Đại Tần Bá Nghiệp

Quyển 4 - Chương 11: Tin vui liên tiếp



Gió lạnh hiu hiu của sáng sớm vừa nổi lên giữa núi rừng, đại kỳ trang quân màu đen thổi tung bay phất phơ. Mông Điềm cưỡi chiến mã màu đen bình tĩnh quan sát chiến cuộc biến hóa bao vây tấn công dưới chân núi. Dưới sự tấn công của hai mươi vạn đại quân đã bắt đầu không ngăn cản được, một bộ phận quân Tần dưới sự trợ giúp của xe công thành xông lên tường thành cùng vật lộn với quân Hán trên tường thành.

Mông Điềm nhìn chiến trường chém giết rang trời, quay đầu lại quát một gã thân binh theo ở sau người: "Truyền lệnh tăng thêm cường độ tiến công Bành Việt, mau chóng đánh hạ cửa thành cho ta!"

Lời hắn còn chưa dứt, tiếng vó ngựa dồn dập dưới chân núi vọng đến, Mông Điềm trong lòng ráng động, vội vàng quát to: " Vương Bôn có tin tức rồi?"

Một gã quân Tần vội vàng chạy đến trước người Mông Điềm quỳ một gối xuống, vòng tay nói : "Khởi bẩm tướng quân, sau khi Vương Bôn dẫn năm vạn tinh binh tiêu diệt viện binh quân Hán, ở bên sườn phát hiện quân Hán phục hơn ba vạn người bao vây, đã tiêu diệt toàn bộ, đang điều quân trên đường trở về!"

Lời vừa nói ra, không chỉ có Mông Điềm cảm thấy phấn chấn, mà tướng sĩ bên cạnh cũng đều đồng thời rang lên. Lúc này núi rừng rậm rạp bỗng nhiên vang lên tiếng vang của dây cung, Mông Điềm đột nhiên cả kinh, theo bản năng hươ trường kiếm trong tay chắn theo hướng dây cung vang lên, đồng thời chiến mã cuồng hí vang một tiếng phóng về phía dưới chân núi. vốn trong nháy mắt này, kình nỏ vừa bắn tráng cổ chiến mã, chưa làm tổn thương chỗ hiểm, theo bản năng bị thương liền phóng về phía trước, lúc này Mông Điềm mới tránh được mũi tên phóng tới của đối phương.

Lúc này, toàn bộ đại doanh trung quân, đã rơi vào trong cảnh chém giết thảm thiết, năm nghìn quân Hán đầu quàng khăn đỏ từ mật đạo trong thành bí mật lẻn vào phía sau quân Tần, mình trần, cầm trong tay tấm chắn và trường kiếm, trên lưng vác kình nỏ, lúc này đã phóng xong nỏ ở trên lưng, vứt bỏ chiếc nỏ, hươ trường kiếm hướng toàn bộ đại doanh quân Tần không một chút chuẩn bị đánh tới.

Mông Điềm lúc này đã thay đổi chiến mã. Không nhiều lời, liền đoạt lấy một con chiến mã tung người mà lên, hét lớn một tiếng nhảy vào giữa năm nghìn quân Hán, hươ bào kiếm điên cuồng chém giết.

Lúc này quân Tần bên cạnh đã đồng thời phản ứng lại, ồ ạt hướng về phía quân Hán không sợ chết chém giết. Bởi vì cách ăn mặc tướng lĩnh của Mông Điềm hấp dẫn càng nhiều kẻ địch vây quanh ông. Mông Điềm không coi những người vào đâu, cười dài một tiếng, thúc vào thân dưới chiến mã hươ trường kiếm lên chặt đầu một gã quân Hán đang nghênh mặt xông lên.

Một gã quân Hán bên cạnh nhìn thấy Mông Điềm cùng tên kia đang đấu nghĩ rằng có cơ hội thừa thắng , cười lạnh một tiếng giơ lên thanh kiếm trong tay liền hướng về chiến mã Mông Điềm chém tới. Mông Điềm thấy thế, quát lạnh một tiếng, cổ tay phải vừa lật, một luồng sáng lạnh hướng đến cổ tên quân Hán chém tới, đồng thời chân trái dùng sức chống đỡ. Hung hăng đá vào ngực tên quân Hán ở bên cạnh lao tới, làm cho tên kia lào đào thối lui một bước về phía sau. Đồng thời tay trái vung mạnh dây cương, ghìm mạnh con ngựa xuống, con ngựa hí dài một tiếng thân dựng lên, tránh khỏi trường kiếm của tên binh sĩ đang bổ về phía chiến mã.

