Đại Tần Bá Nghiệp

Quyển 4 - Chương 12: Hung phạm an hiện



Trương Cường nghe vậy, bị hai cái tín tức này làm cho cả kinh ngớ người , sau một lúc lâu mới gật đầu nói: "Thừa tướng hiện tại ở nơi nào?"

Hàn Hoán lúc này toàn thân phong trần mệt mỏi, vừa mới hồi cung, trên áo màu xanh dính một lớp đất vàng Mông manh, trên mặt lại tràn ngập sự hung phấn và vui sướng không kìm chế được.

Nhìn bộ dáng Hàn Hoán, Trương Cường không nhịn được gật đầu nói: " Ngươi đã vất vả như thế, lui về trước nghỉ ngơi, chút nữa ở đại chính điện hầu chi."

Hàn Hoán nghe vậy nặng nề mà quỳ trên mặt đất, trang trọng hành lễ, mới cung kính nói : "Nò tài thân mình luôn luôn khỏe mạnh, không có gì đáng ngại. Nò tài sau khi Mông tướng quân đại thắng, liền cấp tốc trở về báo tín vui cho bệ hạ. Mông tướng quân lần này có được toàn thắng, tất cả đều là được bệ hạ tín nhiệm, nếu không có bệ hạ, giờ phút này tình thế khó mả đoán trước được!"

Trương Cường vừa ngồi trong kiệu đi đến đại chính điện, vừa gật đầu nói: "Thực lực Mông Điềm trẫm biết rõ, sự trung thành của hắn trẫm càng biết rõ, chiến tranh Đại Tần chỉ sợ vẫn còn tiếp diễn vài năm nữa, chính là trước mắt càng cần hơn nữa các tướng lĩnh trẻ tuổi khác có thể thề hiện ra. Như vậy, Mông tướng quân mới có cánh tay đắc lực!"

Hàn Hoán hơi hơi khựng lại, sau khi đi theo kiệu, cẩn thận nói: "Bệ hạ, Mông tướng quân hy vọng bệ hạ có thể ban cho một số đất vườn đề sau khi cởi giáp quy điền, dùng khi dường lão."

Trương Cường nghe vậy trong lòng rung động, biết đây là Mông Điềm thòng qua Hàn Hoán đang dò thừ mình, dù sao những tướng lĩnh như Mông Điềm suất lĩnh đại quân chinh chiến bên ngoài dễ khiến cho hoàng đế nghi kỵ nhất, mà thân tộc người nhà bọn họ đều bị nắm giữ ở trong tay quân vương, điều này khiến bọn họ thường đem hết toàn lực biểu hiện sự trung thành của chính mình. Rất hiển nhiên, bởi vì tín đồn thời gian trước, đã khiến cho Mông Điềm cảm giác được trước nguy cơ, lúc này mới dùng phương thức này để thừ.

Nghĩ vậy, cố ý làm ra bộ dáng lơ đãng, khẽ gật đầu cười nói: "Mông tướng quân chiến công hiền hách, chính là vài mẫu đất cằn sao phải làm thế? Đợi sau khi đại quân khải hoàn. Trẫm sẽ trọng thưởng!"

Nói xong, quay đầu lại tên nội thị đi theo bên cạnh lạnh lùng nói: "Sự an nguy của Lệ Phi trong điện, đã có Chiêu Minh cung chưởng lệnh tự mình thu xếp, nếu có chút sơ xuất, trẫm sẽ chu di cừu tộc nhà hắn!"

Tên nội thị kia sợ tới mức biến sắc, vội vàng hành lễ, đi về Chiêu Minh

cung.

Nhìn bóng dáng tên nội thị kia nhanh chóng biến mất, Trương Cường không khỏi âm thầm cười gượng , Lệ Cơ lúc này mang thai, thật là làm người ta hết sức lo lắng. Áp lực trên người mình vô hình trang lại gia tàng không ít.

Lúc đến đại chính điện, Thừa tướng Phùng Khứ Tật , Thái úy Phùng Kiếp , Đình úy Tiêu Hà cùng các đại thần quỹ tộc đều chờ đã lâu. Nhìn thấy Trương Cường tiến vào trong điện, đều đại lễ thâm hỏi. Trương Cường chậm rãi ngồi xuống ngự tháp, quét mắt một cái Phùng Khứ Tật và Phùng Kiếp trong điện , phát giác bọn họ tựa hồ cũng có vẻ vui mùng lộ rõ trên nét mặt, ngược lại ổn giấu một vẽ lo lắng không thể che dấu trên mặt.

