ có vẻ như vừa đi giặt đồ về, lúc này đang về Vĩnh Hạng.

Sự gặp gỡ bất ngờ này khiến cả hai người đều ngạc nhiên, Triệu Yên càng xanh xám sắc mặt, hai môi ran rẩy muốn mở lời nhưng không nói ra được.

Nhìn thấy mĩ nhân đã nhớ thương từ lâu bỗng đột nhiên xuất hiện trước mặt mình như thế này, Trương Cường kiềm chế cái mong muốn bước vội lên ôm lấy nàng vào lòng, mà chỉ chậm rãi gật đầu than: “Nàng.. .nàng vẫn khỏe chứ”

Thân hình mảnh mai của Triệu Yên khẽ rung lên, nhẹ nhàng hành lễ: “ Nô tì.. .xin bái kiến bệ hạ”

Nhìn thấy Triệu Yên võ vàng, trong lòng Trương Cường vô cùng xúc động, nếu không vì chuyện của Nhu Nhi thì lúc này Triệu Yên e là đang cùng mình mày mò chế tạo kính viễn vọng rồi, ai.

Nghĩ đến đây, tâm trạng càng chừng xuống.

Nhìn thấy sắc mặt Trương Cường không tốt, Triệu Yên cần trọng thăm dò: “Bệ hạ, trong cung xảy ra chuyện gì rồi ư?”

Trần Dung đứng bên cạnh cẩn trọng đáp: “ Nhu nương nương vừa tạ thế, trong lòng bệ hạ rất đau buồn”

Triệu Yên nghe thấy vô cùng ngạc nhiên hỏi: “Nhu Nhi chết rồi, bệ hạ, sao thế được...”

Nói đến đây, lệ ròng ròng, nức nở: “Bệ hạ, Nhu Nhi nàng ấy.... thật không ngờ Triệu Yên đã .. .mặc dù thân trong lãnh cung, nhưng vẫn được sống, còn Nhu Nhi...”

Trương Cường thật không có tâm trạng nào mà nhắc đến chuyện hậu cung, bất giác cười nhạt một tiếng, nhìn Triệu Yên, từ tốn gật đầu: “ Yên Nhi, nàng yên tâm, chuyện này ta nhất định sẽ lấy lại công lý cho Nhu Nhi”

Nói xong, muốn gọi Phùng Kiếp đến hỏi tiến triển của sự việc nhưng lại nghĩ đã đồng ỷ với Phùng Kiếp là hai tháng, nên không tiện cho gọi, liền miễn cưỡng kiềm chế tâm trạng, rồi quay lưng đi về tẩm cung.

Trần Dung vẫn đi theo bên cạnh Trương Cường vội gọi kiệu, cẩn trọng bẩm với hoàng đế: “Bệ hạ, tẩm cung cách đây rất xa, xin bệ hạ hãy lên kiệu về cung”

Trương Cường nhìn kiệu, gật đầu, lên kiệu nhằm hướng tẩm cung tiến đến, thì nhìn thấy một tên nội giám chạy vội đến thưa: “Bệ hạ, Tiêu Hà đang đợi trong gác ấm, nói có chuyện quan trọng muốn gặp bệ hạ”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.