Lúc này năm nghìn thân binh của Mông Điềm đã như thủy triều hướng về bên người Mông Điềm, đám binh sĩ Hán vọt đến bên người Mông Điềm đều chặn cách Mông Điềm trên trăm bước.

Lúc này đại doanh trung quân bởi vì binh sĩ quân Hán bỗng nhiên liều chết xông vào nên có vẻ hỗn loạn vô cùng. Nhưng bởi vì quân Tần luôn luôn dũng mãnh, hơn nữa quân Tần trấn giữ đại doanh cũng có năm nghìn thân binh Mông Điềm tự mình huấn luyện, chiến lực đến Phàn Khoái cũng không ngờ đến. Vài lần sau khi thay nhau liều chết, binh sĩ quân Hán số lượng đã giảm bớt một nửa, nhưng không ai có thế tiếp cận đại kỳ trung quân, đại kỳ cao cao tung bay phần phật trong gió, im lặng chỉ huy tác chiến binh lính công thảnh.

Lúc này bên trong thành Thượng Đảng , Phàn Khoái thân mặc áo giáp, cưỡi trên một con chiến mã màu vàng, đứng ở trước cửa đại doanh trung quân. Một gã thân binh người đầy mồ hôi, chạy lại lớn tiếng nói: "Tướng quân cửa Tây đã bị chiếm, quân Tần đã dũng mãnh vào ủng thành (bức thành nhỏ ở ngoài cổng thành), cửa thành không chống đỡ được bao lâu nữa rồi!"

Phàn Khoái tức giận mắng to nói: "Một lũ ăn hại!"

Nói xong, liền thúc ngựa tiến về cửa Tây, còn chưa nhích người liền thấy trước mắt bỗng nhiên hiện ra một thân ảnh quen thuộc, đúng là phó tướng quân Tà Trang đi trước tiếp ứng viện binh, Phàn Khoái nhìn thấy là hắn, tinh thần nhất thời chấn động. Vội vàng kêu to: "Tả Trung, viện binh rốt cuộc đang ở đâu! ?"

Tả Trung đầm đìa mồ hôi vọt tới trước mặt Phàn Khoái, run giọng nói : "Tướng quân, toàn bộ năm vạn viện binh của Anh Bố suất lĩnh đã bị tiêu diệt, mà ba vạn binh mã tiếp ứng của Chu Bột cũng toàn bộ..."

Phàn Khoái nghe vậy cả người chấn động suýt nữa té xuống dưới, may mắn được thân binh bên cạnh đỡ một tay, mới không mất mặt. Lúc này trong đầu hắn đã trống rỗng, ngồi yên ở trên ngựa sau một lúc lâu mới ngửa mặt lên trời cười ha hà nói : "Không thế tường được Phàn Khoái ta lại chết ở đây! Ha ha ha ha... Ha ha ha ha..."

Tiếng cười chưa dứt, đá mạnh bụng ngựa, con ngựa hí dài một tiếng, hướng cửa Tây đang bị chiếm phóng đi như điên ! Lúc này trong thành chung quanh khắp nơi có thể thấy được binh sĩ quân Tần nhảy vào trong thành điên cuồng mà chém giết binh sĩ quân Hán . Một gã binh sĩ quân Hán vừa mới bị thương, còn chưa kịp xoay người, liền từ phía sau lao ra hai gã quân Tần, cầm trong tay trường việt chặt bỏ đầu tên binh sĩ Hán kia! (trường việt: kiểu búa dài)

Phàn Khoái lúc này đúng là tràn ngập sự tuyệt vọng, nhìn thấy hai gã binh sĩ quân Tần này, không khỏi cười lạnh một tiếng, thúc giục chiến mã, mượn thế xông lên trước của chiến mã, hươ trường kiếm trong tay hung hăng chém xuống cổ một tên binh sĩ quân Tần!