Trương Cường tuy rằng cảm thấy kỳ quái, cũng không tiện hỏi trực tiếp . Đành phải gật đầu cười nói: "Hôm nay có thể nói tin vui liên tiếp , Mông tướng quân rốt cục không phụ kì vọng của trẫm, thuận lợi chiếm lấy Thượng Đàng , các khanh có ỷ kiến gì?"

Phùng Khứ Tật cẩn thận khom người thi lễ nói: "Bệ hạ, đại quân Mông tướng quân đánh hạ Thượng Đàng , nói vậy không bao lâu là có thể chiếm giữ Thái Nguyên. Chính là vi thần nghe nói, lần này bên trong quân Hán có lẫn một phần tinh binh dân tộc Hung nô, Đại Tần ta liên tiếp giao phong cùng dân tộc Hung nô ở biên giới phương bắc, dân tộc Hung nô binh mã cường mạnh, vi thần cảm thấy không nên cùng dân tộc Hung nô nghinh chiến. Trước mắt Đại Tần vừa mới khôi phục một số nguyên khí, bệ hạ sau khi chấm dứt chiến tranh diệt Hán nên cho dân gian nghỉ ngơi lấy lại sức."

Hắn lời còn chưa dứt, Tiêu Hà liền tiến lên khom người nói: "Bệ hạ, Đại Tần ta người vì quân công mà có tước vị đã càng ngày càng nhiều, nếu là dựa theo tước vị mà ban cho chức quan. Đại Tần các nơi chỉ sợ phần đông là quan viên, cơ cấu dài dòng, quốc gia một mặt vì gánh nặng chiến tranh, một mặt quan viên nhàn rỗi lại lĩnh hai phần bổng lộc, cũng tăng thêm gánh nặng triều đình. Cùng lúc bệ hạ lại phải cắt giảm chỉ phí trong cung, như vậy thật sự không phải là đạo thần từ."

Lời nói này làm cho bộn người Phùng Khứ Tật và Phùng Kiếp đều giật mình. Mặt khác quan viên lại xì xầm nghị luận. Trong đại chính điện rộng lớn như vậy chỉ thấy tiếng trẫm thấp ong ong.

Trương Cường cũng bị lời nói này của Tiêu Hà làm cho khiếp sợ, hắn cũng không biết lúc này đại quỹ tộc tước vị tương thông với chức quan. Còn tưởng rằng như đời sau tước vị cùng chức quan căn bàn là hai việc khác nhau, bất giác kinh ngạc nói : " Lời nói của ái khanh rất tốt, quỷ tộc mà thăng quan chức phần lớn lĩnh hai phần bổng lộc chính là lệ thường, nếu dễ dàng phế truất chỉ sợ ảnh hưởng không nhỏ. "

Phùng Khứ Tật nghe vậy vội vàng hưởng ứng nói: "Bệ hạ, lấy tước vị mà nói chức quan chính là lệ thường từ xưa đến nay, nếu là tùy tiện sửa đổi, chỉ sợ làm cho triều cục lay chuyền, trước mắt chiến hỏa chưa xong, quốc gia cần mau chóng ổn định, có một số việc không nên nóng vội."

Trương Cường nhìn thoáng qua Tiêu Hà, gật đầu nói: " Lời nói của Thừa tướng rất tốt, cài cách nội chính này, đợi chiến tranh bình định xong làm tùng bước một mới có thể đàm bào quốc gia ổn định, mọi người hôm nay vào cung chẳng lẽ đều là vì chuyện Mông Điềm đánh hạ Thượng Đảng?"

Thái úy Phùng Kiếp nghe vậy, sắc mặt nghiêm trọng liếc mắt nhìn Trương Cường một cái , chậm rãi khom người nói: "Lão thần đã điều tra rõ ràng vụ án hoàng từ bị hại, tình hình cụ thề xin được bẩm tấu riêng với bệ hạ."

Trương Cường cũng không muốn chuyện trong cung nói chuyện trước nứt các đại thần trong triều, bất giác có chút lo lắng nói: "Việc này để sau khi bãi triều, Thái úy nói rõ cho trẫm nghe."

Phùng Kiếp cẩn thận liếc mắt nhìn Trương Cường một cái, do dự nói : "Nghe nói trong cung bệ hạ lại có tin vui truyền đến, không biết là cung nhân nào?"