Tên kia binh sĩ quân Tần căn bản không nhìn thấy Phàn Khoái đến từ phía sau, không kịp phòng bị, bị tráng giữa cổ, một luồng máu nóng phóng lên cao, bắn tung tóe đầy người Phàn Khoái, tên binh sĩ quân Tần bên cạnh kia nhìn thấy bạn chết thảm, rống to một tiếng, hươ trường việt liền bổ tới Phàn Khoái!

Phàn Khoái lúc này trường kiếm đã chém vào giữa cổ gã quân Tần trước còn không kịp rút ra, thanh trường việt bằng đồng kia đã bay xuống, cách trước ngực mình không đến ba phần!

Lúc này, chỉ nghe tiếng dây cung vang lên, cây trường việt nhất thời lệch đi, tránh được chỗ hiểm trước ngực, nhưng lại sượt xuống sát vai trái!

Phàn Khoái không thể tường được lúc mành chuông treo sợi tóc lại có người cứu mình, bất giác kinh ngạc đưa mắt nhìn lại, lại nhìn thấy Trần Bình tay giữ nỏ cơ vẻ mặt nghiêm trọng cưỡi trên chiến mã màu trắng, nhìn thấy Phàn Khoái đưa mắt nhìn mình, Trần Bình cười lạnh một tiếng vứt bỏ nỏ cơ đã bắn xong, hướng Phàn Khoái lớn tiếng nói : "Tướng quân, thành Thượng Đảng đã không thể cứu được, tướng quân nếu có quyết ý hi sinh vì nước cũng nên nhớ đến thê tử ở nhà ! Trần Bình được người ủy thác bào đảm sự an nguy của tướng quân, bại cục hôm nay đã định rồi, mời tướng quân lập tức theo Trần Bình trốn theo mật đạo, ngày sau sẽ báo thù ngày hôm nay!"

Phàn Khoái nghe vậy, nhớ tới thê tử đang mong ngóng ở nhà, trong lòng đau xót, lúc này mới xúc động thở dài nói : "Cũng đành, thiên ý như thế, Phàn Khoái ta hôm nay liền theo Trần đại nhân trở về lĩnh tội với chủ công!"

Trần Bình nghe vậy thần sắc giãn ra, vội vàng ứng tiếng nói: "Tướng quân mời lập tức theo Trần Bình đi theo mật đạo!"

Lúc này, Mông Điềm vừa mới tiêu diệt toàn bộ năm nghìn quân Hán tập kích, cục diện hỗn loạn còn chưa ổn định, nhưng không có chút ảnh hưởng đến chiến đấu công thành, kế sách cuối cùng của Trần Bình cũng không có phát huy tác dụng như trong tường tượng.

Thời điểm mặt trời lên cao bằng ngọn cây, chung quanh cửa thành Thượng Đảng đã có hai nơi bị công phá, trận chiến đấu Thượng Đảng này rốt cục lấy thắng lợi quân Tần mà chấm dứt. Mông Điềm cố gắng hồi phục lại tâm trạng kích động của mình, hít sâu một hơi mang theo một hơi gió lạnh huyết khí, hướng về Bành Việt đang vội vàng cưỡi ngựa đến mà lạnh lùng nói: "Bố trí đại quân, lập tức rửa sạch chiến trường, trấn an thứ dân trong thành, chỗ nào đại quân đi qua không được quấy rầy lương dân!"

Bành Việt không kịp lau mồ hôi lân máu trên trán, đồng ý một tiếng vội vàng xoay người mà đi.

Bóng dáng hắn vừa mới biến mất ở trong tầm mắt Mông Điềm, liền thấy một gã thân binh chạy vội đến, vọt tới trước ngựa Mông Điềm cao giọng vòng tay nói: "Tướng quân, năm vạn binh mã Vương Bôn đã tiêu diệt toàn bộ ba vạn quân Hán của Chu Bột, Vương tướng quân đang điều quân trên đường trở về!"

Mông Điềm nghe vậy rung động, vui vẻ cười nói: "Được! Vương Bôn quả nhiên là hổ tướng, quả nhiên là nam nhi tốt của Đại Tần ta !"