Trương Cường nghe vậy theo bàn nâng gật đầu cười nói: "Trẫm cũng vừa mới biết được, Lệ Phi đã có mang hai tháng, trẫm hồi cung vừa vặn hai tháng có thừa, tin tức của Thái úy thật là nhanh!"

Phùng Kiếp chấn động cả người, khó khăn nói: "Lão thần nghe nói mang thai đúng là Lệ Phi nương nương của Chiêu Minh cung ?"

Trương Cường gật đầu nói: "Lệ Phi luôn luôn cẩn thận, trang trọng nho nhã, nếu là lần này có thể hạ sinh hoàng từ, với Đại Tần ta thật sự công lao không nhỏ, trẫm chuẩn bị tấn phong phụ thân của Lệ Cơ làm 'Đại thượng tạo', Thừa tướng cảm thấy thế nào?"

Không chờ Phùng Khứ Tật mở miệng, Phùng Kiếp liền cẩn thận nói: "Lệ Cơ chính là mang thai chưa sinh hoàng từ, bệ hạ lúc này tấn phong không khỏi có chút vội vàng, theo lão thần, chỉ bằng phong phụ thân của Nhu Nhi là 'Hữu thứ trưởng’, đợi Lệ Phi sinh xong hoàng từ, lại tấn phong phụ thân của Lệ Phi cũng không muộn."

Nghe hắn nhấc tới Nhu Nhi đã qua đời, trong lòng Trương Cường không khỏi đau xót, lúc này mới nhớ tới, người nhà Nhu Nhi mình còn không có sấp xếp gì, chính mình lại chỉ lo người nhà Lệ Cơ , bất giác buồn rầu nói : "Thái úy nói như vậy cực kỳ có lý, trẫm thiếu chút nữa phụ lòng của Nhu Nhi!"

Nói xong, nghĩ nghĩ, gật đầu nói: "Vậy tốn phong phụ thân của Nhu Nhi là 'Ngũ đại phu', coi như là trẫm có một chút áy náy với Nhu Nhi."

Phùng Khứ Tật nghe vậy, vội vàng khom người nói: "Hành động này của bệ hạ cực kỳ thích hợp, Nhu Nhi nương nương dưới cừu tuyền sẽ rất cảm động và nhớ nhung ân tình bệ hạ."

Trương Cường cười gượng một tiếng nói: "Lời nói của Thừa tướng , và chính sách nghỉ ngơi cùng dân rất tốt, trẫm sau khi sửa sang lại một số biện pháp sẽ giao cho Thừa tướng đi làm. Chuyện tước vị theo như lời Đình úy đợi bình định Lưu Bang xong rồi nói. Hôm nay liền dùng ở đây, trừ Thái úy ra, tất cả mọi người bãi triều."

Trong điện mọi người cũng đều biết Phung Kiếp toàn lực điều tra vụ án hoàng từ bị chết, Trương Cường lưu hắn lại nhất định là muốn hỏi tình hình cụ thề, đều sợ chính mình cuộn vào vụ án này mà mất quan từ tước, hại đến gia tộc, nghe mệnh lệnh Trương Cường đều hành lễ rồi lui đi ra ngoài.

Sau khi các quan tản đi, trong điện chỉ còn lại có Phùng Kiếp và Phùng Khứ Tật, Tiêu Hà ba người. Nhìn bọn họ Trương Cường nhíu mày, miễn cường kìm chế tâm trạng của mình, gật đầu nói: "Thái úy đã tra ra một số manh mối?"

Phùng Kiếp trinh trọng lấy từ trong lòng ra một quyển tấu chương, hai tay dàng lên Trương Cường nói : "Bệ hạ, qua Lão thần kiểm chứng, chưởng lệnh Chiêu Minh cung Bàng Ung trước khi chết diện kiến duy nhất một người, đó là Lệ Phi nương nương!"

Trương Cường bị kết luận kinh người này cả kinh đến nỗi cả người chấn động, đứng dậy quát: "Đem tấu chương lại đây cho trẫm!"

Còn chưa rời khỏi ngoài điện, Hàn Hoán vội vàng tiến lên tiếp nhận tấu chương của Phùng Kiếp đang giơ cao ở trong tay, cung kính dâng Trương Cường , Trương Cường tiếp nhận tấu chương lúc này mới phát giác bên trong đúng là lời khai của cung nữ Chiêu Minh cung. Đại ỹ là: cung nữ kia trước lúc Bàng Ung chết không đến nửa canh giờ, đã vô tình nhìn thấy Lệ Cơ ở trong phòng triệu kiến Bàng Ung. Sau đó không lâu, Bàng Ung liền tự sát ở trong phòng của chính mình.

Lúc này Phùng Kiếp tiến lên cẩn thận nói: "Nếu bệ hạ không tin, có thể gọi cung nữ này tiến cung, bệ hạ tự mình thẩm ván. Mặt khác Lão thần còn tìm được trong cung Lệ Cơ hương liệu làm thuốc tráng dương, vật ấy tất nhiên chỉ dùng cho bệ hạ."

Trương Cường nghe Phùng Kiếp kết luận, trong lòng lạnh như băng, sau một lúc lâu mới miễn cường đón nhận sự thật vô cùng tàn khốc này, cắn răng nói : "Phùng Kiếp , ngươi nói là là sự thật chứ? Nếu là dám đùa giỡn điều gì, trẫm nhất định diệt cừu tộc của ngươi !"

Phùng Kiếp tiến lên một bước quỳ trên mặt đất, trầm giọng nói: "Bệ hạ đã giao phó, Phùng Kiếp tận tâm kiềm chứng, không dám có chút buông lòng, Lệ Phi gần đây được bệ hạ sủng ái, Phùng Kiếp lại nơm nớp lo sợ không dám có chút sai lầm, lời nói trên đều là sau khi kiềm chủng lại mới xác nhận là chuyện thật. Bệ hạ nếu là không tin có thể gọi nhân chứng nhập điện. Chính là cung nữ kia đã được vi thần bào vệ, bệ hạ nếu là tuyên triệu, chỉ cần vi thần phái người đi trước truyền triệu!"

Trương Cường nghe vậy cười lạnH một tiếng, đứng dậy đi nhanh ra ngoài điện, đồng thời quát lạnh nói: "Khởi giá, đi đến Chiêu Minh cung !"

Đợi Trương Cường chạy tới Chiêu Minh cung , trước đại điện chỉ có vài tên tiểu nội thị cẩn thận đứng ở giữa trưa nắng, Trương Cường cười lạnh một tiếng ngàn lại nội thị thông truyền, đi nhanh vào phía trong điện.

Vào trong điện, liền nhìn thấy Lệ Cơ khuôn mặt tái nhợt dựa trên tháp, vè mặt thống khổ, làm cho người ta thấy chua xót. Lúc này chưởng lệnh Trương Hợp canh giữ ở trong điện Chiêu Minh cung tiến lên thấp giọng nói: "Bệ hạ, nương nương vừa uống thuốc dường thai xong mới ngủ, có cần nò tài đánh thức nương nương tinh dậy?"

Trương Cường đang tức giận bị lời hỏi han trẫm thấp này chặn lại không ít, nghe vậy nhíu mày nói: "Lệ Cơ thân thể như thế nào? Ngự y nói thế nào?"

Trương Hợp cũng không biết Trương Cường đã biết hung thủ hại chết Nhu Nhi đúng là Lệ Cơ , chỉ là nhìn thấy Trương Cường sắc nứt xanh mét, thần sắc rất tàn bạo, nổi giận đùng đùng nhảy vào trong điện, liền vội vàng cẩn thận, cố ỹ nhấc nhờ Trương Cường , chuyện Lệ Cơ mang thai.

Nhìn thấy lừa giận của Trương Cường quả nhiên hơi bình tĩnh lại một chút, lúc này mới cẩn thận nói: "Nương nương mấy ngày nay ngày ngày lo lắng, thức đêm khó ngủ, bằng không cũng sẽ không tiều tụy đến như vậy."

Trương Cường cười lạnh một tiếng, âm thầm đau xót nghĩ đến; nàng có tật giật mình, lúc này mới trằn trọc khó ngủ!

Nghĩ đến đây, đang muốn sai người đem Lệ Cơ xuống nhập vào vòng cấm Vĩnh Hạng , chỉ nghe trên tháp Lệ Cơ than nhẹ một tiếng, sâu kín mở hai mắt, nhìnTrương Cường, trong đôi mắt đẹp lóe lên dòng lệ.

Chỉ nghe nàng buồn bã cười nói: "Bệ hạ chính là vì việc Nhu Nhi, tới gặp Lệ Cơ ?’’

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.