Nói xong, lạnh lùng quét mắt một cái mấy vạn quân Tần đang tràn vào trong thành, gật đầu nói: "Thượng Đảng thất thủ, đại quân ta không được vọng động, sau khi nghỉ ngơi và hồi phục sẽ quyết định kế sách tiến công!"

Trong cung Hàm Dương, trong đại chính điện, Trương Cường vừa mới kết thúc một ngày lâm triều, đang muốn khởi giá quay về tẩm điện nghỉ ngơi, chỉ thấy chường lệnh nội thị mới nhậm chức Trương Hợp của Chiêu Minh cung thần sắc hoảng loạn vọt tới trước cửa đại điện còn chưa mở miệng, Trương Cường liền nhíu mày nói : "Việc gì mà kích động như thế, các quan viên còn chưa tan triều, ngươi hoảng loạn như thế còn ra thể thống gì? !"

Trương Hợp nghe vậy, uỵch một tiếng, nặng nề mà quỳ trên mặt đất run giọng nói: "Bệ hạ, không xong rồi, Lệ Phi nương nương..."

Trương Cường trong lòng trầm xuống, không kìm chế được đứng dậy, lớn tiếng quát: "Lệ Phi thế nào? Nói mau!"

Trương Hợp sợ tới mức cả người run lên, hoảng loạn nói: "Hôm nay sau khi ăn sáng, nương nương bỗng cảm thấy không khoẻ, nô tài còn chưa kịp đi truyền ngự y, nương nương liền ngất đi!"

Trương Cường một cước đá tên nội thị kia sang một bên, quát khẽ nói : "Đi! Đưa trẫm lập tức đến Chiêu Minh cung , lệnh ngự y lập tức đến chữa trị cho Lệ Nhi!"

Lời còn chưa dứt, đã phóng ra ngoài điện, đi lên kiệu mềm đang chờ ở ngoài điện rồi vội vàng đi về Chiêu Minh cung.

Lúc này cách thời gian Trương Cường trở lại Hàm Dương đã qua một tháng rưỡi, hơi thở mùa xuân càng ngày càng đậm, Trương Cường đây là lần đầu không cảm giác thấy sự ấm áp của mùa xuân, nếu là Lệ Cơ lại xuất hiện điều gì ngoài ý muốn, Trương Cường dường như không dám nghĩ tiếp.

Suy nghĩ nối tiếp nhau, bốn người nâng kiệu đã chạy tới trên đài ngắm trăng của Chiêu Minh cung, Trương Cường không đợi kiệu dừng hẳn đã nhảy xuống, phóng vào trong điện. Trong điện mấy chục tên nội thị và cung nữ nhìn thấy Trương Cường đi vào, đều sợ tới mức hoảng sợ biến sắc, phủ phục trên mặt đất, không dám nói nửa câu.

Trương Cường không quan tâm đến đám nội thị và cung nữ, đi nhanh vào phía trong điện, vòng qua giản trồng hoa, liền nhìn thấy Lệ Cơ sắc mặt tái nhợt nằm ở trên giường , khuôn mặt đúng là vô cùng tiều tụy, làm người ta thấy mà xót xa.

Một gã ngự y đang ở bên Lệ Cơ chẩn trị nhìn thấy Trương Cường tiến vào, vội vàng tiến lên chắp tay nói: "Vi thần diện kiến bệ hạ, bệ hạ vạn tuế!"

Trương Cường lạnh lùng xua tay nói : "Lệ Phi rốt cuộc thế nào rồi? Ngươi nhất định phải nói thật cho ta biết!"

Ngự y kia cẩn thận liếc mắt một cái Trương Cường , lúc này mới nặng nề mà quỳ trên mặt đất, trịnh trọng nói: "Vi thần chúc mừng bệ hạ sắp có hoàng tử!"

Trương Cường bị tin tức ngoài ý muốn này làm cho cả kinh ngớ cả người , còn chưa kịp phản ứng, liền nghe giọng nói quen thuộc của Hàn Hoán bên ngoài điện vang lên bên tai: "Nô tài chúc mừng bệ hạ, Mông tướng quân ba ngày trước đã đánh hạ Thượng Đảng , hiện giờ đang vận sức chờ phát động, lao thẳng tới Thái Nguyên!"


